Người Việt hải ngoại gửi tiền về Việt Nam để góp phần vào những cuộc giết hại đồng bào vô tội!

10 Tháng Mười 20154:16 CH(Xem: 2012)

Người Việt hải ngoại gửi tiền

về Việt Nam để góp phần vào những cuộc giết hại

đồng bào vô tội!

 

unnamed



Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

Theo thống kê, thì hàng năm, người Việt tại hải ngoại đã gửi về trong nước với số tiền là 12 tỷ kim; trong đa số ấy trước 30/4/1975, là Dân-Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa, từng đi tù “cải tạo”. Họ là những người đã sang Mỹ, theo các chương trình ra đi có trật tự (O.D.P.), H.O. hoặc  đã từng là những người vượt biên, vượt biển. Thế nhưng, sau khi đã có cuộc sống tự do, đầy đủ, cơm no, áo ấm rồi, thì lại quay trở về, để làm những “Cô thắm về làng”, vì theo họ: “Phú quý bất quy cố hương, như y cẩm dạ hành”. Nghĩa là giàu có, mặc áo gấm, nhưng không về quê cũ, thì không ai thấy, nên phải trở về, để khoe “chiếc áo gấm”.

Điều này, dễ hiểu đối với những người, mà trước kia, họ vốn là những ngư dân thất học, ở các vùng ven biển; sau ngày 30/4/1975, họ đã vượt biển đi tìm cuộc sống mới, cũng như những người ở bên kia Vĩ Tuyến 17. Nên biết, ở miền Bắc, không có ai bị đảng Cộng sản bỏ tù vì “tội vượt biển” hết, mà họ được tự do ra đi, không bị cướp, không bị chết trên biển, vì khi ra đi, họ mang theo đầy đủ lương thực, cả gà, heo sống, để nấu ăn trên đường đi tới Hong Kong. Tôi đã chứng kiến những sự thật ấy tại Hong Kong. Họ không phải là những người Tỵ nạn Chính trị. Chỉ có những người đã liều mình vượt giòng sông Bến Hải, vào thời gian từ 1954-1975, để vào Nam tìm tự do, những người này là công dân của nước Việt Nam Cộng Hòa, khi vượt biển tới Hong Kong, họ ở chung một trại của người dân miền Nam.

Vì vậy, những người thuộc thành phần đi tìm đời sống mới sung túc về vật chất, chứ không phải tỵ nạn Chính trị, thì khi trở về, họ được Việt cộng tiếp đón tử tế, là chuyện bình thường.

Nhưng điều đáng nói, là những người trước ngày 30/4/1975, là những Sĩ quan QLVNCH, là những người lãnh đạo trong các cơ quan công quyền của Việt Nam Cộng Hòa, là những người từng lãnh đạo các đảng phái chính trị tại miền Nam, đã từng phải vào trong các nhà tù “cải tạo” của Việt cộng. Thế nhưng, sau khi thoát được ra hải ngoại bằng cách vượt biên, vượt biển, hoặc theo các chương trình ra đi có trật tự (O.D.P.), H.O. thì họ đã “quên” tất cả, nên luôn luôn gửi tiền về nước, hay chính họ hoặc cho vợ con của họ trở về Việt Nam để lót ổ trước, chuẩn bị cho một ngày họ sẽ trở về, để được khoanh mình trong những cái ổ đó, thì đúng là những kẻ vô liêm sỉ, mất hết lương tri, vì chính họ đã chung tay đóng góp trong số tiền trên 12 tỷ Mỹ kim vô điều kiện cho Việt cộng hàng năm. Họ không biết hay giả vờ không biết rằng: Chính họ đã gửi những đồng tiền ấy về, là để đóng góp cho đảng Cộng sản Việt Nam mua súng đạn, để bảo vệ an ninh cho những “Cơ quan mật vụ”, những đơn vị quân sự, của giặc Tầu, được ngụy trang dưới lớp vỏ bọc, là “Viện Khổng Tử - Đặc khu kinh tế”, của giặc Tầu ở Hải Phòng, Cam Ranh, Bình Thuận, Đà Nẵng, Tây Nguyên, Bình Dương…

Những thành phần trên, họ thừa biết, những nơi này, chỉ dành riêng cho Tầu cộng, ngoài giặc Tầu ra, không một ai được bén mảng tới, kể cả Công an, quân đội của Cộng sản Việt Nam. Mọi sự thật hiển nhiên này đã được phơi bày dưới chế độ Chư Hầu của Cộng sản Việt Nam, vì chủ quyền của đất nước đã thật sự rơi vào tay của Tầu cộng. Không còn cách gì để biện minh được nữa.

