Không có gì phải mặc cảm

03 Tháng Mười 20227:58 CH(Xem: 548)
                                       Không có gì phải mặc cảm

l1Không có chính danh thì chỉ là những tên lính đánh thuê cho đảng, những tên CSCĐ đã quăng giáp chạy dài trong vụ Đồng Tâm, đáng tiếc, người dân VN vẫn còn cả tin cho nên mới bị đảng tiếp tục lừa mị dẫn đến cái chết của ông Lê Đình Kình, thay vì là một ngòi thuốc nổ cho một cuộc cách mạng giật sập đảng csVN.


Việt Hoàng
Nguồn FB. Kỷ Nguyên




Khi người Pháp đặt chân lên Việt Nam thì dân tộc ta tụt hậu cả ngàn năm so với thế giới. Chúng ta đã khởi hành rất chậm so với nhân loại. Việt Nam và Trung Quốc đã ngủ vùi trong hơn hai ngàn năm dưới chế độ phong kiến dựa trên văn hóa Khổng giáo. Chúng ta đã bị người Pháp đến và đánh thức. Trong một thế kỷ rưỡi, dân tộc Việt Nam đã tiến khá nhanh nên không tránh khỏi sự mệt mỏi. Hiện tại Việt Nam chỉ còn tụt hậu khoảng 50 năm so với thế giới. Phong trào toàn cầu hóa bùng phát sau khi Liên Xô sụp đổ buộc các nước chậm phát triển như Việt Nam phải cố gắng để bắt chước và chạy theo. Chúng ta không còn thời gian để suy tư về những vấn đề lớn lao như triết học và tư tưởng, nhất là tư tưởng chính trị.
Việt Nam tụt hậu so với thế giới là... bình thường. Chúng ta đã tiến bộ rất nhanh so với chiều dài lịch sử dân tộc. Chúng ta không có gì phải mặc cảm. Dù vậy có một điều mà ai cũng trăn trở và thất vọng đó là đất nước ta là một trong vài nước cuối cùng trên thế giới vẫn chưa có dân chủ. Nếu không có dân chủ thì Việt Nam sẽ mãi mãi tụt hậu và không bao giờ bắt kịp đà phát triển của thế giới. Dân chủ không ban phát cơm áo gạo tiền và hạnh phúc miễn phí cho người dân nhưng dân chủ là phương thức xây dựng và quản trị quốc gia hiệu quả nhất. Dân chủ giúp chúng ta nhận định đúng các vấn đề của đất nước và sau đó tìm ra các giải pháp và những con người thích hợp để giải quyết các vấn đề đó.
Muốn Việt Nam có dân chủ thì người dân và trí thức Việt Nam bắt buộc phải tham gia vào một cuộc cách mạng dân chủ. Cuộc cách mạng này chưa từng xảy ra trong lịch sử Việt Nam. Nó hoàn toàn khác, không có bạo lực và không nhằm tiêu diệt hay hạ nhục một ai. Nhưng đó vẫn là một cuộc cách mạng toàn diện nhằm thay đổi chế độ chính trị và cả triết lý chính trị. Nó đồng thời cũng là một cuộc cách mạng về tư tưởng và văn hóa.
Trong cuộc cách mạng dân chủ này, trí thức bắt buộc phải tiên phong, dấn thân và khởi xướng. Sở dĩ trí thức Việt Nam chưa nhập cuộc vì đang gặp phải ba vấn đề lớn do di sản văn hóa Khổng giáo để lại. Đó là thiếu kiến thức về chính trị, ai cũng nghĩ chính trị không cần phải học. Thứ hai là thiếu văn hóa thảo luận, cứ trái ý kiến là tấn công chụp mũ và thứ ba là thiếu văn hóa tổ chức. Trí thức không phục ai ngoài bản thân nên không thể kết hợp được với bất cứ ai.
Anh em Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã phân tích rất nhiều về sự độc hại của văn hóa Khổng giáo. Sự độc hại lớn nhất là nó đã chủ trương hủy diệt trí tuệ, tâm hồn, khí phách của thành phần tinh hoa nhất của dân tộc đó là tầng lớp trí thức. Đây là thành phần có học thức và có khả năng thay đổi hướng đi của xã hội. Văn hóa Khổng giáo khiến cho Việt Nam và Trung Quốc gần như dậm chân tại chỗ trong hơn hai ngàn năm. Nhưng cũng nhờ Khổng giáo mà Đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc vẫn còn tồn tại đến ngày hôm nay vì nhà nước cộng sản cũng chỉ là một chế độ phong kiến cải biên.
Trí thức Khổng giáo bị tha hóa và mất hết ý chí. Đạo diễn, nhà báo Song Chi có lý khi cho rằng những con người dũng cảm nhất, kiên cường bất khuất nhất trước bạo quyền thường là nông dân, công nhân, dân nghèo, chứ không phải tầng lớp trí thức. Tuy nhiên như đã nói cuộc cách mạng này bắt buộc phải do trí thức khởi xướng và lãnh đạo. Đó cũng là lý do khiến Tập Hợp thảo luận rất nhiều về vai trò và bổn phận của trí thức. Mục đích là để cùng nhau nhìn nhận lại mình và cùng thay đổi chứ không nhằm công kích hay chê bai bất cứ ai.
Chính trị là một lĩnh vực quan trọng nên cần có kiến thức tổng hợp. Người làm chính trị phải có sự hiểu biết về quốc gia và thế giới, về cơ cấu bộ máy nhà nước và các định chế quốc tế. Ngoài ra người làm chính trị cũng rất cần đến sự dũng cảm, lòng thương yêu, sự lương thiện và nhất là lý tưởng phục vụ con người và xã hội.
Lý do chính khiến nhiều người cho rằng chính trị không cần phải học vì thường thì người chịu hậu quả bởi các quyết định chính trị là người dân chứ không phải người ra quyết định. Ví dụ, Đỗ Mười, một lãnh đạo cộng sản, kiến thức sơ sài, hiểu biết nông cạn, làm đâu sai đấy nhưng vì nhiệt tình và trung thành mà ông ta không những không bị kỷ luật mà còn leo dần lên đỉnh cao quyền lực. Các lãnh đạo cộng sản khác cũng vậy, các quyết định chính trị sai lầm của họ đã gây ra bao nhiêu đau khổ và mất mát cho người dân nhưng bản thân họ không làm sao. Họ vẫn sống sung sướng và viên mãn. Một ví dụ nữa, quyết định sai lầm của Obama khi rút quân Mỹ khỏi Iraq (năm 2009) đã khiến nhà nước Hồi giáo IS hồi sinh, cả khu vực Trung Đông chìm trong khói lửa chiến tranh, hàng triệu người dân vô tội phải rời bỏ quê hương trong khi Obama thì không sao, ông vẫn được yêu quí tại quê nhà.
Vậy tại sao những người lãnh đạo chính trị đưa ra những quyết định sai lầm và gây ra nhiều hậu quả cho người khác nhưng lại không phải chịu trách nhiệm ? Trong nhiều trường hợp họ biết được hậu quả nhưng họ vẫn làm ? Câu trả lời : Vì chính trị là việc chung. Cha chung thì không ai khóc. Họ nhân danh "việc chung" để trốn tránh trách nhiệm. Trong khi đó nếu là một người cắt tóc, làm móng tay hay một công nhân nếu làm sai, làm hỏng họ phải trả giá ngay lập tức, nhẹ thì bị quở trách nặng thì bị đuổi việc.
Cũng chính vì sự đặc thù và quan trọng của chính trị nên những người làm chính trị, ngoài việc cần có kiến thức về chính trị ra thì còn cần đến đạo đức, tình thương và sự cẩn trọng của một tâm hồn cao thượng để biết sợ, biết lo lắng khi mình làm sai thì chúng sinh sẽ đau khổ. Những người cho rằng làm chính trị không cần đạo đức chứng tỏ họ không hiểu gì về chính trị. Mao Trạch Đông là một ví dụ của những người làm chính trị thiếu kiến thức, đạo đức và tâm hồn. Các chiến dịch như "Cách mạng văn hóa", "Đại nhảy vọt" làm chết hàng chục triệu người Trung Quốc nhưng Mao vẫn làm và sau khi thất bại y cũng chẳng thấy áy náy hay dằn vặt lương tâm. Tất cả các lãnh tụ phát xít hay cộng sản đều hành xử như thế.
