Những cuộc đời khác sau lằn ranh kẽm gai

20 Tháng Tám 202111:40 CH(Xem: 255)
               NHỮNG CUỘC ĐỜI KHÁC SAU LẰN RANH KẼM GAI

232981133_1906271512867636_5192691965847767682_n



Phạm Thanh Nghiên




    Đây có lẽ là một trong những hình ảnh gây xúc động nhất giữa muôn vàn câu chuyện cần phải nhớ của Sài Gòn thời phong tỏa vì đại dịch. Tấm hình ghi lại cảnh một thiện nguyện viên (TNV) trong Chương trình “Bữa cơm nhân ái” (do cha Giuse Lê Quang Uy-Dòng Chúa Cứu Thế sáng lập), đang trao hộp cơm cho một bà cụ già lang thang trên đường phố khi Sài Gòn bị phong tỏa.
Cô gái trong tấm hình là Nguyễn Huyền Trang, một gương mặt quen thuộc của nhiều chương trình thiện nguyện như tri ân Thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa, giúp đỡ người nghèo khổ. Vì những hoạt động bác ái và công khai cổ vũ quyền làm người, cô từng bị công an bắt bớ, câu lưu, bị đánh đập, phải thay đổi chỗ ở nhiều lần. Vài năm trở lại đây, dù đã chọn cách im lặng, không xuất hiện trên truyền thông nhưng cuộc sống của Trang vẫn nhiều sóng gió. Trong những ngày đầu Sài Gòn bị phong tỏa, Trang cùng nhiều anh chị em TNV khác rong ruổi khắp nơi, mang những “bữa cơm tình thương” đến cho người nghèo khổ, què cụt, đui mù, những người xa quê, cơ nhỡ. Bà cụ già lưng còng, ăn mặc rách rưới chỉ là một trong nhiều cảnh đời éo le mà cô gặp, trên con phố thuộc Quận 11 giữa buổi trưa nắng gay gắt hôm ấy. Đó là bà cụ ăn xin, năm nay đã ngoài 80 tuổi. Hàng ngày, bà cứ lang thang như thế để xin ăn nuôi mình, nuôi người con trai ngoài 50 tuổi bị bệnh down nằm ở nhà. “Nhà”, có thể là nhà riêng, có thể là một căn phòng trọ hay chỉ là một chỗ ở tạm bợ được dựng lên tại xó xỉnh, ngõ ngách nào đó của Sài Gòn. Dù không cần kể ra những chi tiết ấy, bản thân tấm hình đã khiến người ta xúc động ngay từ ánh mắt đầu tiên chạm vào nó.
Tấm hình được chụp vào tháng 6/2021, khi thành phố chưa bị áp dụng chỉ thị 16. Tức là các hoạt động thiện nguyện, các chuyến đi “người mang cơm cho người” dù khó khăn vẫn được diễn ra. Kể từ sau ngày 9/7, mọi việc xem như chấm dứt.
Tôi hỏi Trang:
- Sau lần ấy, em có gặp lại bà cụ thêm lần nào nữa không?
Trang trả lời, vẻ thương cảm, lẫn một chút day dứt:
- Không chị ạ. Không biết hai mẹ con bà cụ giờ ra sao.
Ừ, làm sao mà biết được bây giờ hai mẹ con bà cụ ra sao. Có thể họ vẫn sống lay lắt nhờ vào cơ may nào đó. Mong là thế. Nhưng “cơ may” xem chừng hiếm, và mong manh. Bà cụ không thể ra đường xin ăn. Người có lòng trắc ẩn cũng không thể ra đường, để cho. Phố xá vắng tanh. Chỉ có các chốt chặn, là nhiều. Các con hẻm bị giăng dây, hoặc bị ngăn bởi những vòng tròn kẽm gai. Người ta chống dịch theo cách đẩy dân chúng đến tử lộ nhanh hơn cả sự xâm nhập của con virus vào cơ thể. Đến nỗi, bác sĩ Phan Xuân Trung đã phải thốt lên rằng: “Tôi thực sự không hiểu tác dụng của các rào kẽm gai đó để làm gì. Chặn con virus chăng? Virus bay vi vu trong gió chứ có thèm đứng ngoài hay trong hàng rào nào đâu. Vậy thì hàng rào chỉ có tác dụng nhốt dân, nhưng mà nhốt để làm gì? Để cho dân chúng đừng có đi lại và do vậy sẽ không có lây à? Là giải pháp bảo vệ dân à? Thực tế không phải vậy, dân đang chịu trận vì người hàng xóm là F0 mà không biết phải làm sao. Một hàng xóm F0, hai ngày sau cả nhà đó F0, bốn ngày sau cả xóm đó F0, tám ngày sau những cái quan tài xuất hiện một cách yên lặng, sau đó sẽ đi lòng vòng để ra được đường lớn vì đầu hẻm đã bị rào kẽm gai”.

