Cái chết của Hòa Thượng Thích Thiện Minh

20 Tháng Mười Một 202110:33 CH(Xem: 416)
             CÁI CHẾT CỦA THƯỢNG TỌA THÍCH THIỆN MINH*


safe_image.php                                                                      Hình từ bài chủ



Song Chi

Facebook



Nhân 40 năm Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất bị CSVN đưa vào âm mưu bức tử (1981-2021), thiết nghĩ cũng cần nhắc lại câu chuyện thương tâm về Thượng tọa Thích Thiện Minh bị tra tấn đến chết ở trại cải tạo Hàm Tân (Phan Thiết cũ). Trong một bức thư gửi từ Sàigòn ra hải ngoại vào ngày 7-11-78, Hòa thượng Thích Trí Thủ đã viết: “… Thầy Thiện Minh đã qua đời một cách hắc ám tối tăm trong cơ cực, tin cho bà con biết.
Khi thầy nằm xuống, không một thân nhân ở đó. Khi được tin thì cũng chỉ được quyền ngó mặt rồi họ giục về cho họ đi chôn. Muốn ở lại thêm họ cũng không cho (…)”. Đến nay thì mọi chuyện đã rõ là Thượng tọa đã bị tra tấn cho đến chết ngay ở Sài Gòn, tại Trại X4 (ở đường Nguyễn Trãi, Sài Gòn). CSVN đã chở xác Thượng tọa ra Hàm Tân để đánh lạc hướng biểu tình của Phật tử ở Sài Gòn đang sôi động sau những ngày Thượng tọa bị bắt.
Ông Lê Xuân Thuấn, nguyên là một cán bộ công an làm việc tại Viện Khoa học hình sự thuộc Bộ Nội vụ của cộng sản Việt Nam, không chịu đựng nổi sự thống trị nghiệt ngã dã man và vô cùng xảo quyệt của cộng sản, đã vượt biên tìm tự do. Ông Thuấn là người đã chứng kiến những sự kiện liên quan đến cái chết của thầy Thích Thiện Minh từ đầu đến cuối. Dưới đây là ghi chép từ lời kể của ông Thuấn, cũng là một bằng chứng mới bổ sung vào tập hồ sơ tội ác đã dày cộm của cộng sản đối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất suốt non nửa thế kỷ....
xxxxx
Tên công an gằn giọng:
– Tôi hỏi lần cuối cùng: ông có chịu ký vào biên bản nhận mình có âm mưu đứng ra tổ chức chống phá cách mạng không?
Thượng tọa Thiện Minh lắc đầu: Không.
Tên công an đập bàn quát:
– ĐM mày ngoan cố hả? Thượng tọa Thiện Minh vẫn điềm đạm:
– Tôi không ngoan cố. Tôi chỉ đòi hỏi ông nêu ra những bằng cớ chính xác chứng minh là tôi đứng ra âm mưu tổ chức chống phá cách mạng. Thế thôi.
Tên công an gừ gừ mấy tiếng trong cổ họng nhưng cuối cùng hắn vẫn nín khe. Hắn gườm gườm nhìn vị Thượng tọa ốm yếu đang ngồi xiêu vẹo trước mặt. Đôi lông mày sâu róm của hắn cau lại, đôi môi giật giật liên hồi, mắt hắn long lên như đổ lửa. Rồi hắn đứng dậy, rít lên trong kẽ răng:
– Được, mày muốn, ông sẽ chứng minh cho mày thấy.
Hắn quay ra ngoài, gọi lớn:
– Đính đâu?
Một tên công an mặt mũi non choẹt nhưng hung ác xăm xăm chạy vào:
– Thưa thiếu tá, có em.
Tên thiếu tá công an nhìn Thượng tọa Thiện Minh, hất hàm:
– Đánh.
Không cần lời ra lệnh thứ hai, Đính hiểu ngay. Hắn bước từng bước chậm chạp lại gần thầy Thiện Minh. Thầy cố trấn tĩnh chờ đợi. Thầy nghe tiếng chân hắn khua trên nền gạch. Thầy nhìn bàn tay hắn co lại. Và thầy thấy hình như cánh tay hắn vung lên. Thầy bật người ra sau, ngã sõng soài dưới đất. Mắt hoa lên thấy cả một trời sao lấp lánh. Hai vệt máu từ từ lăn ra hai bên khoé miệng. Thầy ráng lồm cồm bò dậy. Đính lặng yên đứng ngó, hắn đang chờ lệnh tiếp. Tên thiếu tá công an hất hàm:
– Tiếp.
Đính lại nhào tới. Thầy Thiện Minh chưa kịp đứng vững đã bị ngay một quả đấm trời giáng vào ngực. Thầy oằn người lại, gục xuống. Nhưng không té hẳn. Bàn chân của Đính đã tung lên đá thẳng vào mặt khiến cả thân hình thầy như sắp ngã về phía trước lại bật ngược ra sau. Đầu nện chát xuống nền nhà. Đính lại cúi xuống, nắm cổ áo vực dậy. Hắn đấm đá tới tấp vào người thầy. Mặt mũi thầy Thiện Minh loang đầy máu. Có mấy chiếc răng bị văng ra ngoài. Người mềm nhũn ra mặc tình cho Đính hành hạ.
Tên thiếu tá công an đang đứng nhìn bỗng dưng lên tiếng:
– Khoan, Đính. Dừng tay chờ tí. Rồi hắn bước lại, đưa bàn tay thô nhám cầm cằm thầy Thiện Minh hất lên. Hắn hỏi, giọng mỉa:
– Sao, bằng cớ như vậy đã đủ chưa? Chịu ký không?
Thầy Thiện Minh ráng mở mắt nhưng cứ hấp háy hoài không mở nổi. Một quả đấm trúng vào đuôi mắt trái khiến mắt thầy sưng vù lên, húp lại. Thầy thều thào:
– Không.
Hình như thầy muốn nói nữa, nhưng thầy nói không ra hơi. Tên thiếu tá công an chỉ nghe cái âm ú ớ như người sắp tắt thở. Hắn giận dữ đẩy chúi thầy Thiện Minh về phía trước. Đầu thầy đập vào cái góc bàn kêu chát một tiếng rồi quỵ xuống. Tên thiếu tá công an nhìn Đính ra lệnh tiếp:
– Cứ đánh đến khi nào hắn hết ngoan cố thì thôi. Nhớ đừng đánh lên mặt nhiều quá.
Đính lại nhào tới. Hai cánh tay cứng cáp của hắn lại vung lên lia lịa. Bình bịch. Chan chát. Lâu lâu thầy Thiện Minh lại kêu “oái” lên một tiếng. Rồi lại ình ịch, chan chát. Khuôn mặt thầy dầm dề máu me. Mặt mày Đính cũng ướt đẫm mồ hôi. Bình bịch. Chan chát. Những cánh tay vung. Những dòng máu hộc. Đính như điên cuồng. Hắn đánh bất kể. Có cảm tưởng như hắn đang tập võ trước một bao cát. Hắn đánh thẳng. Hắn đánh lật ngược. Hắn chém sóng tay vào cổ. Hắn thúc cùi chỏ lên ngực. Hai tay ghì chặt lấy đầu thầy Thiện Minh kéo xuống rồi đưa đầu gối hất ngược lên. Ình ịch. Chan chát. Hắn đá. Hắn đạp. Hắn quật giò lái. Bình bịch. Chan chát. Thân hình thầy Thiện Minh như mềm lả ra. Thầy không đứng nổi cho Đính đánh. Đính phải cầm cổ áo dựng dậy, còn tay kia cứ tiếp tục quai ra giáng từng cú đấm trời giáng vào người thầy Thiện Minh. Bình bịch. Chan chát.
– Thôi.
Tên thiếu tá ra lệnh. Đính ngừng tay. Thân thể thầy Thiện Minh rũ xuống, ngã huỵch xuống đất. Ông nằm ngay đơ không nhúc nhích. Tên thiếu tá hất hàm bảo Đính:
– Lại rờ mũi hắn xem sao?
Đính bước lại, đưa tay rờ rờ trên mũi thầy Thiện Minh, rồi đáp:
– Chết cha, sao chẳng nghe thở gì hết trơn vậy thiếu tá?
Tên thiếu tá hỏi giọng bồn chồn:
– Thiệt hả? Mày coi lại kỹ đi.
Đính lại cúi xuống. Lát sau, hắn ngước lên, trả lời:
– Chả chết thiệt rồi thiếu tá ạ.
Tên thiếu tá đáp lạnh:
– Lấy nước dội vào người hắn xem thử sao. Có khi hắn bất tỉnh không chừng.
Đính chạy ra ngoài khoảng năm phút sau mang vào một lon nước. Hắn dội vào mặt thầy Thiện Minh. Thầy vẫn nằm ngay đơ. Tên thiếu tá công an đăm đăm ngó. Đính lâu lâu lại đưa tay rờ lên mũi rồi lên ngực thầy Thiện Minh. Cả hai không nói gì. Gian phòng chìm trong lặng ngắt.
Cuối cùng, tên thiếu tá công an ra lệnh:
– Cho gọi y sĩ.
Đính “dạ” một tiếng rồi phóng ra ngoài. Y sĩ đến. Nói là y sĩ nhưng hắn cũng là một tên công an. Hình như đã quá quen cái nghề nghiệp của mình, bước vào, hắn chỉ chào tên thiếu tá rồi cúi xuống người thầy Thiện Minh đang nằm dài dưới nền nhà. Hắn lật mí mắt thầy Thiện Minh lên coi. Hắn lấy ống nghe mạch ra chậm chạp đeo vào cổ rồi rà rà vào ngực. Mắt hắn nhắm nghiền lại lim dim nghe ngóng. Lát sau, hắn ngước lên, uể oải nói:
– Thưa thiếu tá, hắn chết thật rồi.
Tên thiếu tá cắn môi nghĩ ngợi một lúc rồi đáp:
– Ừ, không sao. Cho khiêng xuống nhà xác.
Đính lại “dạ” rồi ra dấu cho tên y sĩ phụ giúp khiêng xác thầy Thiện Minh ra ngoài. Chợt, tên thiếu tá lên tiếng:
– À, mà thôi. Đừng khiêng xuống nhà xác. Cứ để ở phòng số năm chờ xem.
