Chuyến thăm Mỹ của ông Chính - Thấy vậy mà không phải vậy

14 Tháng Năm 20228:23 CH(Xem: 277)

    Chuyến thăm Mỹ của ông Chính - Thấy vậy mà không phải vậy


62b06ea2-aac7-4062-9fb8-27f3ed46b0b6Thủ tướng Phạm Minh Chính và Ngoại trưởng Hoa Kỳ Antony Blinken tại Washington DC hôm 13/5/2022 - Photo: RFA





Nguyễn Đình Đăng
        RFA




Báo chí Việt Nam mấy ngày nay rầm rộ đưa tin về chuyến sang Mỹ của Thủ tướng Phạm Minh Chính. Các tờ báo chính thống ra sức quảng bá cho chuyến thăm Mỹ của ông Chính.

Điều đáng chú ý là cách các tờ báo Việt Nam đưa tin về chuyến thăm của ông Chính giống như đây là chuyến viếng thăm song phương Việt - Mỹ. Thậm chí tờ báo mạng của Đài tiếng nói Việt Nam (VOV) lúc đầu còn đưa bài với cái tựa là “Thủ tướng gặp song phương với Tổng thống Biden”, nhưng ngay sau đó đã phải thay một tựa bài khác (1).

Chuyến thăm Mỹ của ông Chính là để phục vụ cho cuộc gặp thượng đỉnh ASEAN - Mỹ từ ngày 12-13/5. Đây cũng là chuyến thăm Mỹ đầu tiên của ông Chính dưới cương vị Thủ tướng. Trước chuyến đi của ông Chính, cũng có một số đồn đoán cho rằng kỳ này, Việt - Mỹ sẽ nâng cấp quan hệ.

Tuy nhiên, trong nghị trình của cuộc họp thượng đỉnh kỳ này, không có cuộc gặp song phương nào, và quan hệ Việt - Mỹ vẫn chưa có bước đột phá mới nào.

Ai thiếu sự chân thành?

Trong bài phát biểu của ông Chính tại Trung tâm nghiên cứu chiến lược quốc tế (CSIS), ông ta có cho rằng: “Sự chân thành, lòng tin và trách nhiệm có vai trò đặc biệt quan trọng để giải quyết những vấn đề đặt ra đối với thế giới hiện nay. Chính sự thiếu vắng sự chân thành, lòng tin và trách nhiệm là một trong những nguyên nhân dẫn đến căng thẳng, xung đột ở nhiều khu vực. Thiếu sự chân thành, tin cậy là nhân tố cản trở nghiêm trọng đến hợp tác song phương giữa các quốc gia cũng như hợp tác đối phó với các thách thức khu vực và toàn cầu.” (2)

Trong một bài viết trên tờ Foreign Policy, Brian Eyler - Giám đốc chương trình Mekông Dam Monitor viết rằng: “Việc nâng cấp quan hệ có thể và nên diễn ra vào thời điểm thích hợp. Trên thực tế, mối quan hệ hợp tác hiện nay trong các lĩnh vực an ninh hàng hải cho thấy quan hệ Mỹ-Việt thực chất đã là quan hệ chiến lược. Tuy nhiên, việc vội vã nâng cấp quan hệ trong chuyến thăm của Thủ tướng Phạm Minh Chính có thể phản tác dụng.” (3)

Cách lý giải của Brian Eyler cũng tương tự một số quan chức và học giả Việt Nam khi luôn cho rằng Việt Nam cần thực chất hơn là danh xưng.

