Sau bốn mươi đêm giao thừa

22 Tháng Giêng 20165:54 SA(Xem: 1439)
Sau bốn mươi đêm giao thừa
 download (1)


Đêm giao thừa, khoảnh khắc chuyển đổi, bắt nhịp giữa năm cũ và năm mới, giữa cái đã qua và cái sắp tới… Đây cũng là khoảnh khắc mà người ta lắng đọng nhất trong nỗi vui mừng, hồ hởi của mình. Việt Nam, kể từ ngày tôi sinh ra đến nay, đã sau bốn mươi đêm giao thừa. Bỏ qua khoảng tuổi thơ với những ngày cùng mẹ từ ba, bốn giờ sáng đi xếp hàng nhận lương thực tem phiếu hằng tháng. Tôi thử nhìn lại quê hương mình, nơi tôi chôn nhau, cắt rốn và lớn lên đã thay đổi ra sao?
Thật là đáng buồn khi tôi tự đặt câu hỏi rồi tự trả lời rằng đất nước tôi càng ngày càng thụt lùi đến đáng sợ. Bởi nếu nhìn từ bên ngoài, đất nước đã phát triển từ chỗ những chiếc xe bus chạy bằng than củi đen nhẻm cho đến những chiếc xe buýt có gắn máy lạnh. Từ chỗ cái bếp củi hiu quạnh đến chiếc bếp gas, bếp điện từ và lò nướng viba hay từ chiếc xe đạp là thứ phương tiện quí giá đến chiếc Roll Roy mới cáu, số đẹp…
Nhưng đó là nhìn bên ngoài, thế giới phát triển đến đâu, chúng ta đã đứng ở đâu? Mà con người đâu phải chỉ đơn giản có cái để muốn ăn giờ nào thì ăn, muốn chạy thì đổ xăng vào chạy và muốn ấm thì bật máy nước nóng để tắm…? Những thứ đó chỉ là phương tiện bên ngoài, nó buộc phải có theo đà tiến triển của thế giới. Khi nói về giá trị của một dân tộc, một quốc gia, không ai mang chuyện nước đó có bao nhiêu chiếc xe hơi, bao nhiêu cái nhà lầu, bao nhiêu chiếc máy bay và bao nhiêu đại gia, trọc phú ra để nói.
Thiết nghĩ, một siêu cường quốc như Mỹ, nếu nói về giá trị của quốc gia này, không ai nói đến số lượng vũ khí hạt nhân hay trữ lượng dầu, số đại gia, số trọc phú của họ. Mà nhắc đến giá trị của nước Mỹ, người ta phải nói đến nền dân chủ, tính văn minh cũng như tầm mức văn hóa của công dân Mỹ. Đó mới là giá trị đích thực của một đất nước.
Bất kỳ nước nào, Hàn Quốc, Nhật Bản, Na Uy, Thụy Điển, Singapore, Canada, Australia… Giá trị của các quốc gia này nằm ở vốn liếng tri thức, nền văn minh, tầm văn hóa, hành vi đối xử với thiên nhiên và sức mạnh tương lai thông qua tuổi trẻ chứ không ai nói về tiền bạc của họ mặc dù sự giàu có cũng là một trong những nấc thang tiến bộ.
Việt Nam sau bốn mươi năm có được những gì? Hệ thống đường sá vá víu, nạn tham nhũng tràn lan, nạn độc tài dai dẳng, nguy cơ mất nước đã gần kề, thế hệ thanh niên, tuổi trẻ Việt Nam đa phần đã bị tê liệt, hết hy vọng.
Kinh tế Việt Nam, chúng ta chẳng mạnh hơn nước nào trong khu vực; Văn hóa Việt Nam, chúng ta ứng xử bổ bả, người nước ngoài tránh đụng độ hay giao du với số đông người Việt; Chính trị, chúng ta là một quốc gia độc tài và lạc hậu hơn rất nhiều nước, kể cả một số nước trong thế giới thứ ba như Châu Phi; Đặc biệt, tuổi trẻ, mầm mống của sức mạnh tương lai, những hạt nhân quyết định tồn vong của đất nước, đây là con số kinh hoàng nhất: Mặc dù không có thống kê cụ thể (và có thể sẽ không bao giờ nhà nước dám thống kê một cách nghiêm túc về vấn đề này!) nhưng con số ai cũng biết là hơn 50% thanh thiếu niên Việt Nam từ thành phố đến thôn quê nghiện ma túy, cờ bạc, rượu chè! Chỉ cần bước vào bất kỳ một ngôi làng có treo bảng làng văn hóa, có “Đời đời noi gương Chủ Tịch Hồ Chí Minh”, có “Bác Hồ Sống Mãi Trong Sự Nghiệp Của Chúng Ta”, có “Đảng là Văn Minh, Là Văn Hóa”, có “Còn Đảng Còn Mình”… Kính thưa các loại có! Trong đó, chắc chắc có một thứ cần phải nhớ nằm lòng là phải khóa cổ xe cẩn thận và để gần tấm mắt nhất, nếu có dịch vụ gởi xe thì phải gởi ngay vào đó cho dù chỉ vào nhà người quen vài phút rồi quay ra! Bởi nạn trộm cắp, xì ke ma túy không đâu là không có mà đã có xì ke, ma túy thì có trộm cắp, cướp giật. Và chuyện cướp giật nổi trội nhất hiện nay vẫn là ở thành phố mang tên Bác - thành phố Hồ Chí Minh!
