Niềm Tin và Dân Tộc

01 Tháng Giêng 20235:58 CH(Xem: 614)

                                          Niềm Tin và Dân Tộc


118                                                   Hình vượt biên - nguồn Internet




Trần Công Lân




Có người cho rằng dân tộc Việt Nam thiếu tinh thần đoàn kết vì hậu quả của thời Pháp thuộc đã chia nước Việt ra 3 miền với chính sách chia để trị của thực dân. Mới nghe thì có vẻ hợp lý nhưng nghĩ lại thì không ổn vì người Pháp chia đất Việt ra 3 miền với 3 chính sách cai trị nhưng đối với người dân Việt thì cớ sao phải quay ra chống nhau? Khác cách phát âm không phải là lý do để mất đoàn kết khi vẫn chung một ngôn ngữ (chữ viết)?

Phải chăng còn lý do sâu xa hơn? Vì nếu không giải quyết được niềm tin giữa những người Việt với nhau thì dân tộc Việt khó mà tồn tại trước những âm mưu của quốc tế, lân bang đang tìm cách tiêu diệt như họ đã làm với dân tộc Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ (Uighur).

Lịch sử

Giai đoạn 1

Cuối thời hậu Lê, nhà Mạc tranh chấp với vua Lê. Nguyễn Kim và sau là Trịnh Kiểm phò vua Lê chống nhà Mạc. Đất nước chia đôi. Khi nhà Mạc suy thì nhà Nguyễn nổi lên vùng Thuận Hóa, Quảng Nam. Trên danh nghĩa thì chúa Nguyễn và chúa Trịnh đều phò vua Lê nhưng thực tế thì 2 chúa tranh quyền gây chiến suốt 150 năm (1627-1775). Trong Nam, nhà Tây Sơn (Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ) nổi lên đánh chúa Nguyễn bỏ chạy sang Thái (sau 100 cai trị miền Nam) rồi ra Bắc dẹp chúa Trịnh, vua Lê chạy sang Tàu cầu cứu nhà Thanh. Nhà Thanh gửi quân sang cũng bị Nguyễn Huệ đánh tan 1788.

Đó là chuyện vua chúa tranh quyền thì được lịch sử ghi lại nhưng có ai ghi lại những gì xảy ra cho đời sống người dân?

Cũng là dân Việt nhưng những kẻ tha phương cầu thực là những người dân cùng khổ mới phải bỏ quê để tìm đất sống. Đời sống của vùng đất mới không thể gọi là tốt đẹp khi phải đối phó với khí hậu, phong thổ... đã không có sự giúp đỡ của chính quyền mà còn phải tham dự (hay chịu đựng) cuộc chiến giữa người Việt với người Việt. Niềm tin nào có thể tồn tại khi lãnh đạo (Trịnh-Nguyễn-Tây Sơn) đều kêu gọi phò Lê? Là những người bỏ quê hương miền Bắc để tìm đất sống trong Nam thì đánh nhau với người cùng quê hương có gì là chính nghĩa? Rồi ngay trên vùng đất mới cũng lại chia phe đánh nhau (chúa Nguyễn-Tây Sơn) thì chuyện bảo vệ đất nước trở nên vô nghĩa và đoàn kết dân tộc lại càng xa vời.

Phải chăng mối thù (kỳ thị) Nam-Trung-Bắc bắt đầu từ đây? Khi tình người không còn thì niềm tin không có đất sống. Phải chăng sự thay đổi giọng nói, phát âm chính là cách để phân biệt người Đàng Trong (Nam) hay Đàng Ngoài (Bắc)? Tiếc thay chẳng có nhà xã hội học, sử học nào ghi nhận chuyện đó trong suốt hàng trăm năm nội chiến.

Giai đoạn 2

Phải chẳng cũng vì thế nên khi Pháp xâm lăng và phong trào Cần Vương nổi lên cũng chỉ là cục bộ, rời rạc và bị dập tắt riêng lẻ. Sự thất bại này đã làm suy yếu lòng yêu nước của dân Việt. Và hậu quả của nó là sự vong thân: mạnh ai nấy lo thân để sống, còn chuyện đất nước dân tộc không thể tin nơi tầng lớp lãnh đạo cũ hay mới.

Giai đoạn 3

Kinh nghiệm đó chưa đủ mạnh cho đến khi phong trào kháng chiến do Việt Minh khởi xướng dưới sự chỉ đạo của cộng sản quốc tế đã lừa gạt cả nước trong cuộc chiến giành độc lập để dẫn đến hậu qua chia đôi đất nước 1954.

Giai đoạn 4

Khi miền Bắc bị xiết chặt bởi chế độ độc tài đảng trị, bịt mắt người dân và hô hào cuộc chiến giải phóng miền Nam thì miền Nam trải qua sinh hoạt dân chủ đầy rối loạn khi các phe phái tranh chấp dưới thời Đệ Nhất Cộng Hòa, rồi xung đột tôn giáo dẫn đến thời kỳ rối loạn 1963-1967. Quân đội Mỹ tham chiến tại Việt Nam khiến cuộc chiến trở nên khốc liệt. Mỹ bắt tay với Trung Cộng và miền Nam mất 1975. Về mặt xã hội thì người dân miền Nam coi 1 triệu dân Bắc di cư là vào giành đất sống chứ không hiểu rằng đó là tỵ nạn cộng sản mà họ cần phải học. Niềm tin giữa người dân lại bị khủng hoảng vì xung đột tôn giáo dưới thời ông Diệm 1963 mà các đảng phái chính trị không đoàn kết được chỉ vì kỳ thị (Bắc-Trung-Nam) hay tôn giáo (Công giáo-Phật giáo). Ngay trong hàng ngũ dân quân miền Nam vẫn còn những phần tử làm tay sai, gián điệp cho cộng sản vì tham tiền hay sợ chết, ham danh.... Trong chính quyền và quân đội thì tham nhũng hoành hành và đồng minh chỉ cho phép quân đội Cộng Hòa giữ thế thủ chứ không đào tạo để tấn công vì sợ Trung Cộng tham chiến như cuộc chiến Triều Tiên (Đại Hàn). Kết quả là người dân tuy sống dưới chế độ dân chủ nhưng không còn tin vào chính quyền, đảng phái, tôn giáo hay bất kỳ hoạt động xã hội, từ thiện....

Giai đoạn 5

Sau khi chiếm toàn bộ miền Nam, đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) đẩy Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa đi học tập cải tạo và gia đình thì đi xây dựng vùng kinh tế mới mà thực chất là đi đầy vì không được yểm trợ hay cung cấp vật liệu để sinh sống. Trong khi đó cán bộ CSVN gây phong trào bài trừ văn hóa Mỹ-Ngụy mà thực chất là tiêu hủy mọi di tích của chế độ Cộng Hòa đã cho phép người dân miền Nam sống tự do, dân chủ trong 21 năm. Những kẻ tiếp tay cho CSVN tưởng rằng cũng là người Việt với nhau thì CSVN sẽ đối xử với đồng bào miền Nam khác hơn thực dân nhưng thực tế cho thấy CS đã áp dụng chính sách cải tạo do cộng sản quốc tế chỉ đạo đã được thi hành tại Nga, được cải tiến tại Trung Hoa và du nhập vào VN. Khi ảo vọng đối với chế độ cộng sản tan biến thì người dân kéo nhau vượt biên.

Trong tiến trình vượt biên thì anh chị, chú bác, cô dì, thân nhân, nội ngoại lường gạt nhau để có tiền đi vượt biên (đường biển). Giết nhau để lấy tiền hay giết nhau trên biển là chuyện thường xảy ra. Ngay cả các cán bộ CS cũng tham dự để kiếm tiền, cướp nhà, cướp của. Niềm tin nào có thể tồn tại khi các thuyền nhân đến bến bờ tự do?

Giai đoạn 6

Trong khi tạm cư tại các trại tỵ nạn thì người Việt cũng bạc đãi nhau tận tình: từ lường gạt tình, tiền... làm hôn thú giả để đi định cư. Người Việt đã quên lịch sử, tình dân tộc, văn hóa Việt... chỉ vì mối lo sống còn cho bản thân.