239404310_916799069179243_7128965475691828789_n
Chẳng biết kể từ sau cái ngày 9/7 ấy, mẹ con bà cụ ăn xin ra sao? Nếu không gặp “cơ may” nào đó để được sống, thì chắc đã chết vì nhiễm bệnh, hoặc vì đói. Nhưng có điều chắc chắn rằng, họ không có mặt trong số hàng ngàn người đùm túm hành trang, dắt díu nhau liều mình rời bỏ Sài Gòn để về quê, trốn chạy cái đói. Bà cụ ăn xin, nếu có quê, chắc gì đủ sức để về. Quê hương chính là nơi sau cùng đôi bàn chân chậm chạp của bà còn chạm tới, là hình ảnh cuối cùng đôi mắt bà còn trông thấy.
Suốt ba đêm liền Sài Gòn mưa dữ dội. Khó ngủ, tôi lại lang thang trên facebook, viết một câu bâng quơ: “Mấy tháng nay Sài Gòn bị phong tỏa, những người vô gia cư sống ở đâu?”.
Dòng trạng thái nhận được một số lời bình luận bên dưới, đa số bày tỏ sự thương xót cho những cảnh đời bất hạnh. Có người chẳng nề hà, quy trách nhiệm cho nhà cầm quyền gây ra nông nỗi. Trong những lời bình luận, tôi chú ý đến comment của Nguyễn Ngọc Tường Thi, một cựu TNLT, hiện đang là một shipper chạy xe Grab. Có lẽ, do tính chất công việc nên Thi có cơ hội nhìn ngó đời sống xung quanh rõ hơn người khác, nhất là từ mấy tháng nay, khi Sài Gòn đang vật vã với cơn đau không biết bao giờ mới chấm dứt. Thi viết: “Họ ở dưới gầm cầu, những nơi ẩm thấp, heo hút dọc các bờ sông. Họ ở những nơi gần bãi rác hôi thối mà dù đứng cách xa 300m đã chịu không nổi. Ở các căn lều tạm bợ dựng bằng bạt nilong gần các khu tái định cư không có nước sạch, tách biệt hoàn toàn với các khu dân cư”. Tất nhiên, không chỉ có Thi mới biết về nơi nương náu của những người vô gia cư. Ai cũng hiểu. Nhưng câu trả lời cất lên giữa lúc này, như góp thêm một tiếng than vãn vào cơn tuyệt vọng dài đến vô tận của Sài Gòn.
“Nhưng nếu họ sống ở những nơi như thế thì có bị xử lý vì vi phạm chỉ thị 16 về quy định “giãn cách xã hội” không? Có bị phạt vì tội “ra khỏi nhà” khi không cần thiết không?” Một người khác đặt câu hỏi. Và rồi ai cũng im lặng. Không ai trong số những thường dân chúng ta biết chắc chắn về số phận của họ để trả lời. Thôi thì mỗi người cứ ôm giữ niềm cảm thông, nỗi xót xa cho riêng mình. Chứng kiến nỗi đau khổ, tuyệt vọng, đọa đày, chết chóc của tha nhân trong sự bất lực của chính mình cũng là một niềm đau tinh thần đến vô cùng vô tận.
Khi còn có thể lang thang trên đường phố để ăn xin, bà cụ già hẳn là gặp không ít cảnh đời khốn khổ như bà. Bà biết mình đói. Bà cũng biết còn những người đói khác. Nhưng bà cụ ăn xin không bao giờ biết được rằng, giữa cơn đói khát của dân chúng, vẫn có những tên lãnh đạo, quan chức đi chơi golf, du hí, hoặc lái xe vượt ngàn cây số đưa con ra phi trường để bay sang Mỹ du học. Chúng đi, hả hê và vui vẻ. Không một chốt chặn nào trong hàng chục, hàng trăm chốt chặn, không một vòng tròn kẽm gai nào trong hằng hà sa số vòng tròn kẽm gai cản trở chúng trên hành trình giẫm đạp lên những thân phận thường dân Việt Nam đang rỉ máu.

              PTN
Sài Gòn ngày 20/8/2021
Hình từ bài chủ
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Chín 2021
Từ khi chế độ dân chủ thay thế phong kiến, thì mốt xây lăng tẩm cũng cáo chung theo cái thể chế lỗi thời đó. Tuy nhiên khi nhà nước CS – một loại Phong Kiến trá hình xuất hiện thì phong trào xây lăng tẩm đã “đội mồ sống dậy”. Từ thời Tần Thủy Hoàng đến thời Tào Tháo ngót 5 thế kỷ mới lại xuất hiện lăng tẩm thì giờ đây thời đại CS lăng tẩm nổi lên như nấm. Lenin, Stalin, Kim Il Sung, Mao, Hồ Chí Minh… vv đều là các bạo chúa khét tiếng và tất cả đều đã nằm trong lăng to mộ lớn. Lăng tẩm được xem là một loại lâu đài cho người chết, nên những kẻ tham quyền, háo danh rất thích.
13 Tháng Chín 2021
Vì thế đảng cộng sản Việt Nam chỉ là tập hợp của một bọn nói một đằng, làm một nẻo, chúng chửi đế quốc, tư bản đó, nhưng sau đó chúng lại chuồn qua để sống, những đứa còn ở lại thì thay nhau tàn phá tài nguyên, đất nước, con người để rồi cuối cùng là hạ cánh an toàn hưởng thụ. Như vậy chủ nghĩa cộng sản đã chết hoàn toàn không chỉ trong chủ thuyết mà còn trong đầu óc của tầng lớp cán bộ đảng viên đảng csVN. Cuối cùng nếu đảng thấy tôi nói không có gì sai thì nên sửa quốc hiệu và đảng hiệu của mình lại cho phù hợp với thực tế:...
12 Tháng Chín 2021
Ngày 11/9 ông Phạm Minh Chính gặp ông Vương Nghị và đề nghị phía Trung Quốc phối hợp xử lý dứt điểm dự án Cát Linh – Hà Đông. Con mồi đang xin kẻ đặt bẫy buông tha cho nó liệu kẻ đặt bẫy có tha không? Chắc chắn phía Trung Cộng sẽ không tự dưng mà buông tha cho con mồi, nó muốn phía Hà Nội trả cho nó giá thật cao, có thể là một khoản tiền nợ gấp nhiều lần dự án, có thể là nhượng quyền lợi chính trị cho Trung Quốc nhiều hơn nữa. Hiện nay Trung Quốc đang nắm đằng chuôi và ép giá phía Việt Nam. Việt Nam đã mất rất nhiều vì cái của nợ Cát Linh - Hà Đông này và...
12 Tháng Chín 2021
Điều cuối cùng Việt Nam hiểu ra quá muộn màng, sau khi hơn một vạn người đã chết vì Covid chỉ trong vài tuần, là “cuộc chiến” chống Covid không thể dùng lý luận, khẩu hiệu và hung khí. Nó cần tới não, tới khoa học và tới công nghệ. Tiếc thay cả ba thứ này của các nhà lãnh đạo Việt Nam đều thật là thiểu não. Bảo sao họ vẫn có thể chẳng sượng sùng mà nói “Việt Nam đã bao giờ được như thế này chưa” trong khi nước đông dân trong tốp 20 của thế giới nghiên cứu mãi chưa sản xuất ra vắc-xin và người dân bảo “vắc-xin là vác rá đi xin”.
11 Tháng Chín 2021
"Nếu chính quyền sai thì nhận lỗi trước dân, nếu dân sai thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật", đấy là câu nói cuả ông cựu bộ trưởng chủ nhiệm Văn phòng Chính Phủ Mai Tiến Dũng cách đây 4 năm. Nó cho thấy tư duy của người CS thế nào?! Và cho đến hôm nay thì chính quyền CS đã hành xử còn tệ hơn câu nói đó. Chính quyền ra chính sách sai đã đổ áp lực trên đầu đội ngũ y bác sĩ tuyến đầu nhưng chính quyền đã có lời xin lỗi nào với họ chưa?