Tác giả Khang Vu viết trên tờ The Diplomat cho biết có sự “bất bình đẳng” đáng kể trong quan hệ hai quốc gia này, khi mặc dù Mỹ là một siêu cường, còn Việt Nam, tuy là một quốc gia đang lên nhưng vẫn còn nhiều hạn chế về vị thế chính trị, thế nhưng nhiều quan chức Mỹ tích cực coi Việt Nam là một “chiến địa” tại khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương. Phía Mỹ cũng rất thiết tha đề nghị nâng cấp quan hệ hai bên lên tầm cao mới. Trong chuyến thăm năm ngoái của Phó Tổng thống Harris, cũng như quan điểm không hề giấu diếm của Đại sứ Mỹ tại Hà Nội Knapper trong cuộc họp báo đầu tiên dưới cương vị này của ông ta, đều muốn Việt Nam trở thành “đối tác chiến lược toàn diện” của Mỹ. “Tuy nhiên, các phản ứng của Việt Nam đối với đề xuất của Mỹ rất mờ nhạt. Mặc dù hoan nghênh sự tiếp cận của Mỹ, Việt Nam không đồng ý nâng cấp quan hệ thành quan hệ đối tác chiến lược. Harris đã thất bại trong việc thuyết phục Việt Nam thay đổi quyết định trong chuyến thăm của bà. Đại sứ Việt Nam tại Mỹ mới được bổ nhiệm Nguyễn Quốc Dũng cũng không coi việc củng cố “quan hệ đối tác chiến lược” như một mục tiêu trong nhiệm kỳ của mình. Một số quan chức Việt Nam đã mô tả quan hệ đối tác là quan hệ chiến lược về mọi mặt, ngoại trừ tên gọi và về mặt chính thức, Mỹ không phải là một trong 17 đối tác chiến lược của Việt Nam, xếp sau Australia, Nhật Bản và Ấn Độ, ba nước khác trong Nhóm đối thoại an ninh Bộ tứ.” (4)

Tác giả Khang Vu cũng cho biết thêm: “Mỹ là bên đã nhượng bộ Việt Nam về các vấn đề lớn nhằm cải thiện mối quan hệ song phương tổng thể, bao gồm cả việc phá bỏ nghi thức ngoại giao để tiếp đón Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Nhà Trắng vào năm 2015 và giữ im lặng khi Việt Nam tiếp tục mua vũ khí của Nga, vốn trái với Đạo luật chống đối thủ của Mỹ thông qua cấm vận. Điều đáng chú ý là Mỹ đã trừng phạt đồng minh hiệp ước của mình là Thổ Nhĩ Kỳ vì đã mua hệ thống tên lửa S-400 của Nga. Tóm lại, Việt Nam dường như đang nắm trong tay con át chủ bài trong quan hệ song phương dẫu cho Mỹ có sức mạnh lớn hơn rất nhiều.” (5)

Một tác giả người Việt khác là Dien Luong thì đưa ra lý giải rằng, trong chính trường Việt Nam có phe bảo thủ và phe cấp tiến. “Phe bảo thủ đã nói xấu về mối đe dọa của một "diễn biến hòa bình", ám chỉ đến sự ủng hộ của Hoa Kỳ đối với những người bất đồng chính kiến ủng hộ dân chủ và đề cao các giá trị nhân quyền nhằm phá hoại hoặc thậm chí lật đổ Đảng Cộng sản Việt Nam, để gieo rắc nghi ngờ về mối quan hệ chặt chẽ hơn với Washington.

Sự ngờ vực đó đã làm lan rộng suy nghĩ của những người cứng rắn với Việt Nam đến mức họ có thể đàm phán khó khăn và làm thất bại tiến độ của một hiệp định thương mại song phương Việt - Mỹ cho đến năm 2000.” (6). Theo ý kiến của tác giả Dien Luong thì “Mỹ cần cố gắng nhiều hơn để được lòng phe bảo thủ Việt Nam.”

Như vậy thì “sự chân thành” trong phát biểu của ông Phạm Minh Chính dường như chỉ là một thông điệp “sáo rỗng”.

Lời nói trái ngược hành động

Ông Chính cũng phát biểu hùng hồn rằng:

Thứ hai, giữa độc lập và phụ thuộc, chúng tôi luôn chọn độc lập với tinh thần “Không có gì quý hơn độc lập tự do” của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại; giữa thương lượng và đối đầu, chúng tôi chọn thương lượng; giữa đối thoại và xung đột, chúng tôi chọn đối thoại; giữa hòa bình và chiến tranh, chúng tôi chọn hòa bình; giữa hợp tác và cạnh tranh, chúng tôi chọn hợp tác và nếu cạnh tranh thì phải lành mạnh, bình đẳng, tôn trọng quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của nhau.” (7)

Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng, việc Việt Nam né tránh việc nâng cấp quan hệ với Mỹ là do e ngại việc kích động Trung Quốc sẽ gia tăng sự đe doạ với Việt Nam. Thế nhưng, đây cũng chỉ là một phần của vấn đề. Các quốc gia trong khu vực Đông Nam Á cũng đều duy trì quan hệ tốt đẹp với cả Mỹ và Trung Quốc mà đâu có sao, Singapore là một ví dụ điển hình.

