hồ chí minh: người yêu nước hay một tên cơ hội?

22 Tháng Tám 20237:58 CH(Xem: 2578)
hồ chí minh: NGƯỜI YÊU NƯỚC HAY MỘT TÊN CƠ HỘI ?

download (2)





Huỳnh Hậu.
HNNCBCĐ





Nguyễn Hữu Đang, một kiện tướng của Nhân Văn Giai Phẩm, từng là thiết kế sư buổi Lễ Độc Lập ngày 2 tháng 9 năm 1945 tại vườn hoa Ba Đình, Hà Nội đã kể lại sự thật về câu hỏi "Đồng bào có nghe tôi rõ không?" của ông Hồ Chí Minh, rằng làm gì mà có câu hỏi đó! Chỉ là trước khi đọc Tuyên Ngôn Độc Lập, Hồ Chí Minh gõ gõ vào microphone và quay qua hỏi anh nhân viên kỹ thuật "Nghe có rõ không?". Việc chỉ bằng cái móng tay, thế mà mấy cha tuyên giáo bưng cái móng tay quăng lên trời, hô BIẾN một phát, y như mấy ông tiên đấu phép trong Phong Thần, cái móng tay rùng mình, tỏa hào quang, hóa thành vầng sáng giản dị, yêu dân của lãnh tụ tối cao!
Nhưng ít ra, vụ này còn có cái móng tay để hô biến, chứ "chế độ ta" còn thần thông hơn nhiều, không có lấy một sợi lông mà cũng biến hóa ra những nhân vật thần thánh như Lê Văn Tám, Phan Đình Giót, Võ Thị Sáu v.v... và chiến tích của hằng ngàn B52 của Mỹ rơi lộp độp trên đất bắc, và hằng hà sa số những thửa ruộng trăm tấn trong hợp tác xã XHCN, và đủ thứ sản phẩm hầm bà lằng của đỉnh cao trí tuệ không thể nào kể hết.
Từ những sự kiện trên, khi đọc những truyện dài xã nghĩa, cứ trừ hao đi 99.99 %, may ra chỉ còn 0.01 % có thể tin được, tỉ lệ này đối với những người từng năm chìm bảy nổi trong chế độ CS thì vẫn còn cao ngất ngưỡng!
Thế mà, với người từng sống với chế độ, từng làm cán bộ cao cấp, Phó Tổng Biên Tập Báo Quân Đội Nhân Dân, rồi bỏ của chạy lấy người, trốn ra nước ngoài lưu vong như ông Bùi Tín, lại có thể "vẫn" tin tưởng khi viết: "Khi ông Hồ đọc được luận văn ngắn của Lê Nin về vấn đề giải phóng thuộc địa, giữa khuya ông Hồ ôm bài báo vào lòng và la to: Ánh sáng đây rồi! Con đường giải thoát đây rồi!"
Ông Bùi Tín làm như mình có mặt ở đó mà chứng kiến giây phút cực đỉnh sung sướng của Hồ Chí Minh, ai mà biết lúc đó ông Hồ đang ôm bài báo vào lòng hay đang ôm cục gạch (chân dài) nóng bỏng của kinh thành ánh sáng Paris? Thôi thì ôm cái gì cũng sướng, sướng cho riêng ông Hồ, chỉ phát mệt cho dân tộc Việt trong gần một thế kỷ!
Chính vì niềm tin không lay chuyển này, nên dù đã thoát ly ra hải ngoại, không kịp trả lại thẻ đảng trước khi bị đảng khai trừ như ông nhà báo Tống Văn Công, ông Bùi Tín vẫn luôn, bằng cách này hay cách khác, biện hộ cho Hồ Chí Minh. Ông mồm năm miệng mười kêu gọi hãy nhận xét một cách công tâm, khách quan, không thành kiến về Hồ Chí Minh, nhưng đọc những bài viết của ông Bùi Tín, người đọc nhận thấy chả có chút gì công tâm trong đó.
Với ông Bùi Tín, ông hay dùng lối viết giả thật lẫn lộn để đánh lừa độc giả. Ông viết rằng, Hồ Chí Minh trốn lên tàu của Pháp để xuất dương năm 1911 chả phải tìm đường cứu nước gì cả, mà chỉ là tìm đường sống khi cha của ông là Nguyễn Sinh Sắc, còn có tên khác là Nguyễn Sinh Huy, làm tri huyện Bình Khê, trong cơn say rượu, đánh chết một nông dân, bị luận tội bãi chức, khiến cảnh nhà túng quẩn. Theo tôi, đây là chuyện thật.
Sau đó ông Bùi Tín "khách quan" cho rằng khi Hồ Chí Minh gặp gỡ những nhà ái quốc như ông Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, Phan Châu Trinh v.v... ông Hồ Chí Minh là một người yêu nước theo chủ nghĩa dân tộc, tới khi ông ta tiếp xúc với chủ nghĩa cộng sản mà cụ thể là luận văn của Lê Nin về vấn đề giải phóng các dân tộc thuộc địa, Hồ Chí Minh thấy chủ nghĩa CS của Lê Nin hơn hẳn đường lối của các cụ Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền v.v... nên theo hẳn phía cộng sản, lúc đó, theo sự tin tưởng của ông Bùi Tín, Hồ Chí Minh vẫn là người yêu nước, nhưng không yêu nước theo chủ nghĩa dân tộc, mà là yêu nước theo chủ nghĩa cộng sản. Theo tôi, đây lại là chuyện giả.
