Một cuộc khủng hoảng toàn diện

01 Tháng Tám 202110:43 CH(Xem: 457)

                                Một cuộc khủng hoảng toàn diện

227103319_2175614245914587_8616487788774753_n                                                          Hình sưu tầm Facebook



JB. Nguyễn Hữu Vinh

        RFA Blog



Đại dịch Covid-19 bùng phát lần thứ tư tại Việt Nam một cách nhanh chóng và khó có thể kiểm soát. Và cho đến nay là không thể kiểm soát.

Chỉ trong vòng một tháng, con số người nhiễm bệnh được phát hiện đã tăng từ 10.000 ngàn lên 137.000. Mỗi ngày, con số nhiễm bệnh đã tăng lên đến 5 chữ số.

Thay vì đánh số bệnh nhân từng người, Bộ y tế trực tiếp công bố người nhiễm bệnh hàng ngày, nêu rõ tên, tuổi, lịch trình tiếp xúc… của từng người thì bây giờ tất cả chỉ còn một mớ nhiễm bệnh tăng chóng mặt.

Những cảnh bệnh viện không còn bác sĩ, bệnh nhân chết nằm cả ngày không ai quan tâm, cảnh vắng tanh vắng ngắt ở thành phố cả chục triệu dân như thành phố chết. Những video người dân đưa lên cảnh hàng ngũ quan chức, công an, cán bộ cùng lũ đầu trâu mặt ngựa được đảng cấp dùi cui thi thố màn bạo lực, quyền uy với dân chúng mọi nơi, mọi cách.

Những câu chuyện đói khát, những con người bị bỏ quên, những quan chức trốn biệt… đã rõ.

Những dòng xe cứu thương nối đuôi nhau chở xác vào Bình Hưng Hòa lặng lẽ không còn bấm còi, kéo đèn ồn ĩ trên đường xếp hàng lũ lượt im lìm…

Tất cả cho thấy một sự chết chóc và nguy cơ ngày càng cao.

Cả đất nước hoảng loạn, cả hệ thống bó tay.

Những dòng người rời khỏi Sài Gòn ùn ùn đổ về các tỉnh bằng mọi cách, bằng mọi giá, kể cả đi bộ, đã cho thấy những thảm cảnh đang diễn ra tại Việt Nam.

Một cuộc khủng hoảng toàn diện đã bắt đầu.

Khỏi phải phân tích sâu những nguyên nhân dẫn đến tình trạng này.

Người ta biết rõ rằng, sau những cuộc tập trung khổng lồ những đám đông “mừng chiến thắng 30/4, sau những “ngày hội toàn dân đi bầu cử” theo chủ trương của đảng, là sự bùng phát mạnh mẽ của đại dịch mà những cuộc tập trung đó là cơ hội vàng để đại dịch bùng phát nhanh chóng và rộng khắp.

Người ta cũng thấy rõ ràng một điều khác. Đó là bên cạnh sự ngạo mạn cộng sản, là sự bị động của đảng, nhà nước Việt Nam trước một đại dịch có nhiều diễn biến mà cả thế giới phải đối mặt và trả giá, chịu hậu quả khốc liệt. Ở Việt Nam, sau những ngày đầu chống dịch bệnh bằng phương pháp cực đoan nhất có thể và chỉ có thể làm ở chế độ cộng sản nhằm kiểm soát sự lây nhiễm, hạn chế được sự lây lan rộng, thì đó là màn “tự sướng” khổng lồ của cả hệ thống chính trị Việt Nam.

Người ta nghe những câu như: “Dù có nhiều ca nhiễm, dù con virus này ở đâu có đáng sợ, nhưng mà với Việt Nam ta, chắc chắn là nó không làm gì được", Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam khẳng định như vậy trước một đại dịch mà cả thế giới lao đao.

Người ta cũng nghe Nguyễn Phú Trọng khi còn ngồi cả hai ghế to nhất nước nói rằng: “Thời đại dịch này, được ở Việt Nam là một sự xa xỉ”.