Ngoài ra, đảng Cộng sản Việt Nam cũng dùng số tiền 12 tỷ Mỹ kim hàng năm của người Việt hải ngoại, để trang bị súng đạn, chất nổ, lựu đạn, dùi cui… cho những “Lực lượng Công an - Dân phòng”, để lúc nào cũng sẵn sàng giết chết những người “dân oan” mỗi lần họ đi “khiếu kiện”, hay “cưỡng chế”, tức cướp đoạt những vườn ruộng, đất đai của các tôn giáo, hoặc nhà cửa của những người dân lương thiện như trường hợp của gia đình nạn nhân Đoàn Văn Vươn, Đặng Ngọc Viết… khiến họ phải liều thân!

Người viết nói mà không sợ mình nói sai, vì với số tiền 12 tỷ Mỹ kim hàng năm, là khoản tiền không nhỏ, đủ cho đảng Cộng sản Việt Nam mua súng đạn, để bảo vệ Tầu cộng và giết hại dân lành.

Và chưa hết, cũng chính những đồng tiền ấy, Việt cộng đã và đang trích ra một phần dùng để mua chuộc, lũng đoạn, gây phân hóa… cộng đồng ngưởi Việt tỵ nạn chính trị trên thế giới.

Chính vì những sự thật ấy, nên những người đã gửi tiền về nước, là họ đã tiếp tay với đảng Cộng sản Việt Nam, là họ đã nhúng tay vào máu của những lương dân vô tội. Xin mọi người hãy nhớ, cả hai thời kỳ Đệ nhất và Đệ nhị Việt Nam Cộng Hòa, đã có được bao nhiêu tiền viện trợ hàng năm, để trang bị cho Quốc Phòng và những người dân mỗi ngày càng đông đảo, đã bỏ chạy từ những vùng đất đã bị Cộng sản chiếm đóng về vùng Quốc Gia. Và nếu suốt hơn 20 năm, trước ngày30/4/1975, cả hai nền Cộng Hòa có được 12 tỷ Mỹ kim mỗi năm, thì Cộng sản Bắc Việt không thể cưỡng chiếm được đất nước Việt Nam Cộng Hòa, không thể có ngày Quốc Hận 30/4/1975, không thể có hàng trăm nghìn người phải bị bỏ tù “cải tạo” với biết bao nhiêu người đã bỏ mình trong nhà cùm, hoặc bên bờ kẽm gai oan nghiệt, không thể có những “vùng kinh tế mới” với những thảm cảnh của những Dân-Quân-Cán-Chính VNCH đã bị cướp đoạt nhà cửa trong “chiến dịch đánh tư sản mại bản”, không có cảnh bao gia đình ly tán, cha xa con, vợ xa chồng và nền đạo đức, luân lý tốt đẹp của miền Nam tự do đã không bị bọn giặc Cộng phá nát, suy đồi… tiếp tục kéo dài đến tận ngày hôm nay và có cơ nguy chưa biết bao giờ châm dứt dưới chế độ cai trị của của đảng CSVN.

Vì thế, họ đã liều thân, bỏ nước ra đi, trong số ấy, đã có rất nhiều người đã chết trên rừng, dưới bể trên con đường vượt biên, vượt biển. Nhất là những em bé gái ngây thơ, đã chết dưới những bàn tay tàn bạo của bọn hải tặc Thái Lan, và những người đã bỏ thân nơi những hoang đảo xa lạ, mà người thân không làm sao để tìm lại được, dù chỉ là một nắm xương tàn!