Người ta còn nhớ chuyến thăm của bà Harris sang Việt Nam, đường đường là một Phó Tổng thống của một siêu cường nhưng người đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam (thực chất là nguyên thủ trong thực tế ở Việt Nam là ông Nguyễn Phú Trọng) đã né tránh không tiếp đón bà Harris, trong khi trước khi bà Harris tới Việt Nam, ông Phạm Minh Chính lại chủ động đến gặp Đại sứ Trung Quốc tại Hà Nội Hùng Ba để “báo cáo tình hình của chuyến thăm”.

Chính vì cách cư xử của Việt Nam như vậy đã dẫn tới việc trong chuyến viếng thăm trụ sở Liên Hợp Quốc vào năm ngoái của Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc, các nguồn thạo tin cho biết, phía Việt Nam đã nỗ lực tìm kiếm một cuộc gặp song phương giữa hai nguyên thủ Việt - Mỹ, nhưng phía Mỹ đã lạnh lùng từ chối với lý do “đề phòng COVID 19”.

Ông Phạm Minh Chính cũng khẳng định: “Trong một thế giới đầy biến động, cạnh tranh chiến lược và nhiều sự lựa chọn, Việt Nam không chọn bên mà chọn chính nghĩa, sự công bằng, công lý và lẽ phải trên cơ sở các nguyên tắc của luật pháp quốc tế, Hiến chương Liên hợp quốc; bình đẳng, tất cả cùng có lợi, cùng thắng.”

Tuy nói vậy, nhưng cho đến nay, Việt Nam vẫn từ chối lên án cuộc tấn công của Nga vào Ukraine. Việt Nam đã bỏ hai phiếu trắng v tất cả các cuộc bỏ phiếu của Liên hợp quốc về vấn đề này và nhiều khả năng sẽ không ủng hộ các biện pháp trừng phạt đối với Moscow. Việt Nam cũng bỏ phiếu chống lại việc đình chỉ Nga tại Hội đồng Nhân quyền của LHQ, mặc dù các phát biểu của Việt Nam ám chỉ việc Nga tấn công Ukraine là vi phạm Hiến chương LHQ và luật pháp quốc tế.

Cách hành xử như vừa qua của Việt Nam cho thấy, chính sách đối ngoại của nước này dường như là cố gắng “tận dụng” tối đa các lợi ích kinh tế từ Mỹ, trong khi đó lại tiếp tục duy trì và bảo toàn nguyên vẹn các mối quan hệ truyền thống với Nga và Trung Quốc.

Việt Nam luôn tự hào khi cho rằng chính sách đối ngoại của họ là nhất quán và được hoạch định từ rất lâu, điều này cho thấy không hẳn như suy nghĩ của tác giả Dien Luong, khi cho rằng có phe cấp tiến và phe bảo thủ trong hàng ngũ các lãnh đạo cao cấp của Việt Nam. Mà đúng ra phải nói là toàn bộ Bộ chính trị Việt Nam đều có quan điểm giống nhau trong các quan hệ với Mỹ và Trung Quốc, Nga. Chính vì vậy, việc  phát triển quan hệ Việt - Mỹ trong tương lai sẽ khó có sự đột phá. Mặc dù có tiến triển, nhưng hết sức chậm chạp. Và có khi như một câu ngạn ngữ của phương Tây nhắc rằng “Ai chậm chân thì lỡ tàu”.

____________

Tham khảo:

1. https://vov.vn/chinh-tri/lanh-dao-viet-nam-hoa-ky-ton-trong-doc-lap-chu-quyen-the-che-chinh-tri-cua-nhau-post943532.vov

2. https://www.vietnamplus.vn/toan-van-bai-phat-bieu-cua-thu-tuong-pham-minh-chinh-tai-csis-hoa-ky/789684.vnp

3. https://www.vietnamplus.vn/toan-van-bai-phat-bieu-cua-thu-tuong-pham-minh-chinh-tai-csis-hoa-ky/789684.vnp

4. https://thediplomat.com/2022/04/why-vietnam-holds-the-trump-card-in-the-u-s-vietnam-partnership/

5. https://thediplomat.com/2022/04/why-vietnam-holds-the-trump-card-in-the-u-s-vietnam-partnership/

6. https://asia.nikkei.com/Opinion/U.S.-will-have-to-work-hard-to-win-over-Vietnam-s-conservatives

7. https://www.vietnamplus.vn/toan-van-bai-phat-bieu-cua-thu-tuong-pham-minh-chinh-tai-csis-hoa-ky/789684.vnp

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Năm 20229:50 CH(Xem: 159)
Thực ra Ucraina đánh Nga bằng vũ khí Mỹ là tự lực tự cường chứ chẳng dựa dẫm vào ai cả. Các nước nghèo như Ucraina, Việt Nam, hay hầu hết các quốc gia khác đều không có khả năng sản xuất những món vũ khí tối tân để tự trang bị cho mình. Hầu hết là nhập khẩu từ nước ngoài. Trên thế giới có đến trên 200 quốc gia và vùng lãnh thổ, tuy nhiên quốc gia xuất khẩu vũ khí thì chỉ trên đầu ngón tay như: Mỹ, Nga, Trung Quốc, Pháp, Đức, Anh, Israel và một số quốc gia khác có số lượng không đáng kể. Đằng nào quân Ucraina cũng chiến đấu bằng vũ khí do nước khác sản xuất.
14 Tháng Năm 20228:26 CH(Xem: 526)
Đem hai tù nhân bị bắt vì cái luật rừng độc tài toàn trị ra để làm màu với nước Mỹ và khoác cái bộ mặt đạo đức giả cho mình là đất nước tôn trọng dân chủ và nhân quyền chỉ là một vở kịch tồi mà Phạm Minh Chính diễn vai kép độc, hồ sơ vi phạm nhân quyền và chà đạp dân chủ của Việt Nam chất đầy tại các tổ chức quốc tế theo dõi với gần 300 người hiện đang bị giam giữ chỉ vì họ đòi hỏi cái quyền dân chủ nhưng sau đó nhân quyền của họ bị đảng chà đạp không thương tiếc. Tồi đến như thế mà còn vác cái mặt mo đi sứ và huếch hoác rằng mình có thể đối thoại với bất kỳ ai về dân chủ...
13 Tháng Năm 20229:12 CH(Xem: 333)
Sau một tháng tấn công Ucraina, Putin đã thấy chuyện thôn tính Ucraina không dễ như ông ta nghĩ. Công cụ trừng phạt trong tay Putin đã cạn nên ông ta mới dùng đến lời đe dọa hạt nhân. Tuy nhiên, dùng hạt nhân đe dọa không phải là chuyện đùa, hậu quả khôn lường. Trên mặt trận Ucraina, Nga đang từ thế có thể thắng bỗng chuyển sang thế không thể thắng. Và đến tháng thứ 3 của cuộc chiến, khi mà Mỹ và Phương Tây công khai ủng hộ Ucraina bằng tiền tài và vũ khí, thì cuộc chiến đang đảo chiều thấy rõ. Quân Nga có thể chiến bại.
12 Tháng Năm 202211:31 CH(Xem: 295)
Ngay từ năm 2020, Ngân hàng Phát triển châu Á -ADB đã có báo cáo nói rằng “Tiềm năng đầu tư nước ngoài vào cơ quan xếp hạng tín nhiệm trong nước tại Việt Nam”. Thực ra đây là động thái chỉ ra yếu điểm của thị trường trái phiếu doanh nghiệp Việt Nam. Tuy nhiên, cách nói của ADB là nói tránh nên dùng từ “tiềm năng” như là để khen. Lẽ ra chính quyền CS cần phải sửa ngay, hoặc là lập ra cơ quan đủ uy tín để hoạt động ngành xếp hạng tín nhiệm hoặc mời những công ty uy tín trên thế giới vào Việt Nam hoạt động để gạn lọc những doanh nghiệp không đủ tiêu chuẩn ra khỏi thị trường...
11 Tháng Năm 202210:47 CH(Xem: 341)
Thực ra Mỹ không cần Việt Nam dân chủ gì ráo, họ chỉ cần Việt Nam sát cánh cùng với họ kìm hãm sự lớn mạnh của tàu Cộng trên Biển Đông. Với Mỹ, đó là giúp họ duy trị tầm ảnh hưởng khu vực quanh đối thủ của họ, nhưng với Việt Nam thì đó là cơ hội thoát Trung. Vì ý thức hệ nhiễm vào đầu quá nặng, ĐCS vẫn rất dè chừng Mỹ, họ chỉ hợp tác với Mỹ trong vấn dề kinh tế, vì nó mang lại đô la, còn vấn đề quân sự thì họ vẫn từ chối. Họ cho rằng, gần Mỹ quá thì mất đảng, mất chế độ. Tuy nhiên, Mỹ chẳng thèm lật CS làm gì nữa khi mà CS vẫn có thể giúp họ khắc chế được Tàu Cộng./.