Giai đoạn 7

Được định cư tại các quốc gia dân chủ Tây phương là cơ hội để học tập sinh hoạt dân chủ, tự do mà những ai đã sống trong một đất nước chiến tranh không thể có được. Nhưng một tổ chức chính trị tại Mỹ đã phát động phong trào đấu tranh cho VN và lôi cuốn đồng bào trong các cộng đồng VN trên thế giới tham dự để rồi cuối cùng đổ vỡ và thất bại chỉ vì lãnh đạo không tin nhau, không thật lòng với người đồng hương. Còn niềm tin nào có thể đứng vững sau những biến cố như vậy suốt 450 năm (1527-1980)?

Tương lai

Sau khi Liên Xô sụp đổ 1989 và Trung Cộng đổi mới khiến CSVN cũng phải đổi mới. Sự tái lập bang giao với Mỹ mở đường cho người Việt hải ngoại về du lịch. Mọi oán thù được bỏ qua một bên để về VN hưởng thụ và tiếp tay CSVN bóc lột người dân nghèo bất lực. Bề ngoài thì ai cũng có về yêu quê hương, thăm gia đình nhưng đâu là thực chất khi bạn chỉ nhìn vào những gì nhà nước CS quảng cáo (dù biết rằng nói láo) để nhắm mắt hưởng thụ, làm ăn và ngay cả làm tay sai cho CSVN tại nước định cư. Có người đi về thì cũng có người đi ra. Con cháu cán bộ hay những đại gia làm ăn phát đạt dưới thời CSVN đổi mới được cho đi du học, thương mại, đầu tư, lập gia đình... thì niềm tin nơi họ là sự đu dây giữa cộng sản và tư bản là cơ hội làm ăn tốt đẹp nhất. Như vậy thì cần gì đến tổ quốc, dân tộc có bị diệt vong hay không? Nhân quyền, cứu trợ dân nghèo, thiên tai, Trung Cộng xâm lăng, chiếm đất, biển, đảo, giết ngư dân Việt...có nghĩa lý gì. Nhưng đó chỉ là dân thường.

Ngay cả tầng lớp trí thức hải ngoại cũng muốn đánh đu với CSVN để ca tụng sự đổi mới của CSVN và hy vọng sự đổi mới đó sẽ bao gồm cả sự kêu gọi người Việt hải ngoại về đóng góp cho đảng CSVN tiếp tục cai trị.

Có những người còn lý luận nếu bạn muốn sinh hoạt dân chủ thật sự thì phải cho cộng sản tham dự và đó là cách duy nhất để giải quyết bế tắc cho VN? Đó là "niềm tin" của họ. "Niềm tin" đó đã che mắt họ, làm họ quên đi những nạn nhân chết vì CS từ Đông sang Tây. Đó không phải là niềm tin. Đó là ảo tưởng của những kẻ mất Nhân tính, thiếu Nhân luận.

Hãy cho tôi thấy bạn tạo niềm tin giữa 2 cá nhân như thế nào và từ cá nhân đến tập thể vì một cá nhân không thể sống đơn độc mà cần có xã hội. Sống trong xã hội thì phải có giao tiếp. Có tiếp xúc thì phải có tin tưởng với nhau. Đừng nói rằng bạn là kẻ sống qua sự lường gạt, giả dối từng ngày.

Nếu không có niềm tin thì không có Hiến Pháp. Có Hiến Pháp (luật pháp) mà vẫn còn giả dối thì Hiến Pháp đó không có hiệu lực. Trong một xã hội mà vẫn còn kẻ nói láo, lường gạt chỉ vì những ai biết đã không lên tiếng để loại trừ những thành phần đó ra khỏi xã hội.