Người viết xin thưa rằng: Không thể xảy ra những cảnh bi thảm như thế, nếu hàng năm cả hai nền Đệ Nhất và  Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa có được 12 tỷ Mỹ kim viện trợ, dù có kèm theo điều kiện của nước bạn “đồng minh”.

Riêng những người đã từng ở trong các nhà tù “cải tạo” của Việt cộng, có lẽ nào các vị đã quên đi tất cả những hình ảnh ngày xưa của chính mình, của đồng đội chiến hữu đã một thời chịu những cực hình tàn bạo, dã man nhất. Những hình ảnh của những bộ xương biết đi trên những cánh đồng, hay dầm mình dưới những đám ruộng sình lầy tới bụng, tới ngực quanh năm, từ mùa Hè nắng như đổ lửa, tới mùa Đông lạnh giá rét thấu xương trong bộ áo quàn tù rách rưới, mỏng manh; Những “bữa ăn” chỉ một chén bo bo, hoặc một chén sắn độn cơm, ăn với chút muối, có khi chỉ một tô “canh” rau muống nấu với muối.

Các vị cựu tù Chính trị có nhớ chăng: Những đêm nằm co ro trên sạp, bụng đói, đau khắp châu thân, không có thuốc men, trong các nhà tù “cải tạo”, trên những vùng rừng núi hoang vu từ Nam-Trung-Bắc, để rồi tờ mờ sáng hôm sau, phải lê thân ra sân trại, để “điểm danh” trước khi bắt đầu một ngày thay trâu bò, để cày, cuốc ruộng đất, cấy gặt, để nuôi chính bọn đã bỏ tù mình, và có những vị cựu tù Chính trị đã phải chết dưới những bàn tay tàn bạo của bọn Công an “Quản giáo” hay “Ban giám thị” của nhà tù!

Chúng tôi muốn xin thưa: Quý  vị Cựu tù Chính trị Việt Nam Cộng Hòa. Các vị còn nhớ hay đã quên. Nếu đã quên, thì một là quý vị đã đánh mất lương tri; hai là quý vị đã bị Cộng sản Việt Nam “cấy sinh tử phù” trước khi rời đất nước, lên máy bay, để bay thẳng tới vùng đất mới.

 

Tạm kết:

Đối với những kẻ đã đánh mất lương tri rồi, thì quý vị đừng nên xưng với mọi người “ta đây là Sĩ quan QLVNCH”...; Bởi vì, quý vị thật sự đã thua xa những Người Lính không có mang “lon” gì cả, họ là những Binh nhì, là những Đoàn Viên Nhân Dân Tự Vệ, những Chiến sĩ Dân ý Vụ, Dân Sự Vụ… Xin hãy nhìn lại hình ảnh của những Chiến sĩ Nhân Dân Tự Vệ của Hố Nai, họ đã không rời tay súng cho đến giờ phút sau cùng của cuộc chiến chống xâm lăng của Cộng sản Bắc Việt.

unnamed (1)

Xin hãy nhìn xem: Hơn bốn mươi năm sau, kể từ khi đất nước Việt Nam Cộng Hòa đã bị rơi vào tay của Cộng sản Bắc Việt, nếu bảo đó là “cuộc chiến thắng” của những người Cộng sản, thì có lẽ nên nhìn lại những gì đã và đang xảy ra tại quốc nội suốt hơn 40 năm qua, để biết ngay trên quê hương, vẫn còn vô sô những cảnh đời đau thương, khốn khổ, vẫn còn những người “dân oan” lê thân đi “khiếu kiện”, vẫn còn những người trẻ tuổi đã và đang dấn thân trên con đường đấu tranh cho một nước Việt Nam Tự Do, Dân Chủ thực sự. Nghĩa là đảng Cộng sản Việt Nam không hề có cái gọi là “chiến thắng”, vì không được người dân ngưỡng phục.