Thậm chí, cao hơn nữa, Nguyễn Xuân Phúc trên chiếc ghế Thủ tướng chính phủ còn “ngạo nghễ” hơn: “Ngày nay, nếu cột điện ở Mỹ có chân, nó cũng về Việt Nam”.

Những điều đó như những phát pháo lệnh cho dàn Dư luận viên, cho hệ thống tuyên truyền của đảng lao vào trận chiến tuyên truyền về công lao, về thành tích và những điều mà đảng ta” làm được khiến cả thế giới kinh ngạc”.

Và cứ thế, từ trên xuống dưới, từ trung ương đến địa phương, từ hạ tầng cơ sở đến thượng tầng kiến trúc, cả đất nước, cả hệ thống chính trị đua nhau “nổ”.

Chính vì sự cao ngạo, sự chủ quan đó, mà cả hệ thống chính trị đã không hề nghĩ đến việc dập tắt đại dịch từ nguồn gốc của nó bằng vaccine. Tất cả những cuộc đại hội đảng, những cuộc họp hành của Quốc hội tronng cả hai năm qua, đã không hề đề cập đến vấn đề cốt lõi: Làm sao để có vaccine cho dân.

Và cũng vì vậy, cho đến nay, Việt Nam là nước đứng cuối cùng về tỷ lệ tiêm vaccine cho người dân. Để đạt mức tiêm chủng tạo miễn dịch cộng đồng với 70% dân số được chích ngừa, có lẽ còn là một sự xa vời chưa biết hồi kết.

Nhưng liều vaccine được viện trợ từ “bọn đế quốc”, từ “thế lực thù địch” đã được chia chác cho hệ thống quan chức cấp cao, cho công an, quân đội bởi hệ thống chính trị, bởi “ông ngoại” cũng như các ban bệ, tay chân của đảng. Người dân ư? Còn khuya, cứ nộp thật nhiều tiền, rồi ngồi đấy mà mơ.

Ngoài ra, chính những hoạt động của các lãnh đạo đảng, nhà nước đã tạo cho người dân sự chủ quan, coi thường dịch bệnh sau một thời gian họ bị đe dọa, bị mô tả đến mức sợ hãi dịch bệnh. Những cuộc đại hội đảng, bầu cử hết sức đông đúc đã cho thấy một điều: Cũng như xưa nay, người cộng sản nói vậy là không phải vậy. Cho nên, họ nói dịch bệnh nguy hiểm, lây lan, có nghĩa là không phải lây lan và nguy hiểm.

Và dịch bệnh bùng phát không thể kiểm soát.

Trước tình hình đó, chính phủ thể hiện sự yếu kém, sự tắc trách, thiếu trách nhiệm và sự vô cảm của mình trước tính mạng người dân ra sao.

Những khu cách ly tập trung, trở thành những nơi truyền nhiễm virus. Những bệnh viện điều trị, trở thành những nơi mà người dân bị bỏ mặc. Những Chỉ thị hết 15 rồi 16… tất cả không hề tính đến người dân bị giam cầm, bị nhốt lại trong nhà sẽ sống bằng gì? Khi mà ngay cả không khí, nếu chỉ hít mà sống được thì cũng đã không đủ để hít thở.

Và vài trò của chính phủ chỉ là huy động tiền từ dân, là tập trung cả ngàn người họp cái gọi là “Quốc hội”, là đại hội… như làm gương trước mắt người dân rằng: Dịch bệnh là điều xa xôi ở đâu đó chứ không hề có ở Việt Nam. Còn những gói cứu trợ hàng chục ngàn tỷ, những cái gọi là sự quan tâm của nhà nước đối với người dân là sự xa xỉ.