Hồ Chí Minh, ở giai đoạn đầu lêu bêu trên đất Pháp, đã từng viết đơn xin vào học ở trường dành đào tạo những viên chức thuộc địa, lời lẽ trong đơn xin thề sẽ phục vụ mẫu quốc thế này, thế kia v.v... nhưng vẫn không được chấp nhận. Tới khi gặp các cụ Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, Phan Chu Trinh , anh chàng vô công rỗi nghề này bèn gia nhập. Tưởng đâu có xơ múi gì, nào ngờ mấy cụ đó ngoài tấm lòng yêu đất nước, yêu dân tộc, mong tìm đường xoay sở để dân tộc thoát cảnh tối tăm, nào có vật chất, tài chánh, cũng không có lực lượng chính trị nền tảng nào để cho anh trẻ Nguyễn Tất Thành lợi dụng, thế là a lê hấp anh Thành ôm cầm qua thuyền khác. Hoạt cảnh anh Nguyễn Tất Thành ôm bài báo của Lê Nin la toáng giữa đêm khuya chỉ là phép hô biến của tuyên giáo, trét vàng lên mặt lãnh tụ, chứ thật ra cũng giống như giới ăn sương của bến Tần Hoài, Nguyễn Tất Thành không tìm được cơ hội ở nhóm của cụ Phan nên quay mặt hướng khác, tìm cơ hội, thế thôi!
Hãy suy nghĩ về cụ Phan Châu Trinh, một nhà cách mạng thực sự vì dân vì nước của dân tộc Việt Nam. Cụ Phan Châu Trinh mang trong lòng hoài bão Khai Dân Trí, Chấn Dân Khí, Hậu Nhân Sinh của Chủ Nghĩa Duy Tân, nhưng thời thế không thuận lợi cho lý tưởng của Cụ, khiến cho đất nước lọt vào tay kẻ cơ hội như Hồ Chí Minh, đem dân tộc đọa đày triền miên trong đêm dài cộng sản. Những tấm lòng sáng soi cùng nhật nguyệt như Ức Trai Nguyễn Trãi, Tây Hồ Phan Châu Trinh, Sào Nam Phan Bội Châu mới đáng được ghi vào sử sách như những nhà cách mạng cho hậu thế Việt Nam noi theo. Còn Hồ Chí Minh? Nhà cách mạng ư? Người yêu nước như cái tên Nguyễn Ái Quốc được vay mượn đâu đó rồi chối bay chối biến ư?
Trong những cơn lốc của lịch sử thế giới, người ta dễ tính định nghĩa những cuộc lật đổ một chế độ này, xây lên một chế độ khác là những cuộc cách mạng, như cuộc cách mạng Pháp 1789, cuộc cách mạng Nga 1917, cuộc cách mạng Cuba 1959, cuộc cách mạng tháng 8 năm 1945 của Việt Nam v.v... và những người tạo ra những đổi thay lệch đất nghiêng trời này là những nhà cách mạng.
Nhưng theo tôi, khi nói tới chữ cách mạng, người ta nghĩ ngay tới việc thay đổi một nền tảng thối nát, hủ lậu để xây lên một nền tảng tốt đẹp hơn, khai phóng hơn. Nhưng bạn hãy nhìn qua lịch sử hơn hai trăm năm qua tại những nước kể trên, chỉ có cuộc cách mạng Pháp 1789 là đem lại cho nước Pháp nói riêng và toàn nhân loại nói chung những tư tưởng khai phóng về dân quyền, nhân quyền, còn những cái gọi là "Cuộc Cách Mạng" của Nga, Cuba, Việt Nam, Triều Tiên v.v..., toàn bộ đều được nhân danh cách mạng vô sản, đấu tranh cho nhân dân lao động, xóa bỏ giai cấp bóc lột, no cơm ấm áo cho giới công nông v.v... nhưng thực chất của chúng đều là những tuyên truyền xảo trá. Từ Lê Nin, Stalin, Mao Trạch Đông, Fidel Castro, Kim Nhật Thành, Hồ Chí Minh, tất cả đều là những kẻ cơ hội, suốt đời phấn đấu để nắm quyền lực trong tay, họ lợi dụng sự ngây thơ, cả tin của quần chúng để vận động tạo dựng lực lượng, khi lật đổ đối thủ rồi thì họ lộ ngay bản chất muốn làm vua.
Những Lê Nin, Stalin, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành, Fidel Castro, Hồ Chí Minh sau khi nắm quyền lực trong tay, họ sống đời sống cá nhân như những ông vua. Tha hồ hưởng lạc, rượu chè gái gú, tiện nghi vật chất xa hoa hàng đầu. Theo suy nghĩ cá nhân của tôi, khi ta dùng thành ngữ "Quyền lực tuyệt đối, tha hóa tuyệt đối", có lẽ chỉ đúng với những tầng lớp cán bộ thừa hành, những người một thời sống lý tưởng, ngây thơ tin vào lãnh tụ tối cao, giờ nhìn quanh thấy ai cũng đang ăn tươi nuốt sống, nên cũng nhào vô kiếm chác, lý tưởng ngày nào được quăng vô xọt rác. Như vậy tha hoá là một quá trình thay đổi từ tốt sang xấu. Nhưng các cụ Lê Nin, Stalin, Mao, Kim, Fidel, Hồ, bản chất của họ là như thế, thâu tóm quyền lực và hưởng thành quả. Họ có biến đổi từ tốt thành xấu gì đâu mà nói tha (với chả) hóa?