Nói xong, tên thiếu tá vội vã bước lại bàn, cầm ống điện thoại lên quay số. Hắn căng thẳng chờ. Chuông reng. Có tiếng người bên kia đầu giây. Tên thiếu tá nói, giọng khẩn trương:
– Thưa, báo cáo đồng chí, tên Thiện Minh đã chết rồi ạ.
– Tại sao hắn chết?
– Hắn lì lợm không chịu cung khai, anh em tra tấn, không ngờ hắn yếu quá nên chết luôn.
– Lâu chưa?
– Thưa, mới đây. Chừng 10 phút.
– Thôi được. Không sao. Hiện giờ xác hắn để đâu?
– Dạ, tại trại X4 ạ.
– Có ai biết nhiều không?
– Thưa, chưa ai biết, ngoài vài anh em trong Ban Chấp pháp.
– Tốt. Thế này nhé, đồng chí ráng giữ đừng cho ai biết nhiều, nhất là bọn phạm nhân khác. Trại X4 là trại tạm giam nên có người chết trong đó cũng khó nói. Tốt nhất, bây giờ, đồng chí cho xe công an chở xác thằng thầy tu đó qua bên Chí Hòa đi, rồi liệu sau.
– Thưa, vâng ạ.
– Nhớ khẩn trương lên nhé.
– Thưa, vâng ạ.
– Và nhớ giữ bí mật nhé. Đừng, tuyệt đối đừng công bố tin Thiện Minh chết ra ngoài. Đợi lệnh tôi.
– Thưa, vâng ạ.
Đợi Lê Thanh Vân gác máy bên đầu giây bên kia, tên thiếu tá mới quay lại bảo Đính:
– Mày gọi thằng Thụ lấy xe sẵn rồi khiêng xác thằng thầy tu này xuống chở qua bên Chí Hòa.
Đính chạy đi. Hắn chạy cũng nhanh như những cú đấm hắn giáng phũ phàng lên người thầy Thiện Minh lúc nãy.
Chưa đầy 15 phút sau, chiếc xe công an chở xác thầy Thiện Minh đã lăn bánh. Cho hú còi inh ỏi chiếc xe phóng đi với tốc độ của những vụ săn cướp. Trại X4 nằm ở số 258 đường Nguyễn Trãi quận 1 nên tên thiếu tá công an hút vừa hết điếu thuốc lá Capstan, chiếc xe đã tới cổng trại Chí Hòa. Cánh cổng sắt chậm chạp mở ra. Chiếc xe lướt vào sâu trong sân. Một tên công an già, khoảng trên 50 tuổi từ văn phòng đi ra, chào tên thiếu tá:
– Chào đồng chí ạ.
Tên thiếu tá lễ phép:
– Vâng, xin chào đồng chí trung tá. Chúng tôi cho mang xác của Thiện Minh đến.
Tên trung tá nói khẽ:
– Đồng chí Lê Thanh Vân mới điện thoại bảo thôi không để xác hắn ở đây nữa, mà chở thẳng ra Hàm Tân.
– Hàm Tân à? Tại sao vậy?
– Tại vì ở đây, ngay trung tâm thành phố rất bất tiện. Thứ nhất lỡ các tổ chức quốc tế đang có mặt tại Sài Gòn giở chứng hoạnh họe đòi coi mặt mũi hắn thì khổ cho mình. Thứ hai, từ mấy tháng nay bọn Phật tử ở thành phố đã xôn xao về vụ bắt hắn. Nhiều nhóm biểu tình đây đó đã nổi lên. Nếu biết hắn chết, bọn mê tín dị đoan đó kéo nhau tới đòi xác thì rất bất lợi và nguy hiểm cho ta.
Tên thiếu tá gật gù:
– Đúng, nhưng…
– Nhưng sao?
– Nhưng, chở ra Hàm Tân rồi sao?
– Chả sao cả. Ra đó đồng chí Giám đốc Sở công an thành phố sẽ cử phái đoàn ra lập biên bản khám nghiệm giả. Rồi báo cho thân nhân biết, khi thân nhân đến thì lấy lý do đã quá ngày, mình cho chôn cất rồi. Hàm Tân xa xôi quá cho nên không gây sôi động trong dư luận quần chúng đâu.
Tên thiếu tá lại gật gù:
– Hay đó. Anh Vân có dặn cụ thể là ai sẽ mang xác tên thầy tu này ra Hàm Tân không, thưa đồng chí?
– Ảnh nói, tốt hơn hết là chính đồng chí hướng dẫn vụ chở xác này cho đảm bảo. Ảnh đã điện thoại báo cho trại Hàm Tân biết rồi.
– Tôi phải đi ngay?
– Vâng, nếu được.
– Thôi, chào đồng chí.
– À, đồng chí đi vui vẻ nhé.
Tên thiếu tá lại lên xe bảo tài xế chạy thẳng ra Hàng Xanh. Chiếc xe dừng lại cầu để đổ thêm xăng rồi bon bon chạy theo xa lộ Biên Hòa về hướng Hàm Tân, một huyện nhỏ thuộc tỉnh Thuận Hải, nơi từ sau 1975, đầy nhóc các trại tù.