11 Tháng Chín 2021
Để có thể thi hành chính sách ảo dụng đảng csVN phải xây dựng cho mình một đội ngũ Tuyên Giáo nói láo chuyên nghiệp, bọn người này có cái lưỡi cứng như gỗ, cứng để nói điêu, nói láo, nói sai thành đúng, nói láo ra rả, nói láo như thật để tuyên truyền những điều ảo tưởng thành sự thật, hoặc làm cho người dân tin những điều láo lếu đấy là thật, ngoài ra trong chế độ ảo dụng để tiến lên XHCN đảng cs còn san bằng giai cấp, hô hào, kích động sự’ Ngụy’ yêu nước, yêu dân tộc là phải yêu đảng cầm quyền – đây chính là sự mị dân trắng trợn – bởi vì đảng cs không phải là tổ quốc...
10 Tháng Chín 2021
Tầm của ĐCS Việt Nam vẫn không thoát khỏi mấy trò hù dọa của ông “bạn vàng”. ĐCS Việt Nam đã bị “đệ nhất gian manh” Trung Cộng nắm thóp một cách dễ dàng. Trung Cộng vẽ vòng tròn và bắt Việt Công đứng vào đó, dù đang có Mỹ đứng bên ngoài bảo rằng "mầy xóa vòng tròn ấy đi, có gì tao chịu", ấy vậy mà ĐCS Việt Nam vẫn không dám. Hèn nhát đến thế là cùng. Một đảng có tư tưởng nô lệ đã ngấm vào máu thì tầm của nó chỉ có tới đó, nó hoàn toàn không có cái dũng để có thể tự quyết. Bị ĐCS cai trị, Việt Nam là một đất nước bất hạnh.
06 Tháng Chín 2021
Ít ngày nữa Thủ đô sẽ bị quá tải do phải đi truy tìm F0, và truy quét F1. Các khu cách ly, bệnh viện dã chiến sẽ vội vàng dựng lên để dồn Dân vào đó mà không cần lò ngạt. Và con số ca nhiễm lẫn tử vong sẽ cạnh tranh cùng HCM. Nếu không thay đổi tư duy về chống dịch như hiện nay, chí ít phải rút kinh nghiệm từ HCM thì tôi tin những ngày tới HN sẽ phải thiết quân luật, lò thiêu lại tắc nghẽn. Việc đầu tiên cần ngăn chặn thảm họa HCM xảy đến với Hà Nội thì TW nên cắt chức tống cổ Chu Ngọc Anh về chăn vịt, những ngày qua thấy CNA chẳng làm ra trò trống gì chỉ gây thêm rối loạn tình hình Thủ Đô.
06 Tháng Chín 2021
Chưa đủ, thêm chuyện giấy tờ đi đường, đủ các loại giấy tờ, đủ các kiểu tiêu cực trong giấy tờ và hầu hết các loại giấy tờ ban hành đều có chung một xu hướng là khóa ở mức cao nhất các hoạt động kinh tế trong nước. Như vậy, nhà nước, chính phủ đã đi đến hai kết quả thấy rõ: Người dân quay mặt với cộng đồng bởi bóng ma ôn dịch và thỏa hiệp với các hoạt động bắt bớ, khủng bố tinh thần, biến nạn nhân bị nhiễm dịch thành kẻ nguy hiểm của xã hội. Khóa chặt các hoạt động kinh tế và đưa quân đội vào cuộc để một mặt phòng chống các thế lực dân chủ nổi dậy, phòng chống...
05 Tháng Chín 2021
Nguồn vay ODA cạn, chống dịch sai cách kéo theo hệ lụy là doanh nghiệp nội thì chết la liệt, doanh nghiệp ngoại thì muốn rút đi, hệ thống ngân hàng sẽ phải khốn đốn vì nợ xấu phình to. Tất cả những yếu tố mà hội tụ đúng thời điểm thì thứ hạng tín nhiệm Việt Nam bị giảm sút là điều khó tránh khỏi, vậy thì lấy đâu ra sức hút để mà hút vốn đầu tư? Bài toán khó đang chờ ông Phạm Minh Chính giải. Không biết ông giải cách nào?! Hay là giải bằng “tuyên giáo”? Có thể lắm.