Tự dưng, ngồi ngẫm lại mà thấy quá sợ. Đại hội đảng Cộng sản lần thứ 12 chuẩn bị diễn ra với hàng lô hàng lốc quân đội, công an và vũ khí để “bảo vệ đại hội 12”. Tin đồn về các phe phái tranh quyền đoạt lợi và vở diễn chính trị nhằm chia chác quyền lực, duy trì độc tài đang trở thành trái phá đánh thẳng vào chút hy vọng còn sót lại nơi người dân Việt Nam về một tương lai tốt đẹp.
Bên cạnh đó, những chuyến bay thử nghiệm của Trung Quốc lấn vào vùng trời Việt Nam, cụ thể là vùng bay Hồ Chí Minh (FIR) vào ngay thời điểm trước thềm đại hội đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 12 như một phép thử cuối của Trung Quốc trong tiến trình hợp thức hóa Biển Đông và sáp nhập Việt Nam một cách có lớp có lang vào Trung Quốc. Trong khi đó, Nguyễn Phú Trọng, người nắm quyền lãnh đạo cao nhất của đảng Cộng sản Việt Nam đã nói gì với các đảng viên của ông ta? Ông ta nói rằng “Nếu có đụng độ thì liệu bây giờ chúng ta có thể ngồi đây mà tổ chức đại hội hay không?!”. Một câu nói không còn gì để bàn khi đặt nó vào mồm một kẻ có trách nhiệm với quốc gia, dân tộc!
Nếu bàn thêm về lĩnh vực kinh tế, văn hóa thì có vẻ như Việt Nam đã hoàn toàn nằm trong tay Trung Quốc bởi bất kỳ thứ gì họ cũng có thể chi phối, thao túng trên đất nước Việt Nam. Nhưng đáng sợ nhất, có lẽ vẫn là thế hệ tương lai. Bởi nói cho cùng thì dù sao đi nữa, hiện tại những thế hệ lãnh đạo nói riêng và giới trí thức nói chung vẫn là thế hệ đã chạm ngưỡng cửa giao thừa, vận mệnh đất nước sắp chuyển sang một thế hệ khác mà sức mạnh của quốc gia, dân tộc phải dựa trên tổng lực của họ. Nhưng, tuổi trẻ Việt Nam đang ra sao?
Ngoại trừ một bộ phận nhỏ, nếu không nói là rất nhỏ và quá mỏng những thanh niên tỉnh thức, yêu nước, nhìn thấy và trăn trở cho tương lai dân tộc, nỗ lực đấu tranh, cam chịu gian khổ vì tự do, dân chủ của đất nước…
Một đất nước mà đi đâu cũng thấy quán nhậu, công an giao thông, cảnh sát cơ động, dân phòng, trộm cướp, móc túi, nói năng vô văn hóa, bổ bả, thanh niên sẵn sàng bỏ ra một ngày để chờ ăn miễn phí nhưng lại hiếm thấy nhà sách nghiêm túc, hiếm thấy hành xử văn hóa, hiếm thấy người ta dành ra nửa giờ để đọc sách mặc dù có cả ngày để ăn nhậu, đàn đúm, chờ ăn miễn phí, hôi của…
Người ta nói rằng hiện tại, muốn lấy Việt Nam, Trung Quốc không cần tốn viên đạn nào vẫn thắng. Bởi họ chỉ cần thao túng trên bộ sậu trung ương Cộng sản, khóa các gọng kìm quân đội, công an bằng những cái lệnh ủy nhiệm của từ bộ sậu trung ương đảng Cộng sản Việt Nam. Sau đó, chỉ cần ném những quả bom tiền và bom ma túy sang Việt Nam. Sẽ có rất đông tuổi trẻ và thanh niên Việt Nam xông vào cướp giật những thứ này và tự biến họ thành nô lệ của giặc. Và phải chăng yêu cầu lưu hành đồng nhân dân tệ của Trung Quốc tại Việt Nam là một bước kế tiếp sau khi đã thao túng mọi thứ và làm cho hầu hết lớp trẻ lâm vào tình trạng tê liệt bởi ma túy, rượu chè, cờ bạc, số đề, vay nặng lãi…
Hiện tại, không có thứ gì đáng sợ và mau làm cho dân tộc Việt Nam này nhanh chóng lụi tàn hơn những quả bom ma túy, những quả bom tiền đánh thẳng vào hàng hàng lớp lớp thanh niên, tuổi trẻ đang lạc lỏng trong giao lộ lịch sử, trong tiến trình vong thân của họ!