Trước sân chùa Quảng Hương Già Lam ở Gò Vấp, Hòa thượng Thích Trí Thủ cầm tờ giấy báo tử mà cứ ngơ ngẩn như xuất thần. Ông đọc đi đọc lại tờ giấy mỏng dính, vàng khè ấy không biết bao nhiêu lần. Vẫn có chừng ấy chữ. Nội dung thật vô cùng đơn giản:
Ông Đỗ Xuân Hàng, tên đạo là Thích Thiện Minh, sinh năm 1921 tại Quảng Trị, chết tại trại giam Hàm Tân thuộc huyện Hàm Tân tỉnh Thuận Hải vào ngày 18.10.1978. Lý do: bệnh.
Ông đọc lại lần nữa. Rồi lại lần nữa. Vẫn bao nhiêu chữ. Giản dị biết mấy mà cũng thương tâm biết mấy. Lòng vị thiền sư già bỗng dưng nhói lên, nghẹn ngào. Nước mắt ông rưng rưng chảy ra long lanh trên đôi khoé mắt nhăn nheo. Đã xong, một kiếp người. Ông thở dài, bâng khuâng nhớ lại hình ảnh của vị Thượng tọa Phó Viện trưởng Viện Hóa Đạo, trí tuệ minh mẫn, ăn nói hùng hồn và quyến rũ lạ thường, đạo đức ngời lên như một tấm gương sáng trong Giáo hội. Rồi cũng qua đi, qua đi hết. Ông tưởng tượng thân xác thầy Thiện Minh giờ này có lẽ đã lạnh, lạnh lắm ở một nơi nào đó có cái tên dễ khiến người ta hãi hùng là Hàm Tân kia. Hòa thượng Thích Trí Thủ ngồi bất động thật lâu. Hai mắt ông nhắm nghiền lại mà nước mắt cứ ứa ra.
Hôm sau, Hòa thượng Thích Trí Thủ đích thân dẫn mấy vị thị giả ra Hàm Tân viếng thầy Thiện Minh lần cuối. Đường khúc khuỷu mù bụi. Cái nắng của một miền biển gay gắt chói chang không tưởng. Hòa thượng lịm người trong cơn choáng váng mỏi mệt và trong nhịp lắc bềnh bồng của chiếc xe qua những khúc đường đất mấp mô gập ghềnh.
Tên trung tá trưởng phòng công an quận Hàm Tân ra tận cổng đón Hòa Thượng với vẻ xăng xái, lễ độ đến bất ngờ:
– Xin kính chào Hòa thượng. Chắc Hòa thượng đi xe xa như thế mệt lắm?
– Xin cám ơn ông. Không sao ạ.
– Xin mời Hòa thượng và các vị vào uống đỡ miếng trà.
Hòa thượng Trí Thủ từ chối:
– Cám ơn ông. Xin khất dịp khác. Xin ông cho phép chúng tôi được viếng Thượng tọa Thiện Minh ngay được không ạ?
Tên trung tá công an cười cười ra bộ dễ dãi:
– Thưa, được chứ ạ. Chúng tôi cũng biết là các vị nóng lòng lắm. Xin mời vào trong này ạ.
Xác Thượng tọa Thiện Minh đặt trong một căn phòng nhỏ. Ông nằm bẹp dí trên giường, người mỏng như một xác lá, một chiếc khăn trắng phủ choàng lên bên trên. Khuôn mặt ông xanh thật xanh, nổi lên vài vết bầm tím nho nhỏ. Một vết đứt ngắn nằm ngay trên cánh môi dưới của ông nhưng đã được rửa sạch máu nên rất khó thấy.
Mọi người đứng lặng. Lòng ai cũng cồn lên nhức nhối. Thượng tọa Thiện Minh mới bị bắt ngày 13 Tháng Tư 1978, tức mới hơn sáu tháng thế mà ông thay đổi nhiều quá. Người gầy quắt lại. Miệng ông há hốc ra và nhô cao.
Hòa thượng Trí Thủ nghiêng mình hỏi tên trung tá công an đang đứng bên cạnh:
– Ông cho phép tôi được vuốt mắt người quá cố?
Tên trung tá lắc đầu:
– Thưa không được ạ. Mong Hòa thượng thông cảm. Vị Thượng tọa đây từ trần đã hơn hai ngày, đến gần, sợ không được bảo đảm cho sức khỏe của các vị đâu ạ.
Năn nỉ mấy, tên trung tá công an cũng khăng khăng nhất định không cho ai được đến gần tử thi. Mọi người không biết cách nào khác hơn là đứng lâm râm tụng niệm. Một lát sau, tên trung tá mời tất cả ra ngoài, vào phòng khách của phòng công an được trang trí khá sặc sỡ.
Đợi mọi người ngồi hết xuống ghế, tên trung tá mới lên tiếng:
– Thưa các vị, trước hết, tôi thành thật xin chia buồn với các vị về cái chết của ông Đỗ Xuân Hàng. Vì có những hành động khả nghi thiếu chân thành và thiếu thân thiện với cách mạng nên ông Đỗ Xuân Hàng được tạm giữ để điều tra trong mấy tháng nay. Chẳng may vì già yếu, ông lâm bệnh bất ngờ. Chúng tôi đã tận tình cho chạy chữa nhưng cuối cùng không thể cứu chữa được. Thật đáng tiếc. Đây là điều hoàn toàn ngoài ý muốn của chúng tôi.