Cụ Phan Châu Trinh, với Chủ Nghĩa Duy Tân, mục tiêu cốt lõi là Khai Dân Trí, Chấn Dân Khí, Hậu Nhân Sinh. Lý tưởng đó quá đẹp, quá lý tưởng, nêu bật tấm lòng sắt son vì nước vì dân của cụ Tây Hồ. Tiếc thay, vào thời điểm đó, có bao nhiêu người trong tầng lớp sĩ phu Việt Nam nhìn xa trông rộng như cụ Phan, chứ đừng nói tới quãng đại quần chúng nhân dân. Dân trí của quần chúng lúc đó so ra không khác mấy với dân trí lúc cụ Nguyễn Trường Tộ đề nghị những cải cách khởi đầu cho xã hội lên triều đình Nhà Nguyễn. Họ không tin một bóng đèn chúc ngược đầu mà có thể phát sáng, thì dĩ nhiên họ ngơ ngác trước những tư tưởng dân quyền, nhân quyền mà tầng lớp sĩ phu có cơ may đọc được từ những "Tân thư" được dịch qua Hán văn của Lương Khải Siêu, Khang Hữu Vi, Jean Jacques Rousseau, Montesquieu v.v... Ngay như trong lớp sĩ phu có học, có kiến thức lúc đó cũng không có bao nhiêu người tâm đắc với cái nhìn của cụ Tây Hồ. Cụ Sào Nam Phan Bội Châu, người tri kỷ, người bạn cật ruột của cụ Tây Hồ Phan Châu Trinh, cũng nghiêng về đấu tranh thiết huyết để giành độc lập cho nước nhà, tiếp nối những phong trào đấu tranh trước đó của phong trào Văn Thân Cần Vương của Phan Đình Phùng, Nguyễn Thiện Thuật, Hoàng Hoa Thám, Nguyễn Thái Học v.v...
Quần chúng nhân dân lúc đó, nỗi khổ nhân đôi khi phải sống dưới hai tầng cai trị, Phong Kiến cấu kết với Thực Dân, họ chỉ muốn loại bỏ ngay tức khắc hai cái ách trên cổ đó, cải thiện cuộc sống, có cơm ăn áo mặc.Thế nên, con đường duy tân của cụ Phan Châu Trinh quá dài, không thích hợp với tầm ước vọng của người dân. Ngày nay nhìn lại lịch sử, ta mới thấy được nỗi cô đơn vô cùng tận của cụ Phan Tây Hồ khi nhìn quanh mình, không có những người cùng tâm chí, và nhân dân nói chung thì ngơ ngác với tư tưởng Duy Tân.
Những chính nhân quân tử như cụ Phan Châu Trinh, cụ Phan Bội Châu làm sao có thể núp dưới những chiêu bài mị dân như cào bằng xã hội, chia ruộng đất, chia của cải từ giới bóc lột cho dân nghèo, công bằng công lý cho tất cả mọi người. Nhưng những điều ấy, đối với kẻ cơ hội như Hồ Chí Minh, thì quá dễ dàng! Hiện thực xã hội Việt Nam lúc đó là mảnh đất màu mở, cực kỳ thuận lợi để Hồ Chí Minh gieo hạt giống của Chủ Nghĩa Cộng Sản. Tháng 11 năm 1945 ông tuyên bố giải tán đảng CS, chối phăng cái gốc cộng sản của mình bằng cách lập ra cái gọi là Hội Nghiên Cứu Mác Lê do Trường Chinh đứng đầu (1 ) ,tung cán bộ đi tuyên truyền rỉ tai về chân trời rực rỡ của đất nước khi giành được độc lập trong cuộc đấu tranh bài phong đả thực.
Phải công nhận HCM và cán bộ của ông ta đã chuẩn bị quá tốt (2 ), nắm bắt thời cơ rất chuẩn khi lợi dụng cuộc biểu tình ủng hộ chính phủ Trần Trọng Kim của giáo chức Hà Nội để cướp chính quyền. Và sau đó là cuộc kháng chiến toàn quốc chống Pháp trong chín năm trời, kết thúc với chiến thắng Điện Biên Phủ, với hiệp định Geneve chia đôi đất nước.
Ông Bùi Tín trong bài viết của mình, đã quy hai sự kiện Cách Mạng Tháng Tám và Kháng Chiến Chín Năm thành công là hai thành tích, là công lao của HCM và bộ sậu của ông ta. Nhưng thử hỏi nếu không có sự tiếp nối tinh thần đấu tranh của quần chúng Việt Nam từ những phong trào Cần Vương, Văn Thân của Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Nguyễn Thiện Thuật, Trương Công Định, Nguyễn Thái Học v.v... thì không chắc gì HCM và những cán bộ CS hạt nhân của ông đã thành công dễ dàng như thế. Qua đó cho thấy bản chất cơ hội, láu cá của HCM, không từ bất cứ thủ đoạn nào để đạt mục đích. Chỉ riêng việc HCM chụp tấm hình với Thiếu Tá Patti của OSS tình báo Mỹ, rồi tuyên truyền úp mở cho người dân rằng Mỹ đã hậu thuẩn cho kháng chiến VN để tranh thủ nhân tâm, là đủ thấy tay nghề cơ hội của HCM đã quá nhuyễn nhừ! Ông ta biến hóa màu sắc còn nhanh hơn con tắc kè.
Một kẻ cơ hội siêu sao như thế, làm tay sai đắc lực cho đệ tam quốc tế như thế thì thử hỏi có tấm lòng yêu dân, yêu nước không?