Điều hài hước, là câu khẩu hiệu “Không được để dân kêu đói” đã được thực hiện triệt để. Mạng xã hội bị kiểm soát gắt gao, liên tục những người dân mở miệng bị bắt bớ, bị giam cầm và phạt tù. Do vậy, chỉ có những lời ca ngợi đảng, chính phủ chống dịch tốt, sự vất vả của lực lượng công an, quân đội, cán bộ đi chống dịch thì được, còn những lời kêu ca dân khổ, dân đói… lập tức được xử lý vì tội “chống nhà nước”, nhẹ hơn thì cũng là đưa tin thất thiệt. Bởi làm gì có dân đói, làm gì mà nhà nước lại để dân khổ bao giờ.

Thế rồi, nhà nước từ chủ trương “Chống dịch như chống giặc” – nghĩa là với dịch Covid-19 thì chính phủ Việt Nam tuyên bố “có tao thì không mày” đã đến lúc hạ giọng “Sống chung với lũ” – nghĩa là sống chung với giặc, mày cũng như tao.

Quả là điêu luyện cái miệng người cộng sản.

Cuộc tháo chạy khỏi Sài Gòn của người dân đã cho thấy nhiều điều.

Hình ảnh lan truyền trên mạng xã hội về dòng người nườm nượp chạy khỏi Sài Gòn bằng xe máy, thậm chí có những người còn phải đi bộ trên quãng đường dài cả hơn ngàn cây số trong điều kiện nắng cháy da thịt miền Trung và Cao nguyên, người ta thấy ở đó một thảm kịch.

Những dòng người mẹ bế con còn bé bỏng, những cụ già, những thanh niên đông nghìn nghịt rời khỏi Sài Gòn để đi trên “con đường ngàn dặm” về quê, những vùng nông thôn trải khắp đất nước thể hiện cơn cùng quẫn đã đến mức họ phải chấp nhận mọi sự nguy hiểm, gian nan để mong tìm sự tồn tại cho chính mình và gia đình mình.

Họ đã không hề quan tâm đến những lời của quan chức cộng sản rằng: “Không được để dân kêu đói, khổ” vẫn cứ ra rả bên tai. Họ không quan tâm đến những con số khổng lồ của những gói cựu trợ mà chính phủ tuyên bố mạnh mẽ trên Tivi. Họ cũng chẳng quan tâm đến chủ trương “Sống chung với giặc” mà nhà nước mới chuyển hướng. Họ lo cho bản thân họ, con cái họ hàng ngày không đủ cơm bỏ miệng, không đủ nước để uống, không đủ tiền để trả tiền thuê nhà, tiền điện nước cứ rình rập tăng.

Bởi sự cứu trợ chủ là chỉ có của người dân giúp nhau cũng không thể đầy đủ mọi nơi mọi lúc.

Bởi với sự quá tải của hệ thống y tế hiện tại, nếu họ dính bệnh, họ cũng sẽ nhanh chóng trở thành những ma mồ côi, cô đơn lạnh lẽo nơi xứ người mà khó ai biết đến.

Bởi họ không thể sống bằng những hy vọng hão huyền từ những lời hô hào, hứa hẹn của quan chức cộng sản, của chính phủ cộng sản.

Nguy cơ

Những dòng người từ trung tâm vùng dịch là Sài Gòn, tỏa về các tỉnh nườm nượp như đi hội. Ở đó có bao nhiêu người mang virus Covid-19 đi kèm? Hẳn nhiên, đó sẽ là một số lượng lớn.

Và lượng virus đó sẽ đi đâu?

Nó sẽ đi cùng người dân tỏa ra đủ khắp 64 tỉnh thành, từ miền núi đến miền xuôi, từ nông thôn đến thành thị.

Rồi những người dân mang virus này sẽ được gom lại, tập trung ở các khu cách ly. Ở đó, sẽ có những người khác chưa bị nhiễm virus chết người này. Họ sẽ được nhận virus bằng cách lây chéo trong khu cách ly với những khu cách ly như hiện tại.