Tên trung tá công an cúi xuống lật lật xấp hồ sơ dày cộm trước mặt. Hắn rút ra một xấp giấy rồi nói:
– Đây là hồ sơ bệnh lý của ông Đỗ Xuân Hàng. Ông ngã bệnh vào ngày 29 Tháng Chín 1978. Y sĩ trong trại tận tâm khám và chữa cho ông nhưng bệnh tình không thuyên giảm. Từ ngày 5 Tháng Mười, trại và phòng công an chúng tôi cho mời các bác sĩ có nhiều kinh nghiệm từ bệnh viện Thuận Hải về để chữa trị. Mặc dù các bác sĩ và chúng tôi hết sức cố gắng song cuối cùng, đến ngày 18 Tháng Mười vừa rồi, ông Đỗ Xuân Hàng đã từ trần.
Tên trung tá công an thở dài thườn thượt. Hắn im lặng một lát làm ra bộ ngậm ngùi rồi trầm ngâm nói tiếp:
– Sau khi ông Đỗ Xuân Hàng mất, chúng tôi có mời một phái đoàn y khoa khám nghiệm tử thi để biết chính xác căn bệnh hiểm nghèo mà ông Hàng bị. Các bác sĩ đã đi đến kết luận là ông Hàng bị đau thận cấp tính.
Tên trung tá công an rướn người ra phía trước đưa cho Hòa thượng Thích Trí Thủ xấp hồ sơ bệnh lý, biên bản khám nghiệm tử thi và mấy tấm phim chụp sọ não của Thượng tọa Thiện Minh. Hòa thượng Trí Thủ thờ ơ cầm xấp hồ sơ trên tay. Ông liếc xuống đoạn cuối tờ biên bản khám nghiệm tử thi thấy ngoằn ngoèo mấy chữ ký:
Ông Đỗ Văn Thuận, bác sĩ bệnh viện Thuận Hải.
Ông Nguyễn Văn Hùng, trung tá tiến sĩ pháp y thuộc Viện khoa học hình sự Bộ Nội Vụ.
Ông Nguyễn Tiến Dũng, thượng úy.
Ông Ngô Quang Dẫn, trung sĩ.
Tự nhiên mắt Hòa thượng chợt cay sè. Nước mắt chảy ra, rơi nhòe trang giấy vàng khốc trên tay. Ông rưng rưng:
– Thưa ông, chúng tôi có thể xin phép được mang thi hài ông Hàng về nhà mai táng được chăng?
Tên trung tá công an lắc đầu:
– Rất tiếc, theo quy chế về vấn đề giam giữ, tử thi tù nhân sẽ được chôn cất tại chỗ.
– Vậy thì, thưa ông, việc mai táng ông Hàng sẽ được tổ chức vào lúc nào và ở đâu?
– Có lẽ ngay chiều nay.
– Chúng tôi rất mong được tham dự buổi mai táng chiều nay, chắc ông chấp thuận.
Tên trung tá công an cắn môi ngần ngừ một chút rồi đáp, giọng cứng rắn:
– Thưa, mong ông thông cảm. Không phải chúng tôi khắt khe nhưng có điều là nội quy không cho phép ạ.
Hòa thượng Trí Thủ mềm giọng năn nỉ:
– Chúng tôi thiết tưởng điều đó không có gì trái với nội quy. Chúng tôi chỉ xin đứng làm người tham dự cuộc mai táng để tiễn đưa người quá cố lần cuối. Chúng tôi không rõ khi còn sống Thượng tọa Thiện Minh có phạm lỗi gì với nhà nước chăng, nhưng, ngay cả khi ông có lỗi thì bây giờ Thượng tọa cũng đã qua đời rồi, xin ông nghĩ lại giùm cho.
Tên trung tá công an vẫn khăng khăng:
– Chúng tôi hiểu và chúng tôi rất thông cảm. Nhưng cũng xin ông nhớ cho là, dù đã chết thì ông Đỗ Xuân Hàng vẫn là một tù nhân. Chưa có lệnh nào xóa án cho ông ấy cả.
Hòa thượng Trí Thủ hơi giận:
– Thưa ông, cũng chưa có tòa án nào kết tội ông Đỗ Xuân Hàng cả.
Tên trung tá công an bướng:
– Nhưng ông ấy vẫn bị liệt vào hạng bị tình nghi về chính trị.
Hòa thượng Trí Thủ gắt:
– Vậy, thưa ông, tình nghi và tù nhân giống nhau?
Tên trung tá công an đứng dậy:
– Vâng, thưa ông, giống nhau.
Hắn xếp lại chồng hồ sơ trên bàn rồi châm một điếu thuốc Samit nói:
– Thưa các vị, tất cả những gì cần trình bày, tôi đã trình bày xong. Bây giờ, xin lỗi là tôi phải đi họp. Xin chào các vị.