10 Tháng Năm 20229:14 CH(Xem: 515)
Với những vi phạm nhân quyền trầm trong nước ông Phạm Minh Chính khi đến Mỹ, một quốc gia dân chủ tự do sẽ được nhìn bằng một ánh mắt khác, ánh mắt của thế giới văn minh nhìn những tên độc tài và sự đối xử có lẽ không được trọng vọng như nguyên thủ của các quốc gia dân chủ, nhưng chắc rằng ông Chính sẽ không nhận ra điều đó, bởi vì bao năm nay đảng chỉ sống trên sự giả tạo, những tung hô, vinh quang của đảng chỉ là những trò bốc thơm tự sướng cho nên giới lãnh đạo VN luôn có cái mặt mo để khoác vào nhằm che đậy những xấu xa bỉ ổi thực sự của mình cho nên...
10 Tháng Năm 20229:13 CH(Xem: 408)
Như vậy, dù cho chính quyền Trung Quốc không cấm các doanh nghiệp của họ làm ăn với Nga, nhưng bản thân các doanh nghiệp cũng tự co vòi để đảm bảo an toàn. Khi lệnh cấm vận thít chặt thì có muốn dựa Trung Quốc để tồn tại thì khả năng của Trung Quốc cũng chỉ có giới hạn. Lệnh cấm vận ảnh hưởng đến nước Nga từ mọi hướng. Nước Nga giờ đang vùng vẫy trong khuôn khổ rất hẹp, mà cái khuôn đó là ngày càng teo lại, nền kinh tế Nga chẳng có gì sáng sủa.
09 Tháng Năm 202210:32 CH(Xem: 404)
Bản chất của độc tài là cưỡng bức kẻ khác phục tùng. Nó không mang lại giá trị gì cho thế giới mà chỉ mang lại tai ương. Cường quốc độc tài nào cũng vậy, nó luôn cố vươn lên làm bá chủ, khi đã làm bá chủ nó bắt thế giới phải phục tùng nó, nếu không phục tùng thì nó tấn công. Không phải nước Nga thời Putin cho chúng ta cái nhìn nhận như vậy mà từ hàng ngàn năm trước, lịch sử đã chứng minh như thế. Phong Kiến cũng độc tài mà CS cũng độc tài. Nếu Trung Cộng vươn lên thành cường quốc số một thì thế giới đối đầu với hiểm họa khôn lường.
08 Tháng Năm 20229:18 CH(Xem: 516)
Một thông tin đáng báo động là có đến 74% số nợ trái phiếu “dưới chuẩn” đang nằm trong hệ thống tài chính. Mà hệ thống tài chính tức là các công ty có chức năng trung gian tài chính như: các công ty chứng khoán, các ngân hàng vv... họ là những nhà bảo lãnh cho các doanh nghiệp bất động sản phát hành trái phiếu. Nếu bất động sản sụp đổ thì hệ thống tài chính có nguy cơ sụp theo và khi đó cả nền kinh tế sẽ khốn đốn. ĐCS hiện nay đang lo vấn đề này xảy ra và không biết liệu họ sẽ xử lý ra sao? Nền kinh tế Việt Nam đang rất mong manh, mặc dù rất nhiều bài báo ca tụng nền kinh tế...
07 Tháng Năm 20229:06 CH(Xem: 582)
Ngược lại với Israel, chiến tranh Ucraina bộc lộ rõ Nga là một cường quốc vũ khí hữu danh vô thực. Vũ khí của họ thiếu hẳn chất thông minh. Đến nay, chiến tranh mới diễn ra 3 tháng rưỡi nhưng mọi yếu điểm đều bộc lộ ra gần hết. Binh lính chết như rạ, khoảng 2 vạn quân, đáng nói là hàng chục tướng lãnh bị quân Ucraina giết. Máy bay thiệt hại đến con số hàng trăm, xe tăng thiết giáp thiệt hại đến con số hàng ngàn. Đáng nói là soái hạm Moskva bị tên lửa Ucrain đánh chìm, 2 tàu cao tốc Raptor bị bắn cháy và mới đây có tin tàu khu trục Admiral Makarov đã bị bắn cháy gần đảo rắn.