Với biến thể hiện nay, khi người mang virus không có biểu hiện lâm sàng thì việc truyền bá, di chuyển đi khắp nơi không kiểm soát được là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.

Và điều gì sẽ xẩy ra sau đó, là điều mà không khó tưởng tượng.

Khủng hoảng

Có lẽ điều ai cũng thấy dễ dàng, là xã hội Việt Nam đang trải qua một cuộc khủng hoảng khá toàn diện.

Trước hết là khủng hoảng về dịch bệnh không thể kiểm soát. Không chỉ không thể kiểm soát về mức độ lây nhiễm, về các biến thể của virus, về dich bệnh tăng từng ngày, mà còn là sự nhanh chóng quá tải của hệ thống Y tế nước nhà. Điều này đã được dự đoán, là nỗi sợ hãi của nhà cầm quyền, nay đã diễn ra trên thực tế.

Ai cũng biết, với hệ thống y tế khi bình thường đã 4-5 người chen nhau một giường bệnh, thì khi dịch bệnh bùng phát điều gì xảy ra thì ai cũng hiểu.

Cuộc khủng hoảng tiếp theo, đó là khủng hoảng về đời sống kinh tế. Không thể làm ăn, không thể giao lưu buôn bán, cả thành phố như thành phố chết, cả đất nước như đất nước bỏ hoang. Trong khi nợ công ngập đầu ngập cổ. Trong khi đó, bộ máy “tứ trùng” bao gồm đảng, nhà nước, chính phủ, đoàn thế… cồng kềnh cả chục triệu thì dân vẫn cứ phải nuôi, vẫn cứ phải gánh.

Thế nên không khủng hoảng mới là lạ. Những con số tăng tưởng, những sự tự hào về thành công mà lãnh đạo đảng, nhà nước vừa huênh hoanh kia, đã sớm có câu trả lời. Mới vài hôm nay thôi, chính phủ đã báo cáo rằng Việt Nam đang nợ hơn 4 triệu tỷ, là một con số khổng lồ.

Và như một quy luật tất yếu, bần cùng sẽ sinh đạo tặc. Khi không còn con đường sống, hẳn nhiên sẽ có lắm vấn đề về trật tự xã hội, đời sống con người sẽ xảy ra. Đó là một cuôc khủng hoảng về đạo đức, lối sống xã hội.

Nhưng, trước hết, sẽ là một cuộc khủng hoảng lớn về lòng tin.

Lòng tin là điều mà xưa nay, đảng vẫn lạm dụng đến mức lỳ lợm từ người dân. Còn người dân Việt Nam vốn quá thừa thãi điều này, hoặc có thể họ thừa lòng tin, hoặc không còn cách nào khác cứ phải “tin, hoặc giả vờ tin”.

Thế nhưng, qua đại dịch này, những điều gì nhà nước, chính phủ và đảng thể hiện trước mắt người dân là khó che giấu và bản chất lộ rõ. Mọi người đều có thể nhìn thấy được bản chất của nó ra sao.

Vấn đề là khi đã nhìn thấy bộ mặt của đảng và nhà nước cộng sản rõ nhất, người dân sẽ làm gì với chúng?