Nếu HCM là người yêu nước thì ông đã không lạnh lùng tuân theo lịnh của Trung Quốc tiến hành Cải Cách Ruộng Đất, gây cho xã hội VN tan nát với hằng trăm ngàn cái chết oan ức, lòng người ly tán. HCM nếu yêu nước thì đã không chỉ thị Phạm Văn Đồng ký công hàm cho Chu Ân Lai, công nhận Hoàng Sa, Trường Sa thuộc quản hạt của Trung Quốc. HCM nếu yêu nước đã không nướng cả triệu thanh niên nam nữ miền b́ắc , khiến họ sinh bắc tử nam, trong dã tâm xâm lược thôn tính miền nam Việt Nam.
Công tích gì cho tập đoàn CSVN nói chung và HCM nói riêng trong công cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, giành độc lập nước nhà?
Khi mà:
Tuổi hai mươi mắt nhìn đời trẻ dại
Ngỡ cờ sao rực rỡ, tô thắm màu xứ sở yêu thương
Có ngờ đâu giáo giở đã lên đường
Hung bạo phá bờ kim cổ
Tiếng mối rường rung đổ chuyển non sông
Mặt trời sự sống thổ ra từng ngụm máu hồng...
Khi mà:
Nhờ nanh vuốt của lũ thú rừng
Mà bàn tay cai trị của tên thực dân hóa ra êm ả.
Chỉ với mấy câu thơ, nhà thơ Nguyễn Chí Thiện đã vạch ra bộ mặt bất nhân, tàn bạo của chế độ CSVN. Hất bàn tay cai trị của thực dân ra khỏi cái cổ gầy guộc, đói nghèo của dân Nam, lại rước ngay nanh vuốt của lũ thú rừng, sắt máu, nham hiểm gấp ngàn lần thằng thực dân. Công tích của Hồ Chí Minh là thế đó ư?
Thế mà cái cơ chế lừa bịp vĩ đại đó, bằng bộ máy tuyên truyền, bằng văn hóa loa phường, đã đầu độc không biết bao nhiêu tâm hồn dân Việt, đến nỗi trong vụ biển bị nhiễm độc ở Vũng Áng, Hà Tĩnh, có người dân còn thành tâm khấn vái "Bác Hồ và Đồng Chí Võ Nguyên Giáp" có linh thiêng thì về mà chấn chỉnh đất nước.
Điều kỳ quái là, một người bình dân bá tánh thiếu thông tin, hạn hẹp kiến thức, van vái ông Hồ như thế còn có thể hiểu được, nhưng nghe ông Bùi Tín van vái "Bác linh thiêng, xin phù hộ để cho những người lãnh đạo hiện nay mau tỉnh ngộ, sớm nhận rõ sai lầm, đi vào con đường dân chủ chân chính." thì quả thật là hết ý kiến!
Ông Bùi Tín từ ngày chạy ra nước ngoài, đã nhiều lần viết kiến nghị gửi về trong nước, đề nghị cái cơ chế ma quỷ đó sửa đổi này nọ, tất cả đều vô nằm sọt rác, rồi ông gửi thư cho tướng Võ Nguyên Giáp (lúc đó còn sống), đề nghị "đồng chí Văn" hãy đứng lên, nhưng đồng chí Văn (cứ) thích ngồi, không thích đứng theo lời đề nghị khẩn thiết của cựu đàn em. Rồi ông Bùi Tín tâm sự tràng giang đại hải với giới trẻ, muốn trao gửi cho họ ước vọng của ông về một đất nước đang trong hiểm họa Bắc Thuộc. Mới đọc những bài viết của ông, thật là cảm động, nhưng đọc kỹ từng câu rồi mới thấy, nhiều trường hợp câu sau chửi câu trước. Mời bạn đọc câu ông Bùi Tín bàn về lòng yêu nước của HCM:
"Không thể nói ông Hồ không yêu nước, ông từng bị thực dân truy lùng, xử tử vắng mặt, bị thực dân Anh bắt giam và xử án ở Hong Kong, bị chính quyền Tưởng Giới Thạch giam giữ hằng năm trời chỉ vì ông có ý chí đấu tranh bất khuất cho nền độc lập nước nhà."
Ông Bùi Tín ơi, ông Hồ giấu cái đuôi cộng sản của ổng, và cho tới nay ông BT cũng hụ hợ giấu dùm cho ông ta, nhưng tình báo của Pháp, của Anh, của Tưởng Giới Thạch đâu có mù hở ông?
Một tên tay sai của cộng sản quốc tế, tàn độc, gian xảo như HCM đã chết từ đời tám hoánh rồi (1969 hay 1932?) thế mà bộ máy tuyên truyền ghê gớm của CS nói mãi nói mãi để nhập tâm người dân, đến nỗi một trường hợp khác là nhà văn Phạm Đình Trọng.
Trong bài viết đi thăm Cù Huy Hà Vũ, có đoạn ông Phạm Đình Trọng viết như sau: "Vì lòng yêu nước mà Hồ Chí Minh dựng lên sự nghiệp, dựng lên nước Việt Nam hôm nay. Cũng vì lòng yêu nước mà Cù Huy Hà Vũ bị nhà nước do Hồ Chí Minh dựng lên bỏ tù! Sự trớ trêu, tráo trở cay đắng đó đã nói lên một sự thật phũ phàng rằng nhà nước Việt nam hôm nay không còn là nhà nước do Hồ Chí Minh dựng lên nữa rồi!"
Ông PĐT, dù đã trải đời, kinh qua bao oan nghiệt của cuộc sống dưới chế độ CSVN, mà kiến thức xem ra cũng không hơn người bá tánh bình dân trong vụ Vũng Áng, Hà Tĩnh, van vái ông Hồ và ông Võ Nguyên Giáp có linh thiêng hãy về mà cứu nước, cứu dân! Ông PĐT tin rằng sau khi ông Hồ (chuyển sang) từ trần, đảng CSVN mới dẫn đất nước tới tình trạng bê bối như ngày nay. Coi bộ mối tình đầu của ông Phạm Đình Trọng với "lãnh tụ tối cao" là không dễ gì phai nhạt? Cái chủ trương TÔN THỜ LÃNH TỤ để NGU DÂN của CSVN có hậu quả thật là kinh khiếp !
Tôi không là ngự sử văn học hay ngự sử chính trị để dùng cây gậy định hướng cho ai cả, nhưng tôi (chủ quan) xin thưa với ông Phạm Đình Trọng rằng nếu Hồ Chí Minh (giả hay thật?) không nhắm mắt lìa đời năm 1969, thì tôi tin rằng con, cháu của chúng ta hôm nay có thể không còn dùng tiếng Việt mẹ đẻ nữa rồi!
Nhưng tôi lại thấy lòng mình được an ủi một chút khi đọc một đoạn văn của nhà văn Vũ Thư Hiên trong tác phẩm “ đêm giữa ban ngày “của ông ấy, đoạn viết về cái gọi là vụ án xét lại chống đảng bắt đầu vào tháng 7 năm 1967. Trong vụ án mà không ai ngờ trước là nó sẽ xảy ra như thế, ông Vũ Thư Hiên và thân phụ của ông là cụ Vũ Đình Huỳnh, bí thư trong khoảng 20 năm của Hồ Chí Minh, đều bị bắt giam vào ngục tối. Đoạn văn như sau:
"Từ Nam Định trở về, nhìn cảnh nhà tan hoang, tôi hỏi mẹ chuyện xảy ra thì bà cười cay đắng, mắt ướt nhòe:
- Chúng nó đến, con có tưởng tượng được không, còn tệ hơn cả mật thám Pháp nữa kìa. Tay bố to, còng không vừa, chúng nó cố ních khóa vào đến bật máu ra mà chúng nó vẫn cố khóa bằng được. Đến khi biết khóa không nổi, chúng nó lấy thừng trói giật cánh khủyu rồi điệu bố ra xe bịt bùng chở đi. Lúc chúng nó khám nhà, mẹ quẳng cái khung kính có giấy chứng nhận Huân chương Kháng chiến hạng nhất của bố vào mặt chúng nó: "Các người khám kỹ cái này đi, xem ở mặt trái của nó có gì?". Chúng nó xử sự, hừm, đúng như cụ Nguyễn Du tả: "Người nách thước, kẻ tay đao. Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi..."
Trong lòng bà ông Hồ Chí Minh chết vào đêm cha tôi bị bắt.
- Lòng người khôn lường, con ạ! Mới biết không thiếu gì kẻ quên đạo làm người khi ngồi vào ghế vương giả." (Hết trích)
Một vị nữ lưu như thân mẫu của nhà văn Vũ Thư Hiên lại có sự kiên cường và nhạy bén với nhân tình thế thái như thế thật khiến tôi bái phục và cảm thấy rất an ủi trong lòng. Mong sao trên đất nước trong tình trạng cực kỳ bi thảm hiện nay có thêm nhiều người sáng mắt sáng lòng như bà cụ.
Ôi Hồ Chí Minh, một kẻ cơ hội "vĩ đại", đã chết từ thời tám hoánh rồi, nhưng tượng của ông vẫn tràn ngập miếu đền, trường học, cơ quan, hình ảnh của ông vẫn là tấm bình phong cho lũ tay chân bám vào để thống trị dân tộc, gây ra những oan nghiệt, những sầu thảm, đau thương cho dân tộc Việt Nam này. Biết đến bao giờ?
 
(1 ) HCM cho giải tán ĐCS và lập ra Hội Nghiên Cứu Mac Le nhằm đánh lừa Mỹ để tìm sự ủng hộ, nhưng Mỹ biết rõ gốc tích cs của họ Hồ nên TT Truman không thèm phúc đáp những lá thư của Hồ .
(2 ) Tài liệu lịch sử cho thấy chính Việt Minh XÚI GIỤC giáo chức Hà Nội tổ chức biểu tình ủng hộ TT Trần Trọng Kim để cho chúng lợi dụng THỪA NƯỚC ĐỤC THẢ CÂU.
PS : Thêm một hoạ phẩm của HS Đinh Trường Chinh
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Ba 20248:19 CH(Xem: 134)
trang tin QĐB đã thách thức Ban Tuyên Giáo đảng csVN đưa ra bằng chứng về việc UNESCO công nhận hcm là 'danh nhân văn hóa thế giới' như bọn chúng hằng tuyên truyền, tuy nhiên bọn dư luận viên ăn C... đảng vẫn ra rả tuyên truyền xám để đầu độc người dân về cái trò bịp bợm của bọn chúng nhưng lại không hề đưa ra được hình ảnh nào về những nghị định vinh danh của UNESCO ngoài cái miệng bốc phét, nói láo xoen xoét. Để người dân VN hiểu rõ hơn chúng tôi xin trưng dẫn ra đây nghị quyết của UNESCO về việc này, ngoài ra còn có thư của tên Việt cộng Võ Đông Giang...
27 Tháng Hai 20248:27 CH(Xem: 278)
Thế nhưng không một tên nào, ngay cả trưởng ban Chuyên Láo Nguyễn Trọng Nghĩa đưa ra trước công luận tấm bằng vinh danh của LHQ về hcm. Như thế đã rõ, hcm tức tên nguyễn sinh côn chưa bao giờ được LHQ công nhận là Danh Nhân Văn Hóa cả, mà trái lại thế giới tự do nhìn y như một tên Tội Phạm Diệt Chủng đồng bào mình qua phần bình chọn của tờ báo Daily Mail bên Anh Quốc. Đã thế đảng chúng nó còn dựng lăng tẩm ướp xác hồ cho toàn dân vào chiêm ngưỡng một tên tội phạm gớm ghiếc của thế kỷ 20. Sẽ đến lúc người dân bừng tỉnh và cũng sẽ có ngày toàn dân nổi dậy giật sấp cái lăng của hồ, quăng cái xác thúi tha gớm ghiếc của hắn vào thùng rác, giải tán cái đám lính ma, lính kiểng tối ngày vác súng chào đi tối đi lui ngốn ngân sách từ tiền thuế của dân hàng trăm tỷ ...
27 Tháng Hai 20248:25 CH(Xem: 143)
Quấn mình trong lớp cà sa Chiêm nghiệm lại tháng ngày qua mà buồn ! Cúng vong, giải hạn... nếu suông Có lẽ đã diễn xong tuồng "vì dân" Trong tay, xấp ấn đền Trần Ngôi vua cũng phải bâng khuâng giã từ Dạ sầu, lòng lắm tâm tư Vốn hùn bao tự, thặng dư héo dần Một khi đã mất lòng nhân Phật không chứng nữa...khỏi cần ăn chay!
26 Tháng Hai 20248:27 CH(Xem: 509)
8. Họ cố tình gài trong HP những khái niệm xung đột lẫn nhau, chẳng hạn một mặt khắc ghi nhân quyền, mặt khác cướp đi nhân quyền; hoặc một mặt thì hiến định hóa địa phương phân quyền và mặt khác lại hiến định hóa khái niệm “tập trung dân chủ” để hủy diệt “địa phương phân quyền”. 9. Họ thường xuyên đánh cắp và sau đó đánh tráo khái niệm: pháp trị biến thành pháp chế xã hội chủ nghĩa, kinh tế thị trường thành kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, chế độ cộng hòa trở thành cộng hòa xã hội chủ nghĩa, tổ quốc trở thành tổ quốc xã hội chủ nghĩa, quân đội trung thành với tổ quốc trở thành trung thành với cả đảng CSVN.
24 Tháng Hai 20245:08 CH(Xem: 403)
Nhưng “đủ năng lực” chống Tham nhũng mà để cho Tham nhũng “trơ ra” tiếp tục cười vào mũi đảng trong suốt 11 năm qua thì hiển nhiên đảng “phải có vấn đề”. Giản dị vì chỉ có những kẻ “có chức, có quyền” mới có thể tham nhũng. Nhân dân “khố rách áo ôm” thì tham nhũng cách nào? Do đó, Đảng đã cắn răng nhìn nhận “một bộ phận không nhỏ” cán bộ, đảng viên, nhất là cấp lãnh đạo, đã suy thoái tư tưởng chính trị và đạo đức lối sống để “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, làm lợi cho các thế lực thù địch có lý do chống đảng và “làm giảm sút, xói mòn niềm tin của nhân dân trong công cuộc phòng, chống tham nhũng, tiêu cực do Đảng ta lãnh đạo.”
24 Tháng Hai 20245:07 CH(Xem: 276)
Nhà nước Việt Nam luôn tự hào khẳng định là nhà nước pháp quyền. Suốt mấy chục năm nay trên khắp đất nước, ở đâu người dân cũng thấy slogan ngạo nghễ như lời nhắc nhở người dân và lời cam kết của chính quyền nhà nước với người dân “Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật”. Một xã hội có luật pháp, một nhà nước pháp quyền không cho phép sử dụng công cụ bạo lực nhà nước, sử dụng quân đội và công an, sử dụng súng đạn trong tranh chấp dân sự. Người dân đổ mồ sôi sôi nước mắt làm ra của cải vật chất cho xã hội và đóng thuế nuôi nhà nước, nuôi quân đội, nuôi công an.
23 Tháng Hai 20249:33 CH(Xem: 293)
Thằng tướng cướp đỗ hữu ca này đã từng đem côn an và quân đội trang bị vũ khí hùng hậu đi đánh anh em Đoàn văn Vương với vài khẩu súng hoa cải khi họ chiến đấu để giữ đất. Sau đó thằng khốn ca còn phét lác là đó là một 'trận đánh đẹp' có thể làm 'giáo án'. Giáo án thì chưa thấy nhưng hồ sơ tham nhũng vài chục tỷ để che chở cho đám bán hóa đơn của ca sẽ được toàn nhân ghi nhớ vào bia miệng và đó cũng là tấm gương học theo đạo đức hồ chí minh!.