Thêm một lần giao thừa, thêm một lần thấy đất nước trở nên tan hoang, trơ trọi và chết chìm. Thêm một mùa Xuân là thêm một lần đau của dân tộc dưới bóng đêm độc tài, độc đảng! Xin hãy cứu lấy mùa Xuân của chính mình và mùa Xuân dân tộc!

VietTuSaiGon's blog
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười Một 2019
Vì vậy người Hong Kong vùng vẫy trước khi bị con bạch tuộc cộng sản trói chặt còn Việt Nam nhìn Hong Kong như một tấm gương, một phép thử, một bài học cho tương lai. Hong Kong vì vậy đối với đa số người Việt đang theo dõi trên mạng xã hội hôm nay sẽ in dấu ấn đậm nét vào trái tim họ. Dấu ấn ấy như một tấm bảng chỉ đường, một cung cách, một lịch sử để soi rọi và mãi mãi không bao giờ lụi tàn trong trái tim của những người yêu tự do dân chủ đích thực.
19 Tháng Mười Một 2019
Tự do, dân chủ không bao giờ là món quà miễn phí. Nhân dân Hongkong với trình độ dân trí rất cao, họ hiểu hơn ai hết điều này. Những người chỉ biết hưởng thụ cuộc sống vật chất, mà không biết đến các quyền tự do, dân chủ thì cũng chỉ như những con thú cưng được con người nuôi dưỡng và chăm sóc. Bởi vậy tự do, dân chủ là nền tảng của cuộc sống hòa bình, hạnh phúc và thịnh vượng của mọi người trên toàn thế giới.
18 Tháng Mười Một 2019
Hơn lúc nào hết tôi mong muốn Bắc Kinh gia tăng cường độ đàn áp người dân Hongkong, bởi vì sau cuộc chiến tranh thương mại với Mỹ thì kinh tế TQ đã có dấu hiệu suy yếu, đây chính là cơ trời, chính là lúc lòng dân nổi dậy để đập tan gông cùm xiềng xích mình từ trong lòng nước Trung Hoa và các quốc gia trong khu vực, một cuộc chiến tranh nhiều quốc gia sẽ xé TQ ra từng mảnh nhỏ như thời Xuân Thu Chiến Quốc, sẽ đập nát cái bầu sữa mẹ mà đảng csVN đang bú mớm, tất nhiên hòa cùng nhịp chảy của thế giới, đảng csVN sẽ có những bước đi đúng đắn hay sẽ tiếp tục là một bè lũ đớn hèn thì không ai dám khẳng định ngay lúc này.
17 Tháng Mười Một 2019
Xã hội càng văn minh thì người ta càng hiểu rằng, mẫu số chung cho hòa hợp hòa giải dân tộc là lòng yêu nước. Khi ĐCS xem đất nước là đối tượng để chiếm đoạt và trục lợi, thì nhân dân có nghĩa vụ chống lại đảng là yêu nước. Đất nước không thể là của riêng ai, dân phụng sự tổ quốc và đảng cũng phải thế không ai có quyền chiếm đoạt tổ quốc để trục lợi cả. Ngay trong điều 4 Hiến Pháp, ĐCS đã quy định chỉ có chính họ mới có quyền lãnh đạo đất nước thì rõ ràng chúng ta thấy, tổ quốc này đã bị độc chiếm.
