Người Việt hải ngoại gửi tiền về Việt Nam để góp phần vào những cuộc giết hại đồng bào vô tội!

10 Tháng Mười 20154:16 CH(Xem: 1856)

Người Việt hải ngoại gửi tiền

về Việt Nam để góp phần vào những cuộc giết hại

đồng bào vô tội!

 

unnamed



Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

Theo thống kê, thì hàng năm, người Việt tại hải ngoại đã gửi về trong nước với số tiền là 12 tỷ kim; trong đa số ấy trước 30/4/1975, là Dân-Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa, từng đi tù “cải tạo”. Họ là những người đã sang Mỹ, theo các chương trình ra đi có trật tự (O.D.P.), H.O. hoặc  đã từng là những người vượt biên, vượt biển. Thế nhưng, sau khi đã có cuộc sống tự do, đầy đủ, cơm no, áo ấm rồi, thì lại quay trở về, để làm những “Cô thắm về làng”, vì theo họ: “Phú quý bất quy cố hương, như y cẩm dạ hành”. Nghĩa là giàu có, mặc áo gấm, nhưng không về quê cũ, thì không ai thấy, nên phải trở về, để khoe “chiếc áo gấm”.

Điều này, dễ hiểu đối với những người, mà trước kia, họ vốn là những ngư dân thất học, ở các vùng ven biển; sau ngày 30/4/1975, họ đã vượt biển đi tìm cuộc sống mới, cũng như những người ở bên kia Vĩ Tuyến 17. Nên biết, ở miền Bắc, không có ai bị đảng Cộng sản bỏ tù vì “tội vượt biển” hết, mà họ được tự do ra đi, không bị cướp, không bị chết trên biển, vì khi ra đi, họ mang theo đầy đủ lương thực, cả gà, heo sống, để nấu ăn trên đường đi tới Hong Kong. Tôi đã chứng kiến những sự thật ấy tại Hong Kong. Họ không phải là những người Tỵ nạn Chính trị. Chỉ có những người đã liều mình vượt giòng sông Bến Hải, vào thời gian từ 1954-1975, để vào Nam tìm tự do, những người này là công dân của nước Việt Nam Cộng Hòa, khi vượt biển tới Hong Kong, họ ở chung một trại của người dân miền Nam.

Vì vậy, những người thuộc thành phần đi tìm đời sống mới sung túc về vật chất, chứ không phải tỵ nạn Chính trị, thì khi trở về, họ được Việt cộng tiếp đón tử tế, là chuyện bình thường.

Nhưng điều đáng nói, là những người trước ngày 30/4/1975, là những Sĩ quan QLVNCH, là những người lãnh đạo trong các cơ quan công quyền của Việt Nam Cộng Hòa, là những người từng lãnh đạo các đảng phái chính trị tại miền Nam, đã từng phải vào trong các nhà tù “cải tạo” của Việt cộng. Thế nhưng, sau khi thoát được ra hải ngoại bằng cách vượt biên, vượt biển, hoặc theo các chương trình ra đi có trật tự (O.D.P.), H.O. thì họ đã “quên” tất cả, nên luôn luôn gửi tiền về nước, hay chính họ hoặc cho vợ con của họ trở về Việt Nam để lót ổ trước, chuẩn bị cho một ngày họ sẽ trở về, để được khoanh mình trong những cái ổ đó, thì đúng là những kẻ vô liêm sỉ, mất hết lương tri, vì chính họ đã chung tay đóng góp trong số tiền trên 12 tỷ Mỹ kim vô điều kiện cho Việt cộng hàng năm. Họ không biết hay giả vờ không biết rằng: Chính họ đã gửi những đồng tiền ấy về, là để đóng góp cho đảng Cộng sản Việt Nam mua súng đạn, để bảo vệ an ninh cho những “Cơ quan mật vụ”, những đơn vị quân sự, của giặc Tầu, được ngụy trang dưới lớp vỏ bọc, là “Viện Khổng Tử - Đặc khu kinh tế”, của giặc Tầu ở Hải Phòng, Cam Ranh, Bình Thuận, Đà Nẵng, Tây Nguyên, Bình Dương…

Những thành phần trên, họ thừa biết, những nơi này, chỉ dành riêng cho Tầu cộng, ngoài giặc Tầu ra, không một ai được bén mảng tới, kể cả Công an, quân đội của Cộng sản Việt Nam. Mọi sự thật hiển nhiên này đã được phơi bày dưới chế độ Chư Hầu của Cộng sản Việt Nam, vì chủ quyền của đất nước đã thật sự rơi vào tay của Tầu cộng. Không còn cách gì để biện minh được nữa.