06 Tháng Năm 20228:44 CH(Xem: 554)
Không phải tự nhiên mà “lò ấp tiến sĩ” trở thành thành ngữ được sử dụng rộng rãi khi đề cập đến nhận thức và thực trạng GDĐT tại Việt Nam. Cung cấp nhân lực cho giới nghiên cứu khoa học đã được chấn chỉnh kèm nhiều cam kết, hứa hẹn và tuyên bố thành tích dù không ai tin vào tính hiệu quả (3) và giờ… cho ra kết quả không chỉ thảm hại hơn mà còn tồi tệ hơn. Công nhận các “Tiến sĩ chuyên ngành… giáo dục” sau khi nghiên cứu về hoạt động của… “cầu lông” trong “công chức, viên chức” ở đâu đó chỉ là ví dụ minh họa!
05 Tháng Năm 20227:14 CH(Xem: 524)
Nếu nói bơm tiền là nới lỏng chính sách tiền tệ thì thu hồi tiền chống lạm phát là chính sách thắt chặt tiền tệ. Ngân hàng Trung ương quốc gia nào cũng thế, biện pháp thắt chặt hữu hiệu nhất là nâng cao lãi suất và FED cũng thế thôi. Chống lạm phát là nhiệm vụ cấp bách, tuy nhiên, nếu FED nâng cao lãi suất thì các ngân hàng thương mại cũng nâng theo. Điều đó cũng có nghĩa là doanh nghiệp sẽ bị khan vốn kéo theo sức sản xuất bị sụt giảm. Như vậy thắt chặt tiền tệ chống lạm phát thì doanh nghiệp lại khó thở hơn, chính nó cũng là một phần cản trở đà phát triển của nền kinh tế.
03 Tháng Năm 202210:31 CH(Xem: 903)
Ông Bin là nhân vật cộng sản cao cấp nhất của Việt Nam cho đến nay công nhận rằng cuộc chiến Việt Nam có tính chất nội chiến. Dù văn phong của ông vẫn là văn phong của một cán bộ chính trị cộng sản, bài viết của ông vẫn bị cái bóng của Đảng trùm lên, việc công nhận tính chất nội chiến, đồng thời với sự thẳng thắn bác bỏ mô hình kinh tế xã hội cộng sản, là một điều rất khác so với trước. Tôi nghĩ, ông Bin là một người từng trải, từng chứng kiến nhiều điều bên ngoài Việt Nam, từng quan sát cộng đồng người Việt hải ngoại, thực lòng nói lên suy nghĩ của ông là mong muốn hòa giải...
03 Tháng Năm 202210:30 CH(Xem: 635)
Hiện giờ Nga đang dùng lợi thế dầu mỏ để làm cho Phương Tây và Mỹ chưa thể cấm vận hoàn toàn nền kinh tế Nga vì nhiều quốc gia đang phụ thuộc vào nguồn khí đốt nước này. Nếu ngưng mua khí đốt của Nga, nền kinh tế Đức đang bị mắc kẹt. EU đang tiến tới cấm vận hoàn toàn đối với nước Nga theo lộ trình. Các quốc gia nhỏ trong EU tiêu thụ năng lượng ít nên việc chuyển đổi nguồn cung không khó khăn gì. Vấn đề lớn nhất là nước Đức – nền kinh tế lớn nhất Châu Âu, muốn cắt đứt nguồn cung khí đốt từ Nga, nước Đức phải có lộ trình. Hiện nay Đức đang rất nỗ lực để thực hiện điều đó.
02 Tháng Năm 20229:45 CH(Xem: 1260)
Ông Nguyễn Đình Bin đã đánh tráo khái niệm về cuộc chiến Việt Nam, theo đó ông ngụy biện rằng đó là cuộc chiến tranh ‘Vệ Quốc”, nồi da xáo thịt…; tất cả những lời ông nói đều không đúng mà bản chất thực sự của cuộc chiến Việt Nam là cuộc chiến xâm lăng, áp đặt chủ thuyết cộng sản vào Việt Nam nói riêng và các quốc gia Đông Nam Á nói chung mà hcm chính là tên lính xung kích đi đầu trong đó. Ông hãy nghe lại lời nói của Lê Duẩn, lãnh đạo cao cấp của ông đã từng nói: “Ta đánh Mỹ là đánh cả cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, cho các nước xã hội chủ nghĩa và cho cả nhân loại...
15 Tháng Năm 2022
Thực ra Ucraina đánh Nga bằng vũ khí Mỹ là tự lực tự cường chứ chẳng dựa dẫm vào ai cả. Các nước nghèo như Ucraina, Việt Nam, hay hầu hết các quốc gia khác đều không có khả năng sản xuất những món vũ khí tối tân để tự trang bị cho mình. Hầu hết là nhập khẩu từ nước ngoài. Trên thế giới có đến trên 200 quốc gia và vùng lãnh thổ, tuy nhiên quốc gia xuất khẩu vũ khí thì chỉ trên đầu ngón tay như: Mỹ, Nga, Trung Quốc, Pháp, Đức, Anh, Israel và một số quốc gia khác có số lượng không đáng kể. Đằng nào quân Ucraina cũng chiến đấu bằng vũ khí do nước khác sản xuất.
14 Tháng Năm 2022
Đem hai tù nhân bị bắt vì cái luật rừng độc tài toàn trị ra để làm màu với nước Mỹ và khoác cái bộ mặt đạo đức giả cho mình là đất nước tôn trọng dân chủ và nhân quyền chỉ là một vở kịch tồi mà Phạm Minh Chính diễn vai kép độc, hồ sơ vi phạm nhân quyền và chà đạp dân chủ của Việt Nam chất đầy tại các tổ chức quốc tế theo dõi với gần 300 người hiện đang bị giam giữ chỉ vì họ đòi hỏi cái quyền dân chủ nhưng sau đó nhân quyền của họ bị đảng chà đạp không thương tiếc. Tồi đến như thế mà còn vác cái mặt mo đi sứ và huếch hoác rằng mình có thể đối thoại với bất kỳ ai về dân chủ...
14 Tháng Năm 2022
“Mỹ là bên đã nhượng bộ Việt Nam về các vấn đề lớn nhằm cải thiện mối quan hệ song phương tổng thể, bao gồm cả việc phá bỏ nghi thức ngoại giao để tiếp đón Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Nhà Trắng vào năm 2015 và giữ im lặng khi Việt Nam tiếp tục mua vũ khí của Nga, vốn trái với Đạo luật chống đối thủ của Mỹ thông qua cấm vận. Điều đáng chú ý là Mỹ đã trừng phạt đồng minh hiệp ước của mình là Thổ Nhĩ Kỳ vì đã mua hệ thống tên lửa S-400 của Nga. Tóm lại, Việt Nam dường như đang nắm trong tay con át chủ bài trong quan hệ song phương dẫu cho Mỹ có sức mạnh...
13 Tháng Năm 2022
Sau một tháng tấn công Ucraina, Putin đã thấy chuyện thôn tính Ucraina không dễ như ông ta nghĩ. Công cụ trừng phạt trong tay Putin đã cạn nên ông ta mới dùng đến lời đe dọa hạt nhân. Tuy nhiên, dùng hạt nhân đe dọa không phải là chuyện đùa, hậu quả khôn lường. Trên mặt trận Ucraina, Nga đang từ thế có thể thắng bỗng chuyển sang thế không thể thắng. Và đến tháng thứ 3 của cuộc chiến, khi mà Mỹ và Phương Tây công khai ủng hộ Ucraina bằng tiền tài và vũ khí, thì cuộc chiến đang đảo chiều thấy rõ. Quân Nga có thể chiến bại.
12 Tháng Năm 2022
Ngay từ năm 2020, Ngân hàng Phát triển châu Á -ADB đã có báo cáo nói rằng “Tiềm năng đầu tư nước ngoài vào cơ quan xếp hạng tín nhiệm trong nước tại Việt Nam”. Thực ra đây là động thái chỉ ra yếu điểm của thị trường trái phiếu doanh nghiệp Việt Nam. Tuy nhiên, cách nói của ADB là nói tránh nên dùng từ “tiềm năng” như là để khen. Lẽ ra chính quyền CS cần phải sửa ngay, hoặc là lập ra cơ quan đủ uy tín để hoạt động ngành xếp hạng tín nhiệm hoặc mời những công ty uy tín trên thế giới vào Việt Nam hoạt động để gạn lọc những doanh nghiệp không đủ tiêu chuẩn ra khỏi thị trường...