Đó là việc đầu tiên để khởi sự xây dựng lại niềm tin giữa con người và dân tộc.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Hai 2024
Bốn “kiên định” này không mới. Tất cả chỉ là bản cũ sao lại từ thời kỳ được gọi là “đổi mới”, bắt đấu từ năm 1986. Vì vậy, sau 38 năm đuổi theo cái bóng không tưởng là “xã hội chủ nghĩa”, ông Nguyễn Phú Trọng phải gượng ép giải thích với nhân dân rằng: “ Vì con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta là lâu dài và chưa có tiền lệ, còn rất nhiều khó khăn, thách thức.” Nhóm chữ “chưa có tiền lệ” được đảng giải thích với quyết định “bỏ qua chế độ Tư bản” để “quá độ lên Xã hội chủ nghĩa”. Nhưng không ai trong đảng định hình được “mặt mũi” của xã hội này như thế nào. Vì vậy đảng đã “ấm ớ hội tề” khi tung ra chủ trương làm “kinh tế thị trường...
26 Tháng Hai 2024
8. Họ cố tình gài trong HP những khái niệm xung đột lẫn nhau, chẳng hạn một mặt khắc ghi nhân quyền, mặt khác cướp đi nhân quyền; hoặc một mặt thì hiến định hóa địa phương phân quyền và mặt khác lại hiến định hóa khái niệm “tập trung dân chủ” để hủy diệt “địa phương phân quyền”. 9. Họ thường xuyên đánh cắp và sau đó đánh tráo khái niệm: pháp trị biến thành pháp chế xã hội chủ nghĩa, kinh tế thị trường thành kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, chế độ cộng hòa trở thành cộng hòa xã hội chủ nghĩa, tổ quốc trở thành tổ quốc xã hội chủ nghĩa, quân đội trung thành với tổ quốc trở thành trung thành với cả đảng CSVN.
24 Tháng Hai 2024
Người dân hãy nhìn đội ngũ cán bộ đảng viên đảng cs hôm nay có đứa nào nghèo?, chúng toàn ở biệt phủ, đi siêu xe, hưởng thụ còn hơn bọn đế quốc tư bản, thậm chí con cái bọn chúng được cho đi du học cũng không học tại những quốc gia cs mà chỉ toàn những đất nước tư bản, còn người dân thì sao? tất cả đều nghèo hèn, cho dù có mức sống dễ chịu hơn ngưỡng nghèo nhưng những quyền cơ bản của con người như quyền được nói, được phát biểu chính kiến, quyền dân chủ như tự ứng cử, tự lập đảng phái, hội đoàn đều bị cấm đoán và phạt tù, tất cả đều là những công dân cộng sản, bị đánh số theo dõi qua những cái căn cước có gắn chip...
22 Tháng Hai 2024
Tác giả cho rằng, các Nhà Nho luôn muốn thần thánh hoá các bậc lãnh đạo, nhưng Hàn Phi – triết gia đại diện phái Pháp trị của Trung Quốc, từ thời nhà Tần – đã tước bỏ ý nghĩa thần thánh của họ, và coi vua cũng chỉ là một người bình thường như những người khác. Ông nêu rõ “pháp luật đúng đắn, bày ra hình phạt nghiêm khắc để chữa cái loạn của dân chúng, khiến cho kẻ mạnh không lấn át người yếu, kẻ đông không xúc phạm số ít, người già cả được thoả lòng, người trẻ và cô độc được trưởng thành…” Tiếc thay, tác giả bình luận, ông Trọng lại quan tâm đến trách nhiệm chính trị và nghĩa vụ nêu gương, chứ không phải là hành vi vi phạm.
20 Tháng Hai 2024
Lập luận “cố đấm ăn xôi” này không có cơ sở, vì sự tan rã của Liên Xô không phải là “bước thụt lùi tạm thời" mà vĩnh viễn. Thế nhưng, với thái độ ù lỳ và quan điểm chậm tiến, đảng CSVN vẫn cố bám lấy chiếc áo rách để lập luận: “Đặc điểm nổi bật trong giai đoạn hiện nay của thời đại là các nước với chế độ xã hội và trình độ phát triển khác nhau cùng tồn tại, vừa hợp tác vừa đấu tranh, cạnh tranh gay gắt vì lợi ích quốc gia, dân tộc. Cuộc đấu tranh của nhân dân các nước vì hoà bình, độc lập dân tộc, dân chủ, phát triển và tiến bộ xã hội dù gặp nhiều khó khăn, thách thức, nhưng sẽ có những bước tiến mới. Theo quy luật tiến hoá của lịch sử...