Ngoài ra, đảng Cộng sản Việt Nam cũng dùng số tiền 12 tỷ Mỹ kim hàng năm của người Việt hải ngoại, để trang bị súng đạn, chất nổ, lựu đạn, dùi cui… cho những “Lực lượng Công an - Dân phòng”, để lúc nào cũng sẵn sàng giết chết những người “dân oan” mỗi lần họ đi “khiếu kiện”, hay “cưỡng chế”, tức cướp đoạt những vườn ruộng, đất đai của các tôn giáo, hoặc nhà cửa của những người dân lương thiện như trường hợp của gia đình nạn nhân Đoàn Văn Vươn, Đặng Ngọc Viết… khiến họ phải liều thân!

Người viết nói mà không sợ mình nói sai, vì với số tiền 12 tỷ Mỹ kim hàng năm, là khoản tiền không nhỏ, đủ cho đảng Cộng sản Việt Nam mua súng đạn, để bảo vệ Tầu cộng và giết hại dân lành.

Và chưa hết, cũng chính những đồng tiền ấy, Việt cộng đã và đang trích ra một phần dùng để mua chuộc, lũng đoạn, gây phân hóa… cộng đồng ngưởi Việt tỵ nạn chính trị trên thế giới.

Chính vì những sự thật ấy, nên những người đã gửi tiền về nước, là họ đã tiếp tay với đảng Cộng sản Việt Nam, là họ đã nhúng tay vào máu của những lương dân vô tội. Xin mọi người hãy nhớ, cả hai thời kỳ Đệ nhất và Đệ nhị Việt Nam Cộng Hòa, đã có được bao nhiêu tiền viện trợ hàng năm, để trang bị cho Quốc Phòng và những người dân mỗi ngày càng đông đảo, đã bỏ chạy từ những vùng đất đã bị Cộng sản chiếm đóng về vùng Quốc Gia. Và nếu suốt hơn 20 năm, trước ngày30/4/1975, cả hai nền Cộng Hòa có được 12 tỷ Mỹ kim mỗi năm, thì Cộng sản Bắc Việt không thể cưỡng chiếm được đất nước Việt Nam Cộng Hòa, không thể có ngày Quốc Hận 30/4/1975, không thể có hàng trăm nghìn người phải bị bỏ tù “cải tạo” với biết bao nhiêu người đã bỏ mình trong nhà cùm, hoặc bên bờ kẽm gai oan nghiệt, không thể có những “vùng kinh tế mới” với những thảm cảnh của những Dân-Quân-Cán-Chính VNCH đã bị cướp đoạt nhà cửa trong “chiến dịch đánh tư sản mại bản”, không có cảnh bao gia đình ly tán, cha xa con, vợ xa chồng và nền đạo đức, luân lý tốt đẹp của miền Nam tự do đã không bị bọn giặc Cộng phá nát, suy đồi… tiếp tục kéo dài đến tận ngày hôm nay và có cơ nguy chưa biết bao giờ châm dứt dưới chế độ cai trị của của đảng CSVN.

Vì thế, họ đã liều thân, bỏ nước ra đi, trong số ấy, đã có rất nhiều người đã chết trên rừng, dưới bể trên con đường vượt biên, vượt biển. Nhất là những em bé gái ngây thơ, đã chết dưới những bàn tay tàn bạo của bọn hải tặc Thái Lan, và những người đã bỏ thân nơi những hoang đảo xa lạ, mà người thân không làm sao để tìm lại được, dù chỉ là một nắm xương tàn!