22 Tháng Hai 20248:02 CH(Xem: 369)
Tác giả cho rằng, các Nhà Nho luôn muốn thần thánh hoá các bậc lãnh đạo, nhưng Hàn Phi – triết gia đại diện phái Pháp trị của Trung Quốc, từ thời nhà Tần – đã tước bỏ ý nghĩa thần thánh của họ, và coi vua cũng chỉ là một người bình thường như những người khác. Ông nêu rõ “pháp luật đúng đắn, bày ra hình phạt nghiêm khắc để chữa cái loạn của dân chúng, khiến cho kẻ mạnh không lấn át người yếu, kẻ đông không xúc phạm số ít, người già cả được thoả lòng, người trẻ và cô độc được trưởng thành…” Tiếc thay, tác giả bình luận, ông Trọng lại quan tâm đến trách nhiệm chính trị và nghĩa vụ nêu gương, chứ không phải là hành vi vi phạm.
21 Tháng Hai 202410:00 CH(Xem: 494)
Khi tôi bước chân vào nơi đã từng hiện diện một ngôi chùa, nay đã thành hoang phế, lòng cảm thấy chùng xuống. Ngôi nhà tạm hiện tại quả thực không thể gọi là chùa, nó chỉ như một căn phòng đơn giản để thờ Phật. Ngoài sân, vẫn còn dấu tích tàn phá ngày trước, tượng Phật nằm chơ vơ dưới sương gió, khung cảnh làm lòng người thấy xót xa. Tôi chợt nghĩ, hơn hai ngàn năm trước, Phật Thích Ca đã gian nan như thế nào mới tìm thấy chánh pháp, ngày nay, dưới sự vô minh, tàn ác của con người, chánh pháp lại tiếp tục phải chịu đựng phong ba, bão táp. Ngay cả Phật đã chứng ngộ, đã nắm quyền năng trong lòng bàn tay, nhưng ngài chưa...
21 Tháng Hai 20249:58 CH(Xem: 307)
Dưới sự giám sát của cán bộ an ninh đứng phía sau, ông Thành cho gia đình biết bản thân bị cán bộ an ninh điều tra tra tấn trong trại. Bà Mỹ thuật lại: “Thành nói trong đó Thành bị tụi nói o bế (chăm sóc-PV) lắm, tụi nó bắt Thành phải nhận những việc đã làm, đánh đập con dữ lắm nhưng con không nói gì hết.” Ông Phan Tất Chí cho biết trước khi bị bắt, con trai ông mạnh khoẻ, tập thể dục đều đặn và nặng khoảng 70 kg, nhưng giờ đây nhìn ốm yếu và cân nặng chưa tới 50 kg. Ông Thành bị đưa lên đồn công an làm việc từ ngày 5/7/2023, vào đêm 11/7 rạng sáng 12/7, ông trốn được ra ngoài gặp mẹ và em trai.
29 Tháng Hai 2024
Sau khi Liên xô sụp đổ nhiều người tưởng rằng chủ nghĩa cộng sản sẽ cáo chung trên toàn thế giới. Nhưng không phải vậy, loại giống mới “cộng sản” đã tìm được một mảnh đất phù hợp để phát triển, đó là Trung Quốc với hệ thống tư tưởng đức trị và pháp Trị chuyên chế đã ăn sâu hàng ngàn năm, tiếp tục bắt rễ và sinh sôi để xây dựng một xã hội “đặc sắc Trung Quốc”. Đức trị ở đây là gắn liền với Nho giáo mà đứng đầu là Khổng Tử và Pháp trị là nói đến thuật cai trị theo trường phái Pháp gia trong lịch sử cổ đại của Trung Quốc mà đứng đầu là Hàn Phi.
28 Tháng Hai 2024
Tuổi gì không biết nhưng trong gần 4 năm qua sau khi Tổng Thống Biden nhậm chức, sự ủng hộ ông Trump một cách cuồng nhiệt của người Việt không suy giảm bao nhiêu. Căn cứ vào những bài viết, những ý kiến trên Facebook, Twitter..., cho thấy người VN tiếp tục ủng hộ ông Trump mạnh mẽ - sự ủng hộ bất chấp lẽ phải, đạo đức, sự thật về con người, bản chất của Trump - bị bóc mẻ qua những phiên tòa đã kết thúc và đang diễn ra, hơn 10 cuốn sách, hồi ký của các cộng sự viên thân tín nhất trong nội các Trump xuất bản... - mong cho ông được trở lại Tòa Bạch Ốc thêm 4 năm nữa. Để làm gì?
27 Tháng Hai 2024
Bốn “kiên định” này không mới. Tất cả chỉ là bản cũ sao lại từ thời kỳ được gọi là “đổi mới”, bắt đấu từ năm 1986. Vì vậy, sau 38 năm đuổi theo cái bóng không tưởng là “xã hội chủ nghĩa”, ông Nguyễn Phú Trọng phải gượng ép giải thích với nhân dân rằng: “ Vì con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta là lâu dài và chưa có tiền lệ, còn rất nhiều khó khăn, thách thức.” Nhóm chữ “chưa có tiền lệ” được đảng giải thích với quyết định “bỏ qua chế độ Tư bản” để “quá độ lên Xã hội chủ nghĩa”. Nhưng không ai trong đảng định hình được “mặt mũi” của xã hội này như thế nào. Vì vậy đảng đã “ấm ớ hội tề” khi tung ra chủ trương làm “kinh tế thị trường...
26 Tháng Hai 2024
8. Họ cố tình gài trong HP những khái niệm xung đột lẫn nhau, chẳng hạn một mặt khắc ghi nhân quyền, mặt khác cướp đi nhân quyền; hoặc một mặt thì hiến định hóa địa phương phân quyền và mặt khác lại hiến định hóa khái niệm “tập trung dân chủ” để hủy diệt “địa phương phân quyền”. 9. Họ thường xuyên đánh cắp và sau đó đánh tráo khái niệm: pháp trị biến thành pháp chế xã hội chủ nghĩa, kinh tế thị trường thành kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, chế độ cộng hòa trở thành cộng hòa xã hội chủ nghĩa, tổ quốc trở thành tổ quốc xã hội chủ nghĩa, quân đội trung thành với tổ quốc trở thành trung thành với cả đảng CSVN.