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Chín 20218:53 CH(Xem: 33)
Sau Chính, Long là Vương Đình Huệ, chủ tịch cái quốc hội bù nhìn tay sai đi họp tại Châu Âu, họp thì ít mà đi xin thì nhiều, đảng lợi dụng cái tư cách của mình để ăn mày khắp nơi. Tất nhiên nước nào cũng cho nhưng số lượng chỉ là muối bỏ bể, cho ngoại giao thì vài trăm ngàn liều là hết mức. Cuối cùng đến anh chủ tịch ngu như bò xuất quân, anh Cờ Lờ Mờ Vờ sẽ đi Mỹ tiếng là để họp Hội Đồng LHQ, sau đó anh Niễng sẽ tranh thủ "phân hóa' bọn tư bản giãy hoài không chịu chết để chúng cho anh vaccine đem về chích cho dân. (Thương dân lắm mới hạ mình chịu nhục đấy...
16 Tháng Chín 20218:52 CH(Xem: 32)
Nếu xử lý vụ án “vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí” xảy ra tại IPC trong việc bán nền đất thuộc dự án Khu định cư (KĐC) An Phú Tây, H.Bình Chánh gây thất thoát, thiệt hại 127 tỉ đồng; thì kẻ trực tiếp đem Đường sắt Cát Linh- Hà Đông về tới giờ như nỗi ô nhục của quốc gia chưa biết bao giờ mới chạy, gây thất gần 20 ngàn tỉ thì xử lý sao cho đúng? Tôi thấy rõ củi ông đốt đều khác phe ông, phe người ta chục tỉ cũng lôi lên lôi xuống, chứ phe ông cả hàng chục ngàn tỉ có ai bị sao đâu?
16 Tháng Chín 20218:50 CH(Xem: 35)
Đấu thầu là để tìm giá tốt và cung cấp dịch vụ đạt yêu cầu. Việc PV POWER mời thầu kiểu Vua Hùng thứ 18 chọn rể đã lộ rõ ý đồ. Đây thực chất là cách chỉ định thầu trá hình của PV POWER chứ chẳng phải đấu thầu gì cả. Mà chỉ định thầu thì nhà thầu sẽ có cơ hội độc quyền về giá. Và đó là lý do tại sao suất đầu tư Nhà máy Điện Nhơn Trạch 3, 4 cao ngất ngưởng như vậy. Việc ưu ái để nhà thầu được trúng thầu giá cao thì mục đích là gì? Là để được lại quả. Bởi vì, nguồn vốn này của nhà nước mà? Dại gì không tìm cách móc cho vào túi?
16 Tháng Chín 20218:49 CH(Xem: 31)
Những quan niệm, biện pháp mà cả hai đã áp dụng trong khu vực thuộc phạm vi trách nhiệm của họ đều đã từng được các chuyên gia y tế, dịch tễ hoặc liên tục cảnh báo nên tránh, hoặc liên tục khuyến cáo nên thực thi, chúng hoàn toàn không mới! Ca ngợi bà Rin, bà Hiền về hiệu quả ngăn chặn dịch bệnh, duy trì sự ổn định nhất định về dân sinh chưa đúng và không đủ. Tại sao chỉ tri ân, bày tỏ sự cảm phục những người… xé rào mà lờ đi, bỏ qua trách nhiệm của những kẻ đã… dựng hàng rào....
15 Tháng Chín 20219:04 CH(Xem: 151)
Từ khi chế độ dân chủ thay thế phong kiến, thì mốt xây lăng tẩm cũng cáo chung theo cái thể chế lỗi thời đó. Tuy nhiên khi nhà nước CS – một loại Phong Kiến trá hình xuất hiện thì phong trào xây lăng tẩm đã “đội mồ sống dậy”. Từ thời Tần Thủy Hoàng đến thời Tào Tháo ngót 5 thế kỷ mới lại xuất hiện lăng tẩm thì giờ đây thời đại CS lăng tẩm nổi lên như nấm. Lenin, Stalin, Kim Il Sung, Mao, Hồ Chí Minh… vv đều là các bạo chúa khét tiếng và tất cả đều đã nằm trong lăng to mộ lớn. Lăng tẩm được xem là một loại lâu đài cho người chết, nên những kẻ tham quyền, háo danh rất thích.