Chính trị rất cần phải học, học để có kiến thức, có kiến thức sẽ không làm sai. Có đạo đức và tâm hồn để không làm ẩu, làm bậy. Môi trường để giáo dục và đào tạo về chính trị chỉ có thể là các tổ chức chính trị. Trong môi trường đó những người không chịu học hỏi và thiếu đạo đức sớm muộn cũng bỏ cuộc hoặc bị đào thải. Để có thể tham gia vào các tổ chức chính trị thì bắt buộc phải có "văn hóa tổ chức". Văn hóa tổ chức là ý thức, khả năng xây dựng tổ chức và sinh hoạt trong khuôn khổ của tổ chức.
Có người cho rằng họ chỉ muốn hoạt động "độc lập" chứ không muốn tham gia vào một tổ chức chính trị vì không có ý định làm quan hoặc không muốn bị bó buộc. Cả hai đều sai. Thứ nhất chính trị là việc chung, tham gia vào một tổ chức là để cùng nhau làm việc nước chứ không phải tranh giành quyền lực cho bản thân. Thứ hai, hiện tình đất nước đang rất bi đát khi phải chịu sự thống trị của một đội quân chiếm đóng người bản xứ nên bổn phận của người trí thức là phải hy sinh lòng tự ái để nhập cuộc. Trí thức là một thái độ. Không phản kháng lại bất công thì không phải là một trí thức. Hơn nữa các cá nhân không thể làm gì được.
Đảng cộng sản không mạnh. Họ đang chao đảo và khủng hoảng. Các bản án dã man dành cho những người bất đồng chính kiến hay thậm chí với cả dân oan trong thời gian qua đã nói lên điều đó. Nhà báo Phạm Chí Dũng, Đoan Trang hay nhà giáo Nguyễn Năng Tĩnh có đe dọa hay lật đổ chế độ được không? Rõ ràng là không! Vậy tại sao Đảng cộng sản lại xử họ với những bản án lên đến 12-15 năm tù ? Phong trào dân chủ Việt Nam cũng chưa mạnh, những người như Lê Trọng Hùng (Gàn) hay Lê Dũng (Vova) không gây hại gì cho chính quyền nhưng vẫn bị bắt. Vì sao? Câu trả lời cũng giản dị: Dân chủ là tương lai phải đến và Đảng cộng sản là một quá khứ cần phải qua đi. Những người bị bắt và kết tội không làm gì ngoài việc phát biểu lập trường dựa trên sự thật và lẽ phải. Họ dù không là gì nhưng lại đại diện cho tương lai sẽ đến hơn nữa sự thật và lẽ phải có sức mạnh vô biên. Chính quyền hoảng sợ là vì thế.
Đảng cộng sản đang mất đi sự chính đáng và sự hậu thuẫn của khối cử tri nền tảng đó là giai cấp công nhân và nông dân. Điều 4 hiến pháp 2013 vẫn ghi rõ rằng "Đảng cộng sản là đại biểu trung thành của giai cấp công nhân và nông dân...". Tuy nhiên hiện tại người nông dân đã phải cầm súng để chống lại họ như Đoàn Văn Vươn hay đối đầu không khoan nhượng như cụ Lê Đình Kình, Cấn Thị Thêu... Trước đây Đảng cộng sản tự coi là đảng của người nghèo để chống lại tầng lớp bóc lột và vì thế đã nhận được hậu thuẫn của một bộ phận quần chúng, giờ đây nó đã trở thành một đảng của người giàu để bóc lột người nghèo.
Hạn kỳ dân chủ không phải quá xa như nhiều người nghĩ. Đừng thấy Đảng cộng sản "quân đông, súng nhiều" mà nghĩ họ còn mạnh. Sức mạnh của một chính đảng không nằm ở cơ bắp mà nằm ở tư tưởng chính trị. Đảng cộng sản không còn đại diện cho tương lai của người dân Việt Nam nên nó bắt buộc phải bị đào thải. Nếu trí thức Việt Nam ý thức được thời thế, bổn phận và khả năng của mình để cùng kết hợp lại với nhau trong một vài tổ chức chính trị dân chủ thì chiến thắng sẽ đến rất nhanh.