15 Tháng Hai 2024
Về tình hình chính trị, đảng CSVN có kế hoạch tổ chức các Hội nghị Trung ương để chuẩn bị Đại hội đảng kỳ XIV vào đầu năm 2026. Các Hội nghị này sẽ thảo luận các tài liệu của kỳ đảng XIII sẽ trình ra Đại hội đảng XIV, trong đó có “Quy hoạch Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị và Ban Bí thư khóa tới. Trong số Văn kiện này có danh tính người được đề nghị thay Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người sẽ 82 tuổi vào năm 2026 và đã giữ chức Tổng Bí thư đảng 3 nhiệm kỳ, từ năm 2011. Có 3 người đứng đầu danh sách ứng viên gồm:...
05 Tháng Hai 2024
Tuy sinh ra trong thời đại tương đối mới, nhưng các chế độ độc tài như Phát Xít, Quốc Xã của Hitler, hay Đôc Tài Giáo Phiệt của Iran, hay độc tài CS thiếu một yếu tố quan trọng trong khế ước ký kết với nhân dân, hoặc nôm na là HP. Đó là yếu tố đồng thuận của kẻ bị cai trị. Chưa bao giờ có một đảng CS nào có một bản HP thực sự của dân, do dân và vì dân. Chỉ là những bản HP áp đạt trên nhân dân bằng bạo lực và nắm giữ quyền lực bằng bạo lực. Chính vì thế, tiến trình dân chủ hóa đòi hỏi một trật tự chinh trị mới, thể hiện qua một bản hiến pháp dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên.
02 Tháng Hai 2024
Khoan bàn đến các sai phạm, chỉ xem cách BCH TƯ đảng khóa 13 loại bỏ ông Trần Tuấn Anh và ông Phan Việt Cường qua phiên họp bất thường vừa được tổ chức cách nay vài ngày ắt sẽ thấy dù vẫn bi bô về “học tập và làm theo” mọi thứ từ “bác” nhưng xét cho đến cùng, “Bác” cũng chỉ được Đảng CSVN dùng như pháp sư dùng... “bùa”. Nếu BCH TƯ Đảng khóa 13 chấp nhận cho ông Trần Tuấn Anh và ông Phan Việt Cường “thôi giữ các chức vụ được phân công, nghỉ công tác và nghỉ hưu” thì chẳng khác gì công nhận các thành viên trong BCH TƯ Đảng khóa 13 từ Tổng Bí thư trở xuống... thua xa...
02 Tháng Hai 2024
Cuộc Cách mạng Dù Vàng đã trôi qua gần 10 năm, mặc dù gần như bị thế giới quên lãng như Cuộc Cách Mạng Mùa Xuân Ả Rập năm 2011 nhưng cũng để lại những bài học quý giá cho các dân tộc còn đang bị các chế độ độc tài cai trị – Tuổi trẻ Hongkong có ý thức chính trị cao, có nhiệt huyết nhưng không có tổ chức. Muốn làm cách mạng phải có Tổ Chức, có học thuyết chính trị, phải có chuẩn bị. Không có tổ chức, cho dù cách mạng có thành công rồi cũng sẽ rơi vào hỗn loạn. Hơn thế nữa, cũng đừng quên rằng sự thất bại của 2 cuộc cách mạng nói trên còn có một lý do khách quan. Họ đã không nhận được sự giúp đỡ của các nước Âu, Mỹ...
31 Tháng Giêng 2024
Những đồng tiền này sẽ làm cho những tên cán bộ có chức có quyền có được đời sống ‘sang, chảnh’, sẽ cho chúng có biệt phủ, siêu xe, du thuyền, được dùng để trả lương cho hàng triệu tên Hồng Vệ Binh đang ngày đểm bảo vệ cho mình, trả cho những tên du thủ du thực khoác áo an ninh mạng rình mò, soi mói để tìm ra những người bất đồng chính kiến, ngoài ra cũng còn được dùng để mua lấy súng đạn từ nước khác nhưng để đàn áp dân chủ, tự do, nhân quyền của người dân là chính, nhằm bảo vệ cái ngai vàng độc tài toàn trị rệu rã mang tên đảng csVN.