Người viết xin thưa rằng: Không thể xảy ra những cảnh bi thảm như thế, nếu hàng năm cả hai nền Đệ Nhất và  Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa có được 12 tỷ Mỹ kim viện trợ, dù có kèm theo điều kiện của nước bạn “đồng minh”.

Riêng những người đã từng ở trong các nhà tù “cải tạo” của Việt cộng, có lẽ nào các vị đã quên đi tất cả những hình ảnh ngày xưa của chính mình, của đồng đội chiến hữu đã một thời chịu những cực hình tàn bạo, dã man nhất. Những hình ảnh của những bộ xương biết đi trên những cánh đồng, hay dầm mình dưới những đám ruộng sình lầy tới bụng, tới ngực quanh năm, từ mùa Hè nắng như đổ lửa, tới mùa Đông lạnh giá rét thấu xương trong bộ áo quàn tù rách rưới, mỏng manh; Những “bữa ăn” chỉ một chén bo bo, hoặc một chén sắn độn cơm, ăn với chút muối, có khi chỉ một tô “canh” rau muống nấu với muối.

Các vị cựu tù Chính trị có nhớ chăng: Những đêm nằm co ro trên sạp, bụng đói, đau khắp châu thân, không có thuốc men, trong các nhà tù “cải tạo”, trên những vùng rừng núi hoang vu từ Nam-Trung-Bắc, để rồi tờ mờ sáng hôm sau, phải lê thân ra sân trại, để “điểm danh” trước khi bắt đầu một ngày thay trâu bò, để cày, cuốc ruộng đất, cấy gặt, để nuôi chính bọn đã bỏ tù mình, và có những vị cựu tù Chính trị đã phải chết dưới những bàn tay tàn bạo của bọn Công an “Quản giáo” hay “Ban giám thị” của nhà tù!

Chúng tôi muốn xin thưa: Quý  vị Cựu tù Chính trị Việt Nam Cộng Hòa. Các vị còn nhớ hay đã quên. Nếu đã quên, thì một là quý vị đã đánh mất lương tri; hai là quý vị đã bị Cộng sản Việt Nam “cấy sinh tử phù” trước khi rời đất nước, lên máy bay, để bay thẳng tới vùng đất mới.

 

Tạm kết:

Đối với những kẻ đã đánh mất lương tri rồi, thì quý vị đừng nên xưng với mọi người “ta đây là Sĩ quan QLVNCH”...; Bởi vì, quý vị thật sự đã thua xa những Người Lính không có mang “lon” gì cả, họ là những Binh nhì, là những Đoàn Viên Nhân Dân Tự Vệ, những Chiến sĩ Dân ý Vụ, Dân Sự Vụ… Xin hãy nhìn lại hình ảnh của những Chiến sĩ Nhân Dân Tự Vệ của Hố Nai, họ đã không rời tay súng cho đến giờ phút sau cùng của cuộc chiến chống xâm lăng của Cộng sản Bắc Việt.

unnamed (1)

Xin hãy nhìn xem: Hơn bốn mươi năm sau, kể từ khi đất nước Việt Nam Cộng Hòa đã bị rơi vào tay của Cộng sản Bắc Việt, nếu bảo đó là “cuộc chiến thắng” của những người Cộng sản, thì có lẽ nên nhìn lại những gì đã và đang xảy ra tại quốc nội suốt hơn 40 năm qua, để biết ngay trên quê hương, vẫn còn vô sô những cảnh đời đau thương, khốn khổ, vẫn còn những người “dân oan” lê thân đi “khiếu kiện”, vẫn còn những người trẻ tuổi đã và đang dấn thân trên con đường đấu tranh cho một nước Việt Nam Tự Do, Dân Chủ thực sự. Nghĩa là đảng Cộng sản Việt Nam không hề có cái gọi là “chiến thắng”, vì không được người dân ngưỡng phục.

Xin đừng  quên những người đã và đang còn trong các nhà tù của Cộng sản. Máu và nước mắt của đồng bào vẫn còn rơi, để hồi tâm suy nghĩ, để dừng lại những hành động vô ý thức, hay bất lương. Đừng tiếp tục gửi tiền về nước, vì 12 tỷ Mỹ kim hàng năm, là đã đủ để cho Đảng Cộng sản Việt Nam tiếp tục dùng vào “chiến phí” trong việc mua súng đạn, để bảo vệ cho giặc Tầu, và giết hại những người dân hiền lương vô tội!

