Một cuộc khủng hoảng toàn diện

01 Tháng Tám 202110:43 CH(Xem: 897)

                                Một cuộc khủng hoảng toàn diện

227103319_2175614245914587_8616487788774753_n                                                          Hình sưu tầm Facebook



JB. Nguyễn Hữu Vinh

        RFA Blog



Đại dịch Covid-19 bùng phát lần thứ tư tại Việt Nam một cách nhanh chóng và khó có thể kiểm soát. Và cho đến nay là không thể kiểm soát.

Chỉ trong vòng một tháng, con số người nhiễm bệnh được phát hiện đã tăng từ 10.000 ngàn lên 137.000. Mỗi ngày, con số nhiễm bệnh đã tăng lên đến 5 chữ số.

Thay vì đánh số bệnh nhân từng người, Bộ y tế trực tiếp công bố người nhiễm bệnh hàng ngày, nêu rõ tên, tuổi, lịch trình tiếp xúc… của từng người thì bây giờ tất cả chỉ còn một mớ nhiễm bệnh tăng chóng mặt.

Những cảnh bệnh viện không còn bác sĩ, bệnh nhân chết nằm cả ngày không ai quan tâm, cảnh vắng tanh vắng ngắt ở thành phố cả chục triệu dân như thành phố chết. Những video người dân đưa lên cảnh hàng ngũ quan chức, công an, cán bộ cùng lũ đầu trâu mặt ngựa được đảng cấp dùi cui thi thố màn bạo lực, quyền uy với dân chúng mọi nơi, mọi cách.

Những câu chuyện đói khát, những con người bị bỏ quên, những quan chức trốn biệt… đã rõ.

Những dòng xe cứu thương nối đuôi nhau chở xác vào Bình Hưng Hòa lặng lẽ không còn bấm còi, kéo đèn ồn ĩ trên đường xếp hàng lũ lượt im lìm…

Tất cả cho thấy một sự chết chóc và nguy cơ ngày càng cao.

Cả đất nước hoảng loạn, cả hệ thống bó tay.

Những dòng người rời khỏi Sài Gòn ùn ùn đổ về các tỉnh bằng mọi cách, bằng mọi giá, kể cả đi bộ, đã cho thấy những thảm cảnh đang diễn ra tại Việt Nam.

Một cuộc khủng hoảng toàn diện đã bắt đầu.

Khỏi phải phân tích sâu những nguyên nhân dẫn đến tình trạng này.

Người ta biết rõ rằng, sau những cuộc tập trung khổng lồ những đám đông “mừng chiến thắng 30/4, sau những “ngày hội toàn dân đi bầu cử” theo chủ trương của đảng, là sự bùng phát mạnh mẽ của đại dịch mà những cuộc tập trung đó là cơ hội vàng để đại dịch bùng phát nhanh chóng và rộng khắp.

Người ta cũng thấy rõ ràng một điều khác. Đó là bên cạnh sự ngạo mạn cộng sản, là sự bị động của đảng, nhà nước Việt Nam trước một đại dịch có nhiều diễn biến mà cả thế giới phải đối mặt và trả giá, chịu hậu quả khốc liệt. Ở Việt Nam, sau những ngày đầu chống dịch bệnh bằng phương pháp cực đoan nhất có thể và chỉ có thể làm ở chế độ cộng sản nhằm kiểm soát sự lây nhiễm, hạn chế được sự lây lan rộng, thì đó là màn “tự sướng” khổng lồ của cả hệ thống chính trị Việt Nam.

Người ta nghe những câu như: “Dù có nhiều ca nhiễm, dù con virus này ở đâu có đáng sợ, nhưng mà với Việt Nam ta, chắc chắn là nó không làm gì được", Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam khẳng định như vậy trước một đại dịch mà cả thế giới lao đao.

Người ta cũng nghe Nguyễn Phú Trọng khi còn ngồi cả hai ghế to nhất nước nói rằng: “Thời đại dịch này, được ở Việt Nam là một sự xa xỉ”.

Thậm chí, cao hơn nữa, Nguyễn Xuân Phúc trên chiếc ghế Thủ tướng chính phủ còn “ngạo nghễ” hơn: “Ngày nay, nếu cột điện ở Mỹ có chân, nó cũng về Việt Nam”.

Những điều đó như những phát pháo lệnh cho dàn Dư luận viên, cho hệ thống tuyên truyền của đảng lao vào trận chiến tuyên truyền về công lao, về thành tích và những điều mà đảng ta” làm được khiến cả thế giới kinh ngạc”.

Và cứ thế, từ trên xuống dưới, từ trung ương đến địa phương, từ hạ tầng cơ sở đến thượng tầng kiến trúc, cả đất nước, cả hệ thống chính trị đua nhau “nổ”.

Chính vì sự cao ngạo, sự chủ quan đó, mà cả hệ thống chính trị đã không hề nghĩ đến việc dập tắt đại dịch từ nguồn gốc của nó bằng vaccine. Tất cả những cuộc đại hội đảng, những cuộc họp hành của Quốc hội tronng cả hai năm qua, đã không hề đề cập đến vấn đề cốt lõi: Làm sao để có vaccine cho dân.

Và cũng vì vậy, cho đến nay, Việt Nam là nước đứng cuối cùng về tỷ lệ tiêm vaccine cho người dân. Để đạt mức tiêm chủng tạo miễn dịch cộng đồng với 70% dân số được chích ngừa, có lẽ còn là một sự xa vời chưa biết hồi kết.

Nhưng liều vaccine được viện trợ từ “bọn đế quốc”, từ “thế lực thù địch” đã được chia chác cho hệ thống quan chức cấp cao, cho công an, quân đội bởi hệ thống chính trị, bởi “ông ngoại” cũng như các ban bệ, tay chân của đảng. Người dân ư? Còn khuya, cứ nộp thật nhiều tiền, rồi ngồi đấy mà mơ.

Ngoài ra, chính những hoạt động của các lãnh đạo đảng, nhà nước đã tạo cho người dân sự chủ quan, coi thường dịch bệnh sau một thời gian họ bị đe dọa, bị mô tả đến mức sợ hãi dịch bệnh. