Những quốc gia thất bại

24 Tháng Giêng 20228:51 CH(Xem: 198)

                                      Những Quốc Gia Thất Bại


000                                                                Hình Internet




Trần Công Lân




Bạn thân,

Khi phong trào giải phóng các thuộc địa khiến các nước Âu Châu từ bỏ các vùng đất chiếm đóng tại Phi Châu, Á Châu và Châu Mỹ La Tinh đã tạo nên một số các quốc gia mới. Các quốc gia này chịu ảnh hưởng của nước (đế quốc) xâm lăng.

Tuy gọi là giáo hóa, khai phóng hay đem lại văn minh cho vùng đất chiếm đóng nhưng thực sự chỉ là sự truyền giáo và khai thác tài nguyên. Kiến thức về giáo dục, hoạt động chính trị và phát triển kinh tế đã không được chú trọng như mục tiêu đã đề ra của nước mẹ. Nếu các nước thuộc địa đã có một nền văn hóa riêng (quân chủ) thì sự chuyển hóa dân chủ còn tương đối vững. Nếu các thuộc địa đang từ chế độ bộ lạc mà bị gán ép thành một quốc gia với những sắc tộc khác biệt ngôn ngữ thì dân chủ khó tồn tại chỉ vì nước mẹ muốn phủi tay ra đi cho nhanh, gọn nên ép các phe nhóm chấp nhận điều kiện độc lập. Thường thì chỉ sau một mùa bầu cử là giới lãnh đạo sẽ ngồi suốt hàng chục năm với sự ủng hộ của quân đội. Và nền dân chủ chết non.

Ngoại trừ các nước độc tài cộng sản có khuôn mẫu đào tạo các nhà lãnh đạo kế tục vì có sự ủng hộ quốc tế (và can thiệp của các đàn anh để giữ thế liên minh đối chọi với phe tư bản) còn đa số các nước độc tài sẽ rơi vào hỗn loạn một khi nhà độc tài rớt đài (chết hay bị đảo chánh).

Vì thiếu sinh hoạt dân chủ (truyền thông, cơ chế độc lập về chính trị như các viện nghiên cứu, đại học...) người dân dễ rơi vào bạo động. Tại các nước nghèo thì quân đội là cơ cấu có khả năng điều hành nhất nhưng thiếu kiến thức về kinh tế, xã hội...

Yếu tố chủng tộc, sắc tộc (cũng như tôn giáo) dễ đưa đến chia rẽ, nghi kỵ và chiến tranh diệt chủng thường xảy ra. Tranh chấp về tài nguyên (hầm mỏ, biển, sông nước...) cũng dẫn đến chiến tranh.

Cho dù thành công trong chiến tranh nhưng đa số không thành công trong việc điều hành kinh tế vì các chế độ độc tài sợ sức mạnh kinh tế sẽ lũng đoạn chính quyền qua tham nhũng. Giáo dục và thông tin cũng bị ngăn chặn khiến nhân tài bỏ đi. Không có người giỏi điều hành đất nước thì không lâu quốc gia sẽ sụp đổ vì thiên tai, bệnh dịch, nạn đói vì mất mùa...

Do đó giành độc lập là điều cần thiết cho mọi dân tộc, quốc gia nhưng để trị quốc thì không phải mọi dân tộc đều thành công nếu không biết đoàn kết trong tinh thần dân tộc.

Khác chủng tộc, sắc tộc là khác nguồn gốc thành hình một quốc gia. Nếu đã chấp nhận sống chung dưới chế độ quân chủ thì tại sao không thể sống chung dưới chế độ dân chủ?

Đã sống chung thì tất có văn hóa chung. Nếu đã thành hình quốc gia trước thời bị đô hộ thì chuyển sang chế độ dân chủ không có nghĩa là phải tách ra lập nước riêng. Niềm hãnh diện của một nước mới không bù đắp được nhưng thất bại khi không điều hành nổi một quốc gia để đi đến sự thất bại và chờ sự cứu giúp của nước khác thì còn gì là độc lập.

Tinh thần dân tộc dựa vào văn hóa: lịch sử và ngôn ngữ. Nếu đã có lịch sử (quá khứ) lâu dài thì vấn đề chỉ là duy trì ngôn ngữ cho dù mất lãnh thổ (trường hợp Do Thái). Có ngôn ngữ là còn đối thoại, thông tin để tạo niềm tin nơi con người. Thông thường thì tôn giáo dễ đem lại niềm tin nhưng cũng có thể đem đến xung đột.

Để tránh ảnh hưởng của tôn giáo thì giới lãnh đạo cần phải độc lập, duy trì sự bình đẳng và công bằng để đem lại đoàn kết dân tộc.