 

Paris, 10/10/2015

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Sáu 2021
Trừ một số người kinh doanh hoặc quan chức, phần lớn dân Việt Nam là nghèo. Người nghèo buôn bán kiếm ăn từng bữa không có vốn liếng trường kỳ. Chế độ bảo hiểm, phúc lợi xã hội của Việt Nam quá yếu ớt, gần như người dân không thể trông chờ. Quỹ hỗ trợ thất nghiệp, thất thu do dịch bệnh cho người dân và cho cả doanh nghiệp được đánh giá là “chỉ thấy trên tivi). Vì thế, đóng cửa lâu thì doanh nghiệp chết, người làm thuê và người lao động nghèo cũng “chết” theo...
12 Tháng Sáu 2021
Các con có công nhận, quan chức Ta khôn, quan chức Tây “đần" không? “Đần” thế sao giàu được! Muốn giàu thì phải có lý luận như nói ở trên và có cái KHÔN đậm đà bản sắc văn hoá dân tộc Việt Nam như các bác lãnh đạo đã vận dụng. Nhờ đó quan chức của ta lương cao nhất cũng chỉ chừng 20 triệu, tức chưa được 1.000 usd, vậy mà ai cũng xe hơi, nhà lầu, kẻ hầu người hạ, của ăn của để, cho con du học… Còn cái gì khó đã có dân: “khó vạn lần dân liệu cũng xong" mà! Lãnh đạo thế mới tài tình chứ!
11 Tháng Sáu 2021
Việc cho phép đồng bitcoin thanh toán như là đồng tiền chính thức ấy nó chỉ có cái lợi duy nhất là đất nước này vét được đồng tiền bẩn từ nước ngoài, nhưng ngược lại nó hạn chế khả năng ứng phó của ngân hàng trung ương trước tình huống nền kinh tế gặp khủng hoảng. Và điều quan trọng hơn, nền kinh tế El Salvador có thể bị sự trồi sụt thất thường của loại đồng tiền này tàn phá. Đây là một nguy hiểm khôn lường. Ông tổng thống 39 tuổi này đã “thả con tôm bắt con tép” rất thiếu sáng suốt hoặc có thể ông ta chịu áp lực ngầm nào đấy bởi bọn tội phạm có tổ chức.
10 Tháng Sáu 2021
Cái danh hão “mục tiêu kép” (vừa phát triển kinh tế tốt vừa chống dịch giỏi) mà ĐCS đang đưa ra để tuyên truyền nó chính là cái bẫy làm cho Việt Nam trở thành viên gạch lót đường để Tàu bước lên đấy mà tiến vào thị trường Mỹ. Với tình hình dịch bệnh như hiện nay, không một quốc gia nào phát triển kinh tế tốt được, tuy nhiên ĐCS muốn mình “làm được những gì thế giới không thể làm” nên họ đã mở toang cửa để hàng Tàu ào ạt tràn vào dán mác “made in Vietnam” rồi xuất sang Mỹ để kiếm ưu đãi. Trung Quốc kiếm tiền bỏ túi còn CS Việt Nam kiếm tiếng để lừa nhân dân...
08 Tháng Sáu 2021
Còn chuyện giá thuốc cũng là trò hề của chính trị Mỹ. Các nhà bào chế (pharma) kêu rằng vì nghiên cứu lâu, phí tổn cao nên giá thuốc đắt. Thế nhưng thực tế cho thấy có thuốc sản xuất đã lâu, tới kỳ bệnh phát khắp nơi, nhu cầu tăng vọt thì công ty tăng giá gấp 10%, 1000%, 7000%... lý do gì ngoài lòng tham vô đáy? Nếu vì tốn công thì chính quyền có thể quy định luật cho phép thời gian lấy lại vốn, cũng như giới hạn phần trăm lời mỗi năm chứ không thể thu lời hàng chục tỷ nhưng đến khi bị kiện tụng vì tai biến của thuốc thì khai phá sản, ôm tiền bỏ chạy...
07 Tháng Sáu 2021