15 Tháng Chín 20219:02 CH(Xem: 96)
Hình ảnh chị công nhân chui trong ống nhận hai ổ bánh mì với giọt nước mắt đượm buồn, nhưng vui vì cuối cùng cũng có cái ăn, sao nó khác xa kẻ có quyền có thế, lúc sống đã làm được gì cho đất nước cho nhân dân đâu, mà khi nằm xuống lại có những đặc ân khủng khiếp đến thế? Hai hình ảnh này nó như một lát cắt của xã hội ta đang sống, phơi bày một sự thật trần trụi về cái gọi là thiên đường. Người dân làm quần quật cả đời, vậy mà không có tích luỹ nổi ít tiền để vượt qua cuộc khủng hoảng dịch bệnh này. Chưa kể họ khi ốm đau bệnh tật, lại chen chúc nhau vào nằm...
15 Tháng Chín 20219:01 CH(Xem: 121)
Tang lễ của ông giữa lúc giãn cách vì dịch bệnh nhưng được tổ chức tập trung rất đông người; điếu văn và những lời lẽ ca ngợi ông trên các phương tiện truyền thông... có cái gì đó “Ý Đảng trái với Lòng Dân”; nó che lấp đi điều gì đó trước con mắt của Nhân Dân? Chuyện ông PQT vì sao “mất chức" và biệt tăm? Bao nhiêu lời đồn đại, người dân đều không có quyền biết sự thật; trắng, đen lẫn lộn!. Giờ đây truyền thông “bắt” người dân phải tin rằng ĐT PQT như vị tướng quân vĩ đại. Nay mai lại đặt tên đường phố, dựng tượng đài mang tên PQT?..,
15 Tháng Chín 20218:59 CH(Xem: 83)
Trong sáu tháng đó, ông Chính chứng kiến cảnh dịch Covid-19, biến thể Delta, bùng phát ở Ấn Độ hồi tháng 4/2021, ông chứng kiến việc chính phủ của ông cho phép dân chúng Việt Nam tụ tập vui chơi trong hai ngày lễ 30/4 và 1/5, mặc cho đại dịch rình rập trên sân bay, ngoài biên giới. Rồi chính quyền của ông cũng đã tổ chức bầu cử Quốc hội trên cả nước vào ngày 23/5/ 2021, bất chấp sự cảnh cáo của các chuyên gia về sự lây lan mạnh mẽ của virus ra sao.
14 Tháng Chín 202110:15 CH(Xem: 151)
Chưa kể ăn mày chưa đủ nhục, lại ép FDI xin CP của họ cho Việt Nam vaccine, có thể nói một CP ăn mày từ trong nước ra tới hải ngoại. Rồi bây giờ, bắt con người ta đi học online, người dân đa số là người nghèo, nghe đâu thiếu 1 triệu rưỡi máy tính cho học sinh đi học, nên CP lại mặt dày lên xin tiếp. Một chính phủ mà một mặt ăn cướp của dân không chừa thứ gì, từ tài nguyên khoáng sản, than, dầu, quặng tới bóc lột bằng thuế, thuế nhiều và cao nhất thế giới, mặt khác ăn mày của dân không chừa thứ gì luôn...
14 Tháng Chín 202110:14 CH(Xem: 146)
Như vậy nếu xét nghiệm toàn dân thì nhà nước đã đốt 130 tỷ cho mỗi ca điều trị covid, hay nói cách khác là nếu xét nghiệm toàn dân, thì cứ mỗi bệnh nhân covid nhập viện, nhà nước CS đã đốt đi một số tiền có thể chữa cho 283 bệnh nhân khác. Vậy thì làm sao tỷ lệ chết không cao? Đấy là chưa kể việc xét nghiệm toàn dân đã hút nhân lực y tế vào công việc vô ích bỏ bệnh nhân nặng phải chết vì thiếu bác sĩ điều trị. Xét nghiệm toàn dân không đơn giản là sai lầm mà nó còn là tội ác.