Hòa thượng Trí Thủ vẫn ngồi chết cứng trên ghế. Bên tai ông vẫn còn văng vẳng giọng nói đanh ác của tên trung tá công an hồi nãy: “Dù đã chết thì ông Hàng vẫn là một tù nhân”…


* Tựa do Quyền Được Biết
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Mười Hai 202110:22 CH(Xem: 172)
Khi đảng csVN triển khai cái chương trình ăn mày quốc tế được gọi là “Ngoại giao vaccine” thì họ đã không còn biết nhục là gì, các quan chức vác cái mặt dầy như cái mo gặp ai cũng xin, gặp nước nào cũng than thở về tình trạng thiếu thốn nguồn cung, và cũng có một số nước tội nghiệp mà bố thí cho cái lũ ăn mày cả họ này, thế nhưng có một điều mà người dân trong nước không biết là trước khi cho họ phải xem lại kế hoạch sản xuất, dự trữ của mình, số lượng nào dôi dư, không sử dụng kịp thì tống khứ cho lũ ăn mày Việt Nam bởi vì vaccine thường có hạn sự dụng rất ngắn...
08 Tháng Mười Hai 202110:21 CH(Xem: 20)
Đối với người cọng sản thì ngoài đảng Cọng Sản ra, tất cả phần còn lại trong chế độ, kể cả tổ quốc và dân tộc chỉ là công cụ của họ. Đảng cọng sản Việt Nam đã từng bán đi biển đảo (Công hàm Phạm Văn Đồng năm 1958), đất đai (Hiệp định biên gới trên đất liền Việt Nam / Trung Quốc năm 1999) của tổ quốc cho Trung Cọng, giết trên 172.008 người Việt Nam (Cải cách ruộng đất năm 1953-1956), làm cho 17 triệu dân miền Nam/VN từ hửu sản trở thành vô sản, quốc hửu hóa toàn bộ cơ sở sản xuất, thương mại tư nhân tại miền Nam/VN (Chiến dịch đánh tư sản miền Nam/VN...
05 Tháng Mười Hai 202110:59 CH(Xem: 177)
Có gì đâu, muốn nằm rộng rãi, không phải đi lao động, vài chục triệu. Muốn xài điện thoại à ? Ấy chết cái này phạm nội quy, cứ đưa đây trăm triệu xài thoải mái, hết pin quản giáo đem về phòng riêng xạc giùm cho. Công an canh gác thì kiếm ít hơn nhưng thường xuyên hơn : Tù muốn ăn gì, bất kể ngày đêm, xách xe đi mua cho bằng được, kiếm vài trăm ngàn tiền bo về đưa cho vợ. Giữa khuya tù đòi gối ôm cũng có. Không biết khuya khoắt thế tiệm nào còn mở, chuyện này chịu. Có ông Thứ trưởng còn nhất định đòi mua quạt máy, trong khi các phòng giam theo quy luật không bao giờ có...
05 Tháng Mười Hai 202110:58 CH(Xem: 183)
Chẳng hạn, vụ 160 hecta đất tái định cư cho người dân Thủ Thiêm bị mất đất do quy hoạch, đứa nào đã ngang nhiên chiếm đoạt, vi phạm chỉ đạo của chính phủ, để hàng vạn người dân đến nay màn trời chiếu đất, vật vờ, bơ vơ, ăn hờ ở đậu, không nơi ổn cư. Đã xử đến đâu rồi. 1.600.000 mét vuông không phải con muỗi nhé. Đứa nào cầm đầu vụ ăn 160 mẫu Tây này, thiên hạ biết cả. Đám Trần Vĩnh Tuyến, Nguyễn Thành Tài, Tất Thành Cang chưa là cái đinh gì. Hãy lôi Lê Thanh Hải ra để ông ta trả lời cho rõ ràng, ít nhất ở cương vị trùm sỏ khi xảy ra chuyện.
04 Tháng Mười Hai 202110:14 CH(Xem: 234)
Thỉnh thoảng lại có thanh niên thi hành nghĩa vụ quân sự tại Việt Nam chết bất thường và khuấy động dư luận như trường hợp Nguyễn Văn Thiên hay Trần Đức Đô… Lần nào hệ thống chính trị, hệ thống công quyền, hệ thống truyền thông chính thức cũng lên án những cá nhân nêu thắc mắc, góp ý đối với vấn nạn vừa đề cập và lần nào hệ thống tư pháp cũng lùng sục, xử lý một số cá nhân “thông tin sai sự thật” để răn đe công chúng (5)! Giờ, xin tham khảo chuyện ở Mỹ…
03 Tháng Mười Hai 202110:18 CH(Xem: 264)
Thế mà, Bộ Y tế dã man, côn đồ dùng ngân sách nhập hai lô vaccine Pfizer được sản xuất vào ngày 18/6/2021 có hạn dùng 6 tháng! Nghĩa là ngày hết hạn 18/12/2021, và đến ngày 21/11/2021 hai lô vaccine Pfizer về đến VN, hạn dùng chỉ có 27 ngày. Lấy 27 ngày chia cho 183 ngày (6 tháng) ra: 15%, trong khi Nghị định bắt buộc hạn dùng tối thiểu 50% (1/2). Vậy mà Hải quan vẫn cho thông quan! Do Bộ Công an khởi tố tên thứ trưởng Trương Quốc Cường dính vụ án nhập thuốc ung thư giả quá chậm (ngày 3/11/2021), nên nó còn cơ hội gian trá khi báo cáo trong phiên họp thường kỳ của Chính phủ:
02 Tháng Mười Hai 202110:22 CH(Xem: 300)
Sáng nay, gia đình tổ chức khâm liệm Thiên vì để em nằm lâu không tiện. Quân đội đã kéo về gia đình bắt phải mai táng em trong chiều hôm nay. Họ đe doạ nếu không chôn trong hôm nay thì sẽ cưỡng chế, và dùng sức ép nhiều phía để gia đình phải chấp nhận. Trước trò hèn và tội ác của cả thế lực đen tối, được mệnh danh là quân đội nhân dân, ít phút nữa vào khoảng 14h:00 giờ hôm nay gia đình sẽ đưa Thiên ra nghĩa trang để mai táng...