16 Tháng Mười Một 2019
Đất nước trong tay cộng sản, nay đã tan hoang, bên bờ vực mất nước, dân xã nghĩa nhân cách đạo đức thối rữa tận gốc rễ, bôi bẩn danh dự giống nòi. Với thế giới, nhà nước xã nghĩa là lũ ăn xin, còn dân xã nghĩa, là giống hạ tiện bần cùng lao nô làm đĩ, từ quan đến dân rặt phường trộm đạo, vì tiền chúng làm đủ chuyện phạm pháp. Để kết, xin mượn câu tên (nguyễn mạnh hùng) quan đít đỏ nói: người Việt Nam (xã nghĩa) có thể làm những thứ mà thế giới chưa từng làm. Xét chuyện vừa xảy ra thấy đúng vô cùng, chúng đã làm thế giới rùng mình bởi những điều chúng làm, vượt ngoài suy nghĩ bất cứ ai lương tâm, đạo đức bình thường…
14 Tháng Mười Một 2019
Đây cũng chính là thực tế ở xã hội Việt Nam hiện nay không riêng gì công an, quân đội đến cả những ông, bà cán bộ xã cũng tự cho mình cái quyền cư xử bề trên, có quyền, có tiền là có tất cả, những kẻ gặp kẻ bề trên, kẻ lắm tiền nhiều của thì xum xuê nịnh hót, khúm núm dạ vâng, quà cáp phong bì để mong được cất nhắc, để giữ ghế còn gặp kẻ yếu thì tác oai, tác quái, để rồi những người có tài có đức thực sự thì người ngậm đắng nuốt cay, nhịn nhục sống qua ngày, người khôn ngoan hơn thì ra nước ngoài làm việc cống hiến. Xã hội này sẽ đi về đâu?
13 Tháng Mười Một 2019
đảng csVN đang sử dụng một công thức hữu hiệu để cai trị các đảng viên của mình bằng cách thả nổi cho bọn chúng tham nhũng, hối lộ, đục khoét nhưng phải là những tên hồng vệ binh sẵn sàng chết vì đảng, còn nếu không thì những vụ làm ăn trong bóng tối của chúng sẽ bị trừng trị qua những báo cáo của các ban nội chính cũng như chương trình mị dân mang tên”Đốt Lò” của Nguyễn Phú Trọng. Khi đã nhìn vào bản chất của vấn đề, nhận chân ra được nguyên nhân gây ra những thảm cảnh hôm nay thì vấn đề sẽ là câu hỏi: “Liệu ta có chấp nhận để cho đảng cộng sản tiếp tục cai trị và các thế hệ con cháu của ta hay không?”
13 Tháng Mười Một 2019
Có lẽ chế độ này cũng đã đến hồi kết thúc nên trong nội bộ đảng csVN bây giờ rối như tơ vò, ai cũng lắc đầu ngao ngán cho cái đảng quang vinh muốn nằm này. Đất nước thì đang mất vào tay giặc từ biển đảo đến đất liền, nội bộ đảng thì lục ục tranh giành nhau ghế quyền lực đến độ đấu đá nhau thừa sống thiếu chết, người dân thì hết kéo nhau gào khóc hết cửa này đến cửa kia để kêu cứu vì mất đất mất nhà mất cửa. Chỉ chờ một mồi lửa bốc lên thì tất cả đều thiêu rụi, vì khi biển yên sóng lặng là lúc chuẩn bị có sóng thần dữ dội.
11 Tháng Mười Một 2019
Thực ra kẻ tiếp tay cho Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam không phải Thành Long mà là ĐCS Việt Nam. Thành Long chỉ là kẻ ủng hộ chính quyền Bắc Kinh như bao người khác, nhưng có điều ông này là người nổi tiếng. Thành Long có ủng hộ Tập Cận Bình hay không thì Tập Cận Bình vẫn hành động như thế. Còn ĐCS Việt Nam thì khác, chính họ là kẻ đã mở cổng thành mời giặc vào nhà xơi từng món mà bao thế hệ nhân dân Việt Nam đã bỏ công sức ra xây dựng và gìn giữ. So với Thành long, ĐCS là kẻ đáng lên án hơn nhiều. Vì Thành Long không có khả năng làm cho dân Việt mất nước, mà chính ĐCS Việt Nam mới có khả năng đó...
10 Tháng Mười Một 2019
Có Ngài Nghệ Sĩ, họ Trịnh tên Cung, từ quê nhà qua đây thăm con, đã huênh hoang tuyên bố là: địa điểm sinh hoạt nghệ thuật của tư nhân Viet Art Center cao ngạo quá, dám dùng cái tên đầy tham vọng cho những sinh hoạt quá tầm thường, rồi những sản phẩm Nghệ Thuật được trưng bày ở đây đều là sao chép, cóp nhặt, rác rưởi, đáng vứt đi. Ông còn chê chủ nhân là thất học, mù tịt về Nghệ Thuật, nên cắp sách tới trường, học lại căn bản. Ông tự cao tự đại kiểm nhận là trong cái quốc gia 90 triệu dân bên kia, chỉ có 5 người là thiên tài, trong số đó, ông là 1.