15 Tháng Chín 2021
Từ khi chế độ dân chủ thay thế phong kiến, thì mốt xây lăng tẩm cũng cáo chung theo cái thể chế lỗi thời đó. Tuy nhiên khi nhà nước CS – một loại Phong Kiến trá hình xuất hiện thì phong trào xây lăng tẩm đã “đội mồ sống dậy”. Từ thời Tần Thủy Hoàng đến thời Tào Tháo ngót 5 thế kỷ mới lại xuất hiện lăng tẩm thì giờ đây thời đại CS lăng tẩm nổi lên như nấm. Lenin, Stalin, Kim Il Sung, Mao, Hồ Chí Minh… vv đều là các bạo chúa khét tiếng và tất cả đều đã nằm trong lăng to mộ lớn. Lăng tẩm được xem là một loại lâu đài cho người chết, nên những kẻ tham quyền, háo danh rất thích.
13 Tháng Chín 2021
Vì thế đảng cộng sản Việt Nam chỉ là tập hợp của một bọn nói một đằng, làm một nẻo, chúng chửi đế quốc, tư bản đó, nhưng sau đó chúng lại chuồn qua để sống, những đứa còn ở lại thì thay nhau tàn phá tài nguyên, đất nước, con người để rồi cuối cùng là hạ cánh an toàn hưởng thụ. Như vậy chủ nghĩa cộng sản đã chết hoàn toàn không chỉ trong chủ thuyết mà còn trong đầu óc của tầng lớp cán bộ đảng viên đảng csVN. Cuối cùng nếu đảng thấy tôi nói không có gì sai thì nên sửa quốc hiệu và đảng hiệu của mình lại cho phù hợp với thực tế:...
12 Tháng Chín 2021
Ngày 11/9 ông Phạm Minh Chính gặp ông Vương Nghị và đề nghị phía Trung Quốc phối hợp xử lý dứt điểm dự án Cát Linh – Hà Đông. Con mồi đang xin kẻ đặt bẫy buông tha cho nó liệu kẻ đặt bẫy có tha không? Chắc chắn phía Trung Cộng sẽ không tự dưng mà buông tha cho con mồi, nó muốn phía Hà Nội trả cho nó giá thật cao, có thể là một khoản tiền nợ gấp nhiều lần dự án, có thể là nhượng quyền lợi chính trị cho Trung Quốc nhiều hơn nữa. Hiện nay Trung Quốc đang nắm đằng chuôi và ép giá phía Việt Nam. Việt Nam đã mất rất nhiều vì cái của nợ Cát Linh - Hà Đông này và...
12 Tháng Chín 2021
Điều cuối cùng Việt Nam hiểu ra quá muộn màng, sau khi hơn một vạn người đã chết vì Covid chỉ trong vài tuần, là “cuộc chiến” chống Covid không thể dùng lý luận, khẩu hiệu và hung khí. Nó cần tới não, tới khoa học và tới công nghệ. Tiếc thay cả ba thứ này của các nhà lãnh đạo Việt Nam đều thật là thiểu não. Bảo sao họ vẫn có thể chẳng sượng sùng mà nói “Việt Nam đã bao giờ được như thế này chưa” trong khi nước đông dân trong tốp 20 của thế giới nghiên cứu mãi chưa sản xuất ra vắc-xin và người dân bảo “vắc-xin là vác rá đi xin”.
11 Tháng Chín 2021
"Nếu chính quyền sai thì nhận lỗi trước dân, nếu dân sai thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật", đấy là câu nói cuả ông cựu bộ trưởng chủ nhiệm Văn phòng Chính Phủ Mai Tiến Dũng cách đây 4 năm. Nó cho thấy tư duy của người CS thế nào?! Và cho đến hôm nay thì chính quyền CS đã hành xử còn tệ hơn câu nói đó. Chính quyền ra chính sách sai đã đổ áp lực trên đầu đội ngũ y bác sĩ tuyến đầu nhưng chính quyền đã có lời xin lỗi nào với họ chưa?
11 Tháng Chín 2021