Xin đừng  quên những người đã và đang còn trong các nhà tù của Cộng sản. Máu và nước mắt của đồng bào vẫn còn rơi, để hồi tâm suy nghĩ, để dừng lại những hành động vô ý thức, hay bất lương. Đừng tiếp tục gửi tiền về nước, vì 12 tỷ Mỹ kim hàng năm, là đã đủ để cho Đảng Cộng sản Việt Nam tiếp tục dùng vào “chiến phí” trong việc mua súng đạn, để bảo vệ cho giặc Tầu, và giết hại những người dân hiền lương vô tội!

 

Paris, 10/10/2015

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Năm 2022
Chính sách quốc phòng 4 không: “Việt Nam chủ trương không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe doạ sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế” là thái độ của ĐCS trước nhiều lần “ve vãn” của Mỹ về vấn đề hợp tác quân sự. Dù có ra chính sách tỏ rõ thái độ rồi, nhưng lời đề nghị từ phía bên kia đại dương không hề tắt mà vẫn tiếp tục.
16 Tháng Năm 2022
Sau khi được giới thiệu trên YouTube và một số cơ quan truyền thông ở bên ngoài Việt Nam (2), video clip vừa đề cập đã khuấy động mạng xã hội, đặc biệt là mạng xã hội Việt ngữ vì người Việt ở cả trong lẫn ngoài Việt Nam có thể lĩnh hội trọn vẹn ý nghĩa của những tuyên bố như: “Rõ ràng, sòng phẳng, mẹ nó, sợ gì đâu!”, hay việc các viên chức khác trong phái đoàn Việt Nam, người thì gọi đối tác - chính quyền sở tại là “nó”, người thì gọi một vài viên chức cụ thể của đối tác là... “thằng”...
15 Tháng Năm 2022
Thực ra Ucraina đánh Nga bằng vũ khí Mỹ là tự lực tự cường chứ chẳng dựa dẫm vào ai cả. Các nước nghèo như Ucraina, Việt Nam, hay hầu hết các quốc gia khác đều không có khả năng sản xuất những món vũ khí tối tân để tự trang bị cho mình. Hầu hết là nhập khẩu từ nước ngoài. Trên thế giới có đến trên 200 quốc gia và vùng lãnh thổ, tuy nhiên quốc gia xuất khẩu vũ khí thì chỉ trên đầu ngón tay như: Mỹ, Nga, Trung Quốc, Pháp, Đức, Anh, Israel và một số quốc gia khác có số lượng không đáng kể. Đằng nào quân Ucraina cũng chiến đấu bằng vũ khí do nước khác sản xuất.
14 Tháng Năm 2022
Đem hai tù nhân bị bắt vì cái luật rừng độc tài toàn trị ra để làm màu với nước Mỹ và khoác cái bộ mặt đạo đức giả cho mình là đất nước tôn trọng dân chủ và nhân quyền chỉ là một vở kịch tồi mà Phạm Minh Chính diễn vai kép độc, hồ sơ vi phạm nhân quyền và chà đạp dân chủ của Việt Nam chất đầy tại các tổ chức quốc tế theo dõi với gần 300 người hiện đang bị giam giữ chỉ vì họ đòi hỏi cái quyền dân chủ nhưng sau đó nhân quyền của họ bị đảng chà đạp không thương tiếc. Tồi đến như thế mà còn vác cái mặt mo đi sứ và huếch hoác rằng mình có thể đối thoại với bất kỳ ai về dân chủ...
14 Tháng Năm 2022
“Mỹ là bên đã nhượng bộ Việt Nam về các vấn đề lớn nhằm cải thiện mối quan hệ song phương tổng thể, bao gồm cả việc phá bỏ nghi thức ngoại giao để tiếp đón Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Nhà Trắng vào năm 2015 và giữ im lặng khi Việt Nam tiếp tục mua vũ khí của Nga, vốn trái với Đạo luật chống đối thủ của Mỹ thông qua cấm vận. Điều đáng chú ý là Mỹ đã trừng phạt đồng minh hiệp ước của mình là Thổ Nhĩ Kỳ vì đã mua hệ thống tên lửa S-400 của Nga. Tóm lại, Việt Nam dường như đang nắm trong tay con át chủ bài trong quan hệ song phương dẫu cho Mỹ có sức mạnh...