Việc quan trọng trước mắt của trí thức Việt Nam là cần ý thức được mình là nạn nhân của văn hóa Khổng giáo để đoạn tuyệt với văn hóa độc hại đó. Chúng ta không có gì phải mặc cảm hay xấu hổ với sự thua kém của Việt Nam hiện nay. Mọi chuyện đều có thể thay đổi. Nhận diện được vấn đề, dũng cảm để thay đổi, chúng ta sẽ sớm thoát khỏi vòng luẩn quẩn và vươn lên.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Mười Hai 2022
Chuyện hồi đầu năm nay, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền… “không nghe, không thấy” và… “không làm gì cả”, bỏ thí hàng chục ngàn gia đình nông dân ở Long An, Tiền Giang từng dốc tất cả mọi thứ họ có (sức lực, vốn liếng) vào 20 héc ta thanh long, cuối cùng thanh long “chín đỏ đồng” nhưng không bán được, phải cho… bò ăn (6) hoàn toàn không… mới! Xây dựng kinh tế thị trường theo định hướng XHCN có thể khiến “chính sách tam nông” và “nông sản” ửng hồng nhưng đã có bao giờ sắc thái đó trở thành màu chủ đạo cho nông nghiệp – nông dân – nông thôn?
01 Tháng Mười Hai 2022
Cái gọi là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” là một loại thể chế kinh tế lai căng, nó muốn được phát triển như các nước tư bản nhưng lại cũng muốn bảo vệ lợi ích nhóm. Nhà nước giữ độc quyền các ngành mang tính thiết yếu tạo ra độc quyền nhà nước buộc dân phải chấp nhận. Trong Chính phủ có một “siêu ủy ban”, đó là Ủy ban quản lý vốn nhà nước tại doanh nghiệp, ủy ban này quản lý nguồn vốn đến 5 triệu tỷ đồng tức khoảng 200 tỷ đô la Mỹ. Ủy ban này được lập ra là để cho đảng luôn được đảm bảo phần hơn trong miếng bánh kinh tế đất nước bất chấp nền kinh tế có bị ảnh hưởng tiêu cực thế nào.
30 Tháng Mười Một 2022
Một điểm rất đáng lưu ý của sự tương đồng trong cách đàn áp này là, thoạt tiên các viên công an quay phim người biểu tình, để làm hồ sơ, mà chưa đánh đập bắt bớ vội. Tiếp theo là bắt bớ. Việc bắt bớ này sẽ tùy cơ ứng biến, nếu căng quá thì khoan hẳn bắt, mà là bắt nguội, dựa trên hồ sơ phim ảnh, cũng như đám “đặc tình” len lỏi trong “quần chúng”. Không có bộ máy thực thi pháp luật nào trên hành tinh này đông đúc như đội quân “đặc tình” của các chế độ cộng sản. Đó cũng là nguyên nhân hút hết nguồn lực quốc gia, làm cho các chế độ cộng sản… “hết pin”, không có sáng tạo để cạnh tranh được.
28 Tháng Mười Một 2022
Vinfast, một thương hiệu xe hơi non trẻ so với thế giới không phải của VN sản xuất - Phải nói cho rõ như thế - mà chỉ là một đơn vị gia công lắp ráp, tất cả các bộ phận đều được nhập từ TQ và Vinfast chỉ có mỗi một việc lắp ráp vô và cho rằng đó là thương hiệu của mình – tất nhiên họ cũng phải mua bản quyền mẫu mã của những thương hiệu nổi tiếng mà mình nhái – Cách làm của Phạm Nhật Vượng không khác gì tên gian thương Khải Silk dạo nào khi y mua cà vạt TQ về và khoác lác là của mình sản xuất và lên mặt dạy đời thiên hạ.