Để có thể thi hành chính sách ảo dụng đảng csVN phải xây dựng cho mình một đội ngũ Tuyên Giáo nói láo chuyên nghiệp, bọn người này có cái lưỡi cứng như gỗ, cứng để nói điêu, nói láo, nói sai thành đúng, nói láo ra rả, nói láo như thật để tuyên truyền những điều ảo tưởng thành sự thật, hoặc làm cho người dân tin những điều láo lếu đấy là thật, ngoài ra trong chế độ ảo dụng để tiến lên XHCN đảng cs còn san bằng giai cấp, hô hào, kích động sự’ Ngụy’ yêu nước, yêu dân tộc là phải yêu đảng cầm quyền – đây chính là sự mị dân trắng trợn – bởi vì đảng cs không phải là tổ quốc...
10 Tháng Chín 2021
Tầm của ĐCS Việt Nam vẫn không thoát khỏi mấy trò hù dọa của ông “bạn vàng”. ĐCS Việt Nam đã bị “đệ nhất gian manh” Trung Cộng nắm thóp một cách dễ dàng. Trung Cộng vẽ vòng tròn và bắt Việt Công đứng vào đó, dù đang có Mỹ đứng bên ngoài bảo rằng "mầy xóa vòng tròn ấy đi, có gì tao chịu", ấy vậy mà ĐCS Việt Nam vẫn không dám. Hèn nhát đến thế là cùng. Một đảng có tư tưởng nô lệ đã ngấm vào máu thì tầm của nó chỉ có tới đó, nó hoàn toàn không có cái dũng để có thể tự quyết. Bị ĐCS cai trị, Việt Nam là một đất nước bất hạnh.
06 Tháng Chín 2021
Ít ngày nữa Thủ đô sẽ bị quá tải do phải đi truy tìm F0, và truy quét F1. Các khu cách ly, bệnh viện dã chiến sẽ vội vàng dựng lên để dồn Dân vào đó mà không cần lò ngạt. Và con số ca nhiễm lẫn tử vong sẽ cạnh tranh cùng HCM. Nếu không thay đổi tư duy về chống dịch như hiện nay, chí ít phải rút kinh nghiệm từ HCM thì tôi tin những ngày tới HN sẽ phải thiết quân luật, lò thiêu lại tắc nghẽn. Việc đầu tiên cần ngăn chặn thảm họa HCM xảy đến với Hà Nội thì TW nên cắt chức tống cổ Chu Ngọc Anh về chăn vịt, những ngày qua thấy CNA chẳng làm ra trò trống gì chỉ gây thêm rối loạn tình hình Thủ Đô.
06 Tháng Chín 2021
Chưa đủ, thêm chuyện giấy tờ đi đường, đủ các loại giấy tờ, đủ các kiểu tiêu cực trong giấy tờ và hầu hết các loại giấy tờ ban hành đều có chung một xu hướng là khóa ở mức cao nhất các hoạt động kinh tế trong nước. Như vậy, nhà nước, chính phủ đã đi đến hai kết quả thấy rõ: Người dân quay mặt với cộng đồng bởi bóng ma ôn dịch và thỏa hiệp với các hoạt động bắt bớ, khủng bố tinh thần, biến nạn nhân bị nhiễm dịch thành kẻ nguy hiểm của xã hội. Khóa chặt các hoạt động kinh tế và đưa quân đội vào cuộc để một mặt phòng chống các thế lực dân chủ nổi dậy, phòng chống...
05 Tháng Chín 2021
Nguồn vay ODA cạn, chống dịch sai cách kéo theo hệ lụy là doanh nghiệp nội thì chết la liệt, doanh nghiệp ngoại thì muốn rút đi, hệ thống ngân hàng sẽ phải khốn đốn vì nợ xấu phình to. Tất cả những yếu tố mà hội tụ đúng thời điểm thì thứ hạng tín nhiệm Việt Nam bị giảm sút là điều khó tránh khỏi, vậy thì lấy đâu ra sức hút để mà hút vốn đầu tư? Bài toán khó đang chờ ông Phạm Minh Chính giải. Không biết ông giải cách nào?! Hay là giải bằng “tuyên giáo”? Có thể lắm.