13 Tháng Năm 2022
Sau một tháng tấn công Ucraina, Putin đã thấy chuyện thôn tính Ucraina không dễ như ông ta nghĩ. Công cụ trừng phạt trong tay Putin đã cạn nên ông ta mới dùng đến lời đe dọa hạt nhân. Tuy nhiên, dùng hạt nhân đe dọa không phải là chuyện đùa, hậu quả khôn lường. Trên mặt trận Ucraina, Nga đang từ thế có thể thắng bỗng chuyển sang thế không thể thắng. Và đến tháng thứ 3 của cuộc chiến, khi mà Mỹ và Phương Tây công khai ủng hộ Ucraina bằng tiền tài và vũ khí, thì cuộc chiến đang đảo chiều thấy rõ. Quân Nga có thể chiến bại.
12 Tháng Năm 2022
Ngay từ năm 2020, Ngân hàng Phát triển châu Á -ADB đã có báo cáo nói rằng “Tiềm năng đầu tư nước ngoài vào cơ quan xếp hạng tín nhiệm trong nước tại Việt Nam”. Thực ra đây là động thái chỉ ra yếu điểm của thị trường trái phiếu doanh nghiệp Việt Nam. Tuy nhiên, cách nói của ADB là nói tránh nên dùng từ “tiềm năng” như là để khen. Lẽ ra chính quyền CS cần phải sửa ngay, hoặc là lập ra cơ quan đủ uy tín để hoạt động ngành xếp hạng tín nhiệm hoặc mời những công ty uy tín trên thế giới vào Việt Nam hoạt động để gạn lọc những doanh nghiệp không đủ tiêu chuẩn ra khỏi thị trường...
11 Tháng Năm 2022
Thực ra Mỹ không cần Việt Nam dân chủ gì ráo, họ chỉ cần Việt Nam sát cánh cùng với họ kìm hãm sự lớn mạnh của tàu Cộng trên Biển Đông. Với Mỹ, đó là giúp họ duy trị tầm ảnh hưởng khu vực quanh đối thủ của họ, nhưng với Việt Nam thì đó là cơ hội thoát Trung. Vì ý thức hệ nhiễm vào đầu quá nặng, ĐCS vẫn rất dè chừng Mỹ, họ chỉ hợp tác với Mỹ trong vấn dề kinh tế, vì nó mang lại đô la, còn vấn đề quân sự thì họ vẫn từ chối. Họ cho rằng, gần Mỹ quá thì mất đảng, mất chế độ. Tuy nhiên, Mỹ chẳng thèm lật CS làm gì nữa khi mà CS vẫn có thể giúp họ khắc chế được Tàu Cộng./.
10 Tháng Năm 2022
Với những vi phạm nhân quyền trầm trong nước ông Phạm Minh Chính khi đến Mỹ, một quốc gia dân chủ tự do sẽ được nhìn bằng một ánh mắt khác, ánh mắt của thế giới văn minh nhìn những tên độc tài và sự đối xử có lẽ không được trọng vọng như nguyên thủ của các quốc gia dân chủ, nhưng chắc rằng ông Chính sẽ không nhận ra điều đó, bởi vì bao năm nay đảng chỉ sống trên sự giả tạo, những tung hô, vinh quang của đảng chỉ là những trò bốc thơm tự sướng cho nên giới lãnh đạo VN luôn có cái mặt mo để khoác vào nhằm che đậy những xấu xa bỉ ổi thực sự của mình cho nên...
10 Tháng Năm 2022
Như vậy, dù cho chính quyền Trung Quốc không cấm các doanh nghiệp của họ làm ăn với Nga, nhưng bản thân các doanh nghiệp cũng tự co vòi để đảm bảo an toàn. Khi lệnh cấm vận thít chặt thì có muốn dựa Trung Quốc để tồn tại thì khả năng của Trung Quốc cũng chỉ có giới hạn. Lệnh cấm vận ảnh hưởng đến nước Nga từ mọi hướng. Nước Nga giờ đang vùng vẫy trong khuôn khổ rất hẹp, mà cái khuôn đó là ngày càng teo lại, nền kinh tế Nga chẳng có gì sáng sủa.