Một khi đánh mất (hay không đạt) tinh thần dân tộc thì người dân mạnh ai nấy sống, không có sự đoàn kết, đùm bọc lẫn nhau để chống kẻ thù mọi mặt. Đó là dấu hiệu sự tan rã của một quốc gia. Khi quốc gia không có quốc dân (dân tộc) thì mất chính nghĩa. Chính quyền trở thành bộ máy đàn áp hay vai trò của nhà nước vì không có người dân tham dự sinh hoạt. Khi người dân không thể thay đổi chính quyền (vì bạo quyền đàn áp) thì sẽ bỏ đi. Tình trạng di dân từ các nước có chiến tranh (Syria, Iraq, Libya,Sudan) hay các nước độc tài (Venezuela, Afghanistan, Columbia) hay mất an ninh, kinh tế thất bại (Guatemala, Honduras, El Salvador, Somalia).

Tinh thần dân tộc dẫn đến ý thức quốc gia, độc lập, tự chủ...mất tinh thần dân tộc thì không người dân, không còn nghĩ đến việc chung mà chỉ lo bản thân. Cho dù di dân hay tỵ nạn thì ý thức làm chủ không còn nữa mà chỉ sống nhờ, ở đậu, làm công cho thiên hạ để sống qua ngày. Một hình thức nô lệ hiện đại.

Khi các nhóm thiểu số tại các nước đang ở trong tình trạng dân chủ suy thoái thì hay đòi "độc lập" nhưng đó chỉ là chiêu thức chính trị vì cho dù có bạo lực để nắm chính quyền (như nhóm Taliban, Afghanistan) nhưng không đủ nhân sự, kiến thức để điều hành chính quyền, điều hành các sinh hoạt xã hội, kinh tế. Cai trị với tính chất bộ lạc sẽ không đem lại một quốc gia ổn định mà chỉ dẫn tới nạn đói, mất mùa vì sự thụ động của dân chúng.

Tinh thần dân tộc dựa vào văn hóa là kết quả của sinh hoạt dân tộc qua thời gian. Do đó lịch sử và ngôn ngữ kết hợp nên đặc tính dân tộc.

Giả sử cách mạng tại VN thành công thì sẽ xây dựng như thế nào khi ngôn ngữ (tiếng Việt), văn hóa, lịch sử ... của cộng sản để lại chỉ toàn là rác. Và ngôn ngữ (tiếng Việt), văn hóa, lịch sử không thể thay đổi trong thời gian ngắn bằng sắc lệnh hay đạo luật.

Suy nghĩ đi các bạn.


         TCL

Tháng 11 năm 2021
   (Việt lịch 4900)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Năm 2022
Còn Việt Nam thì sao? Cơn bệnh đã khỏi nhưng thuốc thì vẫn chưa uống. Khi nền kinh tế Việt Nam điêu đứng vì covid, Chính phủ cũng dự trù một gói kích cầu 347.000 tỷ đồng tương đương 15 tỷ đô la. Tuy nhiên cho đến nay, gói kích thích này không được giải ngân được một xu nào. Gói kích thích mà bị nghẽn thì hậu quả là doanh nghiệp chết hàng loạt và nội lực nền kinh tế bị tổn thương nghiêm trọng. Nếu bung hết 15 tỷ đô ấy, cứu bao nhiêu là công ty ông Phạm Minh Chính có biết không? Ông Chính có cho thống kê thiệt hại không?
25 Tháng Năm 2022
Putin tưởng mình mạnh, hắn “bợp tai” Ucraina thì lập tức nước Nga bị đánh hội đồng. Nga cô đơn dù kế bên có anh bạn Tàu. Bạn của Putin là thế, loại bạn “mạnh ai nấy lo”. Cuộc chiến ở Ucraina, ngoài Tàu thì Putin cũng được sự ủng hộ của Belarus. Tuy nhiên, quốc gia này chỉ ủng hộ miệng, không hề có hành động nào cả. Như vậy rõ ràng, bạn của Putin là loại bạn “mạnh ai nấy lo” chứ không phải là như những người bạn “không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nguyện chết cùng ngày cùng tháng cùng năm” của Mỹ. Việt Nam đang “làm bạn với tất cả” cũng theo dạng...
24 Tháng Năm 2022
Vấn đề là miếng bánh kinh tế đất nước quá ngon, ĐCS thì tham lam, không giành lấy miếng bánh kinh tế với dân thì làm sao Đảng đủ tiền để cột lòng trung thành của quan chức với đảng? Tiền vì tham nhũng, tiền vì rút rỉa từ các công ty có vốn nhà nước chính là một thứ “dòng sữa ngọt” làm giàu cho quan chức đồng thời nuôi sống Đảng. Xem sự giàu có của Trần Bắc Hà khi nắm BIDV thì biết doanh nghiệp nhà nước mang lại lợi ích cho đảng viên của nó kinh khủng như thế nào? Doanh nghiệp nhà nước thua lỗ thì quan chức đầy túi.
22 Tháng Năm 2022
Dự trữ ngoại tệ của Ngân hàng Trung ương Nga đang bị Mỹ và EU cho đóng băng mất một nửa. Vì vậy dư địa cho chính sách ổn định đồng ruble bị bóp lại. Nước Nga đang rất cần USD để trữ vào kho phòng rủi ro, vì vậy chính phủ Nga mới quy định, tất cả các doanh nghiệp xuất khẩu phải đổi 80% lượng USD thu được cho Nhà nước và hạn chế việc rút ngoại tệ của người dân. Chính sách này tuy giúp kho dự trữ ngoại tệ của Nga tăng lên nhưng ngược lại nó lại làm cho thị trường tự do khan hiếm USD, mà càng khan hiếm Dollar chợ đen càng bị đẩy lên cao là điều khó tránh.
20 Tháng Năm 2022
Một rạp hát mà có “lỗ chui” rộng gấp 4 lần cổng soát vé thì rõ ràng trong rạp có mấy người dùng vé để vào xem? Ai dùng vé chắc bị chửi là “đồ điên”. Với kẽ hở đó, nếu tôi là chủ doanh nghiệp, thì dù có đáp ứng đủ điều kiện niêm yết tôi cũng chọn “đi cửa hậu”. Vì ít nhất, đi cửa hậu tôi huy động nguồn vốn lớn hơn so với việc đi cửa chính. Như vậy, trong 80% doanh nghiệp không niêm yết ấy, rất có thể có doanh nghiệp đủ khả năng niêm yết nhưng họ không chọn con đường chính. Bởi không niêm yết có lợi đủ điều.
20 Tháng Năm 2022
“Bởi vậy, mỗi lần đặt vấn đề với người Việt trong nước và người Việt hải ngoại thì nó lại thêm một lần nhức nhối cho dân tộc Việt Nam này. Tôi cũng nói thẳng, nhiều lãnh đạo Việt Nam đi ra nước ngoài nhất là sang Mỹ, chưa ai dám mời cộng đồng người Việt Quốc gia ở Mỹ để mà đối thoại để cho hai bên thông cảm lẫn nhau. Và tôi cũng chưa thấy một quan chức Việt Nam nào dám bước ra vùng Little Sài Gòn để tìm gặp cộng đồng người Việt Quốc gia để mà đối thoại.”
19 Tháng Năm 2022
Ông hãy nhìn đi, chỉ sau mấy chục tiếng ông khoác lác tại nước ngoài thì trong nước lực lượng công an của ông đã bạo hành một luật sư tại chính trụ sở công an Sài Gòn, sau đó đối diện với đơn tố cáo của ông luật sư thì người phát ngôn công an thành hồ cho là ông ta bị trượt ngã, tự té chứ không có ai đánh đập cả. Chuyện tự ngã này nó cũng như là chuyện người dân tự treo cổ trong đồn công an, như CSGT không có vung ma trắc vào mặt người dân trong quá trình đi kiếm bánh mì mà chỉ là người dân… tự đến gần CSGT và lấy cây gậy của công an… tự đánh vào mặt mình!
19 Tháng Năm 2022
Như vậy là câu khen của Trịnh Văn Quyết đối với ông Trà và ông Trung rằng “tin vui cho chứng khoán Việt Nam” nên hiểu là “tin vui cho những gian thương trên sàn chứng khoán Việt” mới đúng. Bản chất của nhân sự cấp cao trong ngành chứng khoán của nhà nước là cấu kết và trục lợi. Nó là loại lợi ích nhóm ngành chứng khoán y hệt như lợi ích nhóm các lĩnh vực khác. Mà vốn hóa của HoSE là rất lớn, khoảng trên 5 triệu tỷ đồng tương đương 217 tỷ đô la Mỹ. Một thị trường vốn lớn như vậy mà do con người như Lê Hải Trà điều hành thì có thể nói, rất rủi ro.
18 Tháng Năm 2022
Sự thật rành rành như thế nhưng ngày 12/5, trên trang Báo Điện Tử Chính Phủ có lời chống chế rằng “SEA Games 31 phải là cuộc chơi vô tư, sòng phẳng, trung thực, Việt Nam sẽ không dùng "kỹ thuật, kỹ xảo" để lấy huy chương bằng mọi giá”. Việc gian xảo ở tổ trọng tài có hay không tôi không biết, tuy nhiên hành đông gian gian trá ở ban tổ chức SEAGAMES là quá rõ. Họ đã áp các môn địa phương thuộc lợi thế nước chủ nhà để vét huy chương. Thậm chí vét rất đậm. Thực sự, lời thanh minh của Chính phủ CS Việt Nam là một lời nói của kẻ vô liêm sỉ. Làm bất chấp những gì đã cam kết rồi sau đó phủ nhận.
18 Tháng Năm 2022
Không chỉ Phạm Minh Chính văng tục mẹ nó mà đám quần thần cũng hùa theo cùng giọng điệu. Bộ trưởng Công an Tô Lâm khi đề cập đến cựu Phó Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ dưới thời Tổng thống Donald Trump là ông Matthew Pottinger đã gọi ông này là “thằng”. Một thuộc hạ của Chính còn nịnh tung tóe “Mình nói nó mãi nó cũng phải ngại”. Phạm Minh Chính hể hả thể hiện sự độ lượng, kiềm chế đã không dạy dỗ hết ý hết lời “Mình có thêm một ý nhưng nói chi cho nó dài dòng. Như tôi với các ông ngày xưa nói mãi mới tìm được tiếng nói chung. Nhưng mà thôi nó loãng vấn đề”