01 Tháng Mười Hai 202110:21 CH(Xem: 245)
Dư luận Đà Nẵng cho rằng, những buổi yến tiệc sơn hào hải vị do Vũ “nhôm” tổ chức tại nhà riêng 82 Trần Quốc Toản, hoặc ở những nhà hàng sang trọng, người ta thấy thấp thoáng bóng dáng Trần Huy Đức và Viện phó Viện Kiểm sát Nguyễn Hữu Linh. Đức và Linh cũng là “bộ đôi” chạy án khét tiếng miền Trung. Ai bị bắt giam hay muốn tại ngoại, muốn án treo hay án tù… từ hình sự, kinh tế, đến hôn nhân gia đình, chia chác tài sản thừa kế… tất tật đều cứ tìm đến bộ đôi Trần Huy Đức – Nguyễn Hữu Linh.
30 Tháng Mười Một 20218:45 CH(Xem: 300)
Hiện tại, tuyên giáo do Thượng tướng Nghĩa cầm đầu bắt đầu lên kịch bản để làm truyền thông. Lực lượng 47 đã lên bài chụp mũ thế lực xấu kích động, không những thế tuyên giáo dùng ngòi bút kết luận là Thiên chết vì bị té, trong khi đó phải 10 ngày nữa mới có kết quả giám định pháp y. Trong khi chưa có kết luận pháp y mà tuyên giáo đã kết luận thay pháp y, đó là hành vi bao che tội ác, chạy tội cho kẻ ác đã ra tay sát hại Thiên.
28 Tháng Mười Một 20219:11 CH(Xem: 559)
Còn đám quan chức thì sao? Chúng vẫn tỉnh như ruồi, vẫn nâng ly chúc tụng tụng lẫn nhau về những khoản tiền chạy vào tài khoản của chúng ở nước ngoài, vẫn rung đùi đắc chí bởi vì Việt Nam làm gì có dân chủ, nhân quyền? Ở đây chỉ có đảng chủ và chúng ông - những đảng viên mới thực sự làm chủ, còn chúng mày - bọn dân đen chỉ là loại công dân hạng 2, đứa nào ý kiến ý cò là chúng ông cho ngay bọn công an đầu trâu mặt Như vậy người dân Việt Nam suy nghĩ thế nào về cái giá của sinh mạng mình?
08 Tháng Mười Hai 2021
Khi đảng csVN triển khai cái chương trình ăn mày quốc tế được gọi là “Ngoại giao vaccine” thì họ đã không còn biết nhục là gì, các quan chức vác cái mặt dầy như cái mo gặp ai cũng xin, gặp nước nào cũng than thở về tình trạng thiếu thốn nguồn cung, và cũng có một số nước tội nghiệp mà bố thí cho cái lũ ăn mày cả họ này, thế nhưng có một điều mà người dân trong nước không biết là trước khi cho họ phải xem lại kế hoạch sản xuất, dự trữ của mình, số lượng nào dôi dư, không sử dụng kịp thì tống khứ cho lũ ăn mày Việt Nam bởi vì vaccine thường có hạn sự dụng rất ngắn...
06 Tháng Mười Hai 2021
Dịch bệnh là thiên tai, sự yếu kém của chính quyền CS là nhân họa. Chính nhân họa đã làm cho người dân kinh sợ mà không dám quay lại TP này một lần nữa. Theo báo chí CS thì có đến 42% người lao động không trở lại TP. HCM dù được tăng 10% lương. Bỏ 10% lương thì dân không chết, nhưng vào TP mà gặp dịch ập đến và chính quyền vô trách nhiệm này lại bỏ đói dân và cấm cản dân một cách phi lý thì lại khốn khổ hơn, thà bỏ 10% thì hơn. Bản thân tôi cũng sẽ không trở lại xứ khốn nạn này dù được tăng 200% chứ nói gì đến 10% lương? Sự yếu kém của ĐCS giáng hậu quả...
06 Tháng Mười Hai 2021
Cũng trong thời gian này Viện Khổng Tử được thành lập tại Hà Nội, tiếng là trung tâm trao đổi văn hóa nhưng thực chất đây là cơ quan tuyên truyền tư tưởng ngu trung thời phong kiến bên Tàu vào đầu óc người dân Việt Nam, thủ tiêu nền tảng dân chủ và nhân quyền, ngoài ra đây còn là một cơ quan tình báo khổng lồ của TQ đặt ngay tại thủ đô nước Việt kết hợp cùng tòa Đại Sứ TC để nắm rõ toàn bộ những gì đang xảy ra hàng ngày trong lòng nước Việt.