11 Tháng Năm 2022
Thực ra Mỹ không cần Việt Nam dân chủ gì ráo, họ chỉ cần Việt Nam sát cánh cùng với họ kìm hãm sự lớn mạnh của tàu Cộng trên Biển Đông. Với Mỹ, đó là giúp họ duy trị tầm ảnh hưởng khu vực quanh đối thủ của họ, nhưng với Việt Nam thì đó là cơ hội thoát Trung. Vì ý thức hệ nhiễm vào đầu quá nặng, ĐCS vẫn rất dè chừng Mỹ, họ chỉ hợp tác với Mỹ trong vấn dề kinh tế, vì nó mang lại đô la, còn vấn đề quân sự thì họ vẫn từ chối. Họ cho rằng, gần Mỹ quá thì mất đảng, mất chế độ. Tuy nhiên, Mỹ chẳng thèm lật CS làm gì nữa khi mà CS vẫn có thể giúp họ khắc chế được Tàu Cộng./.
10 Tháng Năm 2022
Với những vi phạm nhân quyền trầm trong nước ông Phạm Minh Chính khi đến Mỹ, một quốc gia dân chủ tự do sẽ được nhìn bằng một ánh mắt khác, ánh mắt của thế giới văn minh nhìn những tên độc tài và sự đối xử có lẽ không được trọng vọng như nguyên thủ của các quốc gia dân chủ, nhưng chắc rằng ông Chính sẽ không nhận ra điều đó, bởi vì bao năm nay đảng chỉ sống trên sự giả tạo, những tung hô, vinh quang của đảng chỉ là những trò bốc thơm tự sướng cho nên giới lãnh đạo VN luôn có cái mặt mo để khoác vào nhằm che đậy những xấu xa bỉ ổi thực sự của mình cho nên...
10 Tháng Năm 2022
Như vậy, dù cho chính quyền Trung Quốc không cấm các doanh nghiệp của họ làm ăn với Nga, nhưng bản thân các doanh nghiệp cũng tự co vòi để đảm bảo an toàn. Khi lệnh cấm vận thít chặt thì có muốn dựa Trung Quốc để tồn tại thì khả năng của Trung Quốc cũng chỉ có giới hạn. Lệnh cấm vận ảnh hưởng đến nước Nga từ mọi hướng. Nước Nga giờ đang vùng vẫy trong khuôn khổ rất hẹp, mà cái khuôn đó là ngày càng teo lại, nền kinh tế Nga chẳng có gì sáng sủa.
09 Tháng Năm 2022
Bản chất của độc tài là cưỡng bức kẻ khác phục tùng. Nó không mang lại giá trị gì cho thế giới mà chỉ mang lại tai ương. Cường quốc độc tài nào cũng vậy, nó luôn cố vươn lên làm bá chủ, khi đã làm bá chủ nó bắt thế giới phải phục tùng nó, nếu không phục tùng thì nó tấn công. Không phải nước Nga thời Putin cho chúng ta cái nhìn nhận như vậy mà từ hàng ngàn năm trước, lịch sử đã chứng minh như thế. Phong Kiến cũng độc tài mà CS cũng độc tài. Nếu Trung Cộng vươn lên thành cường quốc số một thì thế giới đối đầu với hiểm họa khôn lường.
08 Tháng Năm 2022
Một thông tin đáng báo động là có đến 74% số nợ trái phiếu “dưới chuẩn” đang nằm trong hệ thống tài chính. Mà hệ thống tài chính tức là các công ty có chức năng trung gian tài chính như: các công ty chứng khoán, các ngân hàng vv... họ là những nhà bảo lãnh cho các doanh nghiệp bất động sản phát hành trái phiếu. Nếu bất động sản sụp đổ thì hệ thống tài chính có nguy cơ sụp theo và khi đó cả nền kinh tế sẽ khốn đốn. ĐCS hiện nay đang lo vấn đề này xảy ra và không biết liệu họ sẽ xử lý ra sao? Nền kinh tế Việt Nam đang rất mong manh, mặc dù rất nhiều bài báo ca tụng nền kinh tế...