28 Tháng Mười Một 2022
Trong cái gọi là “tư tưởng Hồ Chí Minh” thì Đảng Cộng Sản hay nhắc đi nhắc lại câu nói “đảng và nhân dân là một” đấy là một câu nói hoàn toàn mị dân. Bởi ngay cả trong dân thì quyền lợi giữa các thành phần xã hội đã rất khác nhau đảng đứng về phía “toàn dân” sao được? Ví dụ hai người đang đánh nhau, tôi nói tôi “đứng về phía hai anh” thì đứng thế nào được? Đấy là nói xạo. Thực chất không có quyền lợi toàn dân và quyền lợi của đảng là một được, thực tế là đối nghịch nhau...
28 Tháng Mười Một 2022
Tại sao trong thời điểm hợp tác quân sự, hợp tác quốc phòng giữa Mỹ và nhiều quốc gia khác với một số thành viên ASEAN càng lúc càng sôi động lại không thấy bóng dáng Việt Nam? Câu trả lời nằm ở phía Việt Nam. Sau khi Việt Nam tuyên bố sẽ cương quyết thực hiện “chính sách ba không” (Không liên minh quân sự. Không cho bất kỳ quốc gia nào đặt căn cứ quân sự tại Việt Nam. Không sử dụng quan hệ song phương nhắm vào một quốc gia khác), rồi tăng thêm một “không” (không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế) thành “chính sách bốn không”
26 Tháng Mười Một 2022
Nói cho công bằng, ông Phạm Minh Chính phán thật đúng quá sức (lẽ) mình, người Việt sau 47 năm sống dưới chế độ CS đã phát huy mặt (cực) mạnh là đi tắt đón đầu rất ư thành công. Chẳng cần phải nghiên cứu, cải tiến kỹ thuật, học hỏi kinh nghiệm, suy nghĩ sáng tạo chi cho... mệt mề. Ta cứ nằm khểnh, gãi dế chờ thiên hạ phát minh, chế tạo, hoàn thiện sản phẩm...xong là bưng về, bắt chước, làm ra y chang cái mà thiên hạ suy nghĩ nát óc mới làm ra được. Thế là khỏe re như xe kéo bò, rập khuôn suy nghĩ theo cách chạy đua của Rùa và Thỏ, cho mình là thông minh, sáng tạo.
25 Tháng Mười Một 2022
Quan hệ Mỹ – Trung suy giảm trong nhiều năm và cách nay năm năm đã trở nên tồi tệ hơn sau khi ông Donald Trump phát động cuộc chiến tranh thương mại với Trung Quốc. Stars and Strips lưu ý, giống như Mỹ, giới lãnh đạo phương Tây hết sức lo ngại khi Trung Quốc tìm đủ cách gia tăng ảnh hưởng ở Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, một khu vực rộng lớn trải dài từ châu Á đến bờ biển phía Đông châu Phi, bao gồm nhiều quốc gia như Đài Loan, Nhật, Hàn, Indonesia và Philippines.
24 Tháng Mười Một 2022
“Cuộc cách mạng công nghệ 4.0” của Bộ Công an Việt Nam nói chung và ông Tô Lâm nói riêng rõ ràng là hết sức… “khó khăn, gian khổ” vì phần còn lại của nhân loại không… đồng điệu. Tại sao… “số hóa” là… “xu hướng tất yếu” mà Việt Nam vẫn phải bỏ mẫu hộ chiếu… “mới xài” đã được… “số hóa” để thay bằng mẫu hộ chiếu… “mới hơn” có “nơi sinh” viết bằng… chữ như mẫu hộ chiếu… cũ? Có thể vì dưới sự lãnh đạo của đảng, quốc hội, nhà nước, chính phủ, “sự nghiệp… số” của Việt Nam phải… vắn số!
24 Tháng Mười Một 2022
Có thể nói, hiện nay lòng tin của nhà đầu tư vào thị trường trái phiếu đã giảm sút thê thảm. Lòng tin giảm là đúng, bởi qua hai vụ bắt bớ chủ doanh nghiệp phát hành trái phiếu thì cả hai đều phơi bày ra thực tế là doanh nghiệp đã lừa dối lòng tin người dân. Lỗi của doanh nghiệp chỉ là phần ngọn, phần gốc là nhà nước. Nếu từ đầu, Bộ Tài Chính không mở toang của phụ đón để 95% doanh nghiệp yếu kém chui vào và giờ đâu xảy ra như thế này?