24 Tháng Hai 2024
Người dân hãy nhìn đội ngũ cán bộ đảng viên đảng cs hôm nay có đứa nào nghèo?, chúng toàn ở biệt phủ, đi siêu xe, hưởng thụ còn hơn bọn đế quốc tư bản, thậm chí con cái bọn chúng được cho đi du học cũng không học tại những quốc gia cs mà chỉ toàn những đất nước tư bản, còn người dân thì sao? tất cả đều nghèo hèn, cho dù có mức sống dễ chịu hơn ngưỡng nghèo nhưng những quyền cơ bản của con người như quyền được nói, được phát biểu chính kiến, quyền dân chủ như tự ứng cử, tự lập đảng phái, hội đoàn đều bị cấm đoán và phạt tù, tất cả đều là những công dân cộng sản, bị đánh số theo dõi qua những cái căn cước có gắn chip...
22 Tháng Hai 2024
Tác giả cho rằng, các Nhà Nho luôn muốn thần thánh hoá các bậc lãnh đạo, nhưng Hàn Phi – triết gia đại diện phái Pháp trị của Trung Quốc, từ thời nhà Tần – đã tước bỏ ý nghĩa thần thánh của họ, và coi vua cũng chỉ là một người bình thường như những người khác. Ông nêu rõ “pháp luật đúng đắn, bày ra hình phạt nghiêm khắc để chữa cái loạn của dân chúng, khiến cho kẻ mạnh không lấn át người yếu, kẻ đông không xúc phạm số ít, người già cả được thoả lòng, người trẻ và cô độc được trưởng thành…” Tiếc thay, tác giả bình luận, ông Trọng lại quan tâm đến trách nhiệm chính trị và nghĩa vụ nêu gương, chứ không phải là hành vi vi phạm.
20 Tháng Hai 2024
Lập luận “cố đấm ăn xôi” này không có cơ sở, vì sự tan rã của Liên Xô không phải là “bước thụt lùi tạm thời" mà vĩnh viễn. Thế nhưng, với thái độ ù lỳ và quan điểm chậm tiến, đảng CSVN vẫn cố bám lấy chiếc áo rách để lập luận: “Đặc điểm nổi bật trong giai đoạn hiện nay của thời đại là các nước với chế độ xã hội và trình độ phát triển khác nhau cùng tồn tại, vừa hợp tác vừa đấu tranh, cạnh tranh gay gắt vì lợi ích quốc gia, dân tộc. Cuộc đấu tranh của nhân dân các nước vì hoà bình, độc lập dân tộc, dân chủ, phát triển và tiến bộ xã hội dù gặp nhiều khó khăn, thách thức, nhưng sẽ có những bước tiến mới. Theo quy luật tiến hoá của lịch sử...
15 Tháng Hai 2024
Về tình hình chính trị, đảng CSVN có kế hoạch tổ chức các Hội nghị Trung ương để chuẩn bị Đại hội đảng kỳ XIV vào đầu năm 2026. Các Hội nghị này sẽ thảo luận các tài liệu của kỳ đảng XIII sẽ trình ra Đại hội đảng XIV, trong đó có “Quy hoạch Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị và Ban Bí thư khóa tới. Trong số Văn kiện này có danh tính người được đề nghị thay Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người sẽ 82 tuổi vào năm 2026 và đã giữ chức Tổng Bí thư đảng 3 nhiệm kỳ, từ năm 2011. Có 3 người đứng đầu danh sách ứng viên gồm:...
05 Tháng Hai 2024
Tuy sinh ra trong thời đại tương đối mới, nhưng các chế độ độc tài như Phát Xít, Quốc Xã của Hitler, hay Đôc Tài Giáo Phiệt của Iran, hay độc tài CS thiếu một yếu tố quan trọng trong khế ước ký kết với nhân dân, hoặc nôm na là HP. Đó là yếu tố đồng thuận của kẻ bị cai trị. Chưa bao giờ có một đảng CS nào có một bản HP thực sự của dân, do dân và vì dân. Chỉ là những bản HP áp đạt trên nhân dân bằng bạo lực và nắm giữ quyền lực bằng bạo lực. Chính vì thế, tiến trình dân chủ hóa đòi hỏi một trật tự chinh trị mới, thể hiện qua một bản hiến pháp dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên.
02 Tháng Hai 2024
Khoan bàn đến các sai phạm, chỉ xem cách BCH TƯ đảng khóa 13 loại bỏ ông Trần Tuấn Anh và ông Phan Việt Cường qua phiên họp bất thường vừa được tổ chức cách nay vài ngày ắt sẽ thấy dù vẫn bi bô về “học tập và làm theo” mọi thứ từ “bác” nhưng xét cho đến cùng, “Bác” cũng chỉ được Đảng CSVN dùng như pháp sư dùng... “bùa”. Nếu BCH TƯ Đảng khóa 13 chấp nhận cho ông Trần Tuấn Anh và ông Phan Việt Cường “thôi giữ các chức vụ được phân công, nghỉ công tác và nghỉ hưu” thì chẳng khác gì công nhận các thành viên trong BCH TƯ Đảng khóa 13 từ Tổng Bí thư trở xuống... thua xa...