Chúng ta thường nghe lý luận: súng không tự nó giết người chỉ có người mới xiết cò súng và giết người. Vậy lỗi tại người chứ không phải tại cây súng. Loại lý luận cùn này vẫn còn được nghe cho tới ngày nay (2020). Không thấy ông tòa, phóng viên, giáo sư đại học, các nhà chính trị... lên tiếng nói rằng: Ai chế ra súng? Con người chế ra súng để giết sinh vật. Nếu súng có giá trị vũ khí như dao thì ai cũng có. Khi cả hai bên đều có súng thì chuyện gì xảy ra? Giết người như cơm bữa khi súng dùng thay luật lệ, cảnh sát. Vậy thì cảnh sát, luật để làm gì khi dân có súng?
07 Tháng Sáu 2021
Khi bạn về hưu thì số tiền tối đa mà sở an sinh xã hội cho bạn mỗi tháng là 3,770 đô la cho năm 2019. Số tiền này không phải ai cũng được mà là dựa vào số tiền lương mà bạn đã làm, đã đóng vào trong quỹ an sinh xã hội. Bạn làm ít thì bạn sẽ nhận tiền ít. Bạn làm nhiều thì bạn sẽ nhận tối đa con số bên trên. Dĩ nhiên đây là con số rất lớn dành cho những người không có tài sản, không phải thuộc loại giàu có khi họ về hưu, không đi làm. Còn đối với những nhà triệu phú ở Mỹ, khi họ về hưu, đồng tiền của họ vẫn tiếp tục thu vào dù họ không đi làm bởi họ bỏ tiền vào một công ty nào đó....
05 Tháng Sáu 2021
việc TQ chứng minh tính hiệu quả vắc xin của họ với WHO là một chuyện, nhưng những lô hàng xuất qua Việt Nam có chất lượng như thế nào? Không loại trừ một giả thuyết loại vắc xin này có công hiệu nhất thời chế ngự virus nhưng trong đó có một loại hóa chất hủy diệt cơ thể con người phát tác sau nhiều năm. Một kế hoạch thủ tiêu một dân tộc cứng đầu chống đối TQ xưa nay là điều mà TQ luôn nhắm tới, tất nhiên đây chỉ là giả thuyết, tuy nhiên với những gì đã từng xảy ra trong giòng lịch sử cho thấy đây là một giả thuyết có cơ sở (dù không đủ mạnh), nhưng đó là điều người Việt Nam phải dè chừng...
05 Tháng Sáu 2021
Chiến dịch chích ngừa vaccine của các tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) và quốc gia Bahrain, được xem là những chiến dịch nhanh nhất trên thế giới, đến nay họ đã chích ngừa trên 50% tổng dân số. Tuy nhiên, họ vẫn không kiểm soát được đại dịch COVID-19, số lượng người nhiễm bệnh mỗi ngày vẫn ở mức cao, chưa có xu hướng giảm. Hầu hết các mũi chích ngừa của các quốc gia này đều chủ yếu dựa vào vaccine Sinopharm của Trung Quốc, loại vaccine được cung cấp cho tất cả người dân kể từ cuối năm 2020.
03 Tháng Sáu 2021
Cuộc bầu cử giả hiệu ngày 23/5 vừa qua được ví như là một kho xăng, còn mỗi bệnh nhân nhiễm Covid – 19 là một đốm lửa. Nếu chính quyền CS không lấy đóm lửa đó quẳng vào kho xăng thì làm sao xăng bùng cháy giữ dội như hôm nay? Dù cho chính quyền này đang biến Hội Truyền Giáo Phục Hưng thành bao cát để xã hội trút giận thì bản chất vấn đề vẫn không thay đổi. Sự thật vẫn là do ĐCS đã ép mồi lửa phải châm vào xăng cho ngọn lửa dịch bùng phát chứ không ai khác. Việc cho báo chí đồng loạt tố Hội Truyền Giáo Phục Hưng là hành động gắp lửa bỏ tay người...