06 Tháng Mười Hai 2021
Những cá nhân bảo vệ… “đảng ta” cảnh cáo Thùy Tiên, rằng việc cô sử dụng “Half Salute” hay “Three-finger Salute” lúc đăng quang Miss Grand International 2021… có thể bị coi là hành động can thiệp vào công việc nội bộ của Thái Lan. Những cá nhân này lưu ý: Nếu là quan điểm của cá nhân thì là chuyện khác còn Thùy Tiên đang đại diện cho Việt Nam. Chưa kể đó sẽ là… miếng mồi béo bở để các đối tượng núp dưới bóng “dân chủ” chính trị hóa...
04 Tháng Mười Hai 2021
Thỉnh thoảng lại có thanh niên thi hành nghĩa vụ quân sự tại Việt Nam chết bất thường và khuấy động dư luận như trường hợp Nguyễn Văn Thiên hay Trần Đức Đô… Lần nào hệ thống chính trị, hệ thống công quyền, hệ thống truyền thông chính thức cũng lên án những cá nhân nêu thắc mắc, góp ý đối với vấn nạn vừa đề cập và lần nào hệ thống tư pháp cũng lùng sục, xử lý một số cá nhân “thông tin sai sự thật” để răn đe công chúng (5)! Giờ, xin tham khảo chuyện ở Mỹ…
01 Tháng Mười Hai 2021
Sự kiện này nhắc cho nhiều người nhớ về hành động của ông Phạm Quang Nghị, bí thư Thành Ủy, vào năm 2014, khi ông này trơ trẽn đưa tặng cho Thượng Nghị sĩ John Mc Cain bức ảnh về việc máy bay bị bắn rơi vào năm 1967. Dĩ nhiên, cái cách mà ông Nghị chọn cho in và ép nhựa, rồi mang tận Mỹ để tặng, là một sự tính toán rất rõ không chỉ riêng ông. Nền chính trị Việt Nam, với cách thức thảo luận tập thể và ý kiến thể hiện quan điểm chung, cho thấy rõ là phe bảo thủ đang thắng thế vào lúc đó. Họ đã hành động mà không ngại ngùng gì đến thể diện của một đảng cầm quyền.
27 Tháng Mười Một 2021
Nguyễn Phú Trọng cho dù nắm quyền tới 100 tuổi cũng không thể chống được tham nhũng. Bởi vì, Nguyễn Phú Trọng vừa bắt kẻ tham nhũng trước, kẻ kế vị lại tiếp tục tham nhũng, thậm trí còn tham nhũng nhiều hơn kẻ tiền nhiệm. Nhân dân Việt Nam muốn chống được tham nhũng, tức giặc nội xâm của dân tộc thì phải tập hợp lực lượng, đoàn kết đấu tranh xóa bỏ chế độ độc tài CSVN, xây dựng chế độ dân chủ đa đảng. Chỉ có chế độ dân chủ đa đảng mới hình thành lên cơ chế kiểm soát quyền lực và từ đó các quan chức mới không dám, không thể, không cần, không muốn tham nhũng.
27 Tháng Mười Một 2021
Trới buộc tư duy phản biện ở mức thấp, trong trường học, thể hiện qua cách giáo viên có thể theo dõi hay can thiệp vào các trao đổi trên mạng của học sinh, nhà trường cũng có thể làm vậy đối với giáo viên. Ở thượng tầng là việc quá nhiều thông tin được đánh dấu mật dù không liên quan tới an ninh quốc gia như nhiều thông tin về những sự việc ai cũng biết đã xảy ra mà không tờ báo chính thống nào đăng tải! Thông tin một chiều, hạn chế thông tin và môi trường thiếu tự do tư tưởng trói buộc tư duy phản biện.
25 Tháng Mười Một 2021
Tất nhiên cộng sản mà, chúng nói cho nó vuông thì nói sao chẳng được, nhưng tất cả những lời nói của bọn chúng, của lý thuyết, của đường lối chỉ là trừu tượng nếu không muốn nói là tưởng tượng. Chúng vẽ ra những thiên đường giàu có như thế giới tư bản và chỉ cho người dân thấy để mơ một giấc mơ dài dằng dặc, mơ cho đến khi nhắm mắt xuôi tay vẫn không hề thấy cái thiê đường CNXH ấy ở đâu cả, mà cũng đừng có trách gì chúng nó, đến tên đầu đảng nguyễn phú trọng còn không biết con đường CNXH và XHCN nằm đâu thì trách làm gì bọn đầu tôm óc tép!
25 Tháng Mười Một 2021
Giống như các đồng chí của ông, Ủy viên Bộ Chính trị kiêm Thường trực Ban Bí thư Võ Văn Thưởng tiếp tục quảng bá... nghiêm minh. Trong lịch sử nhân loại, có thời nào, ở xứ nào mà... nghiêm minh là... “khuyến khích... cán bộ có khuyết điểm, sai lầm, uy tín giảm sút... từ chức”, nếu không thì... “tổ chức đảng và cơ quan tạo ra áp lực chính trị để cán bộ từ chức chứ không chờ hết nhiệm kỳ”? Còn gì khôi hài hơn thế? Hay là ông Thưởng nói xa, nói gần về trường hợp ông Tô Lâm – Ủy viên Bộ Chính trị, Đại tướng Bộ trưởng Công an – điển hình cao nhất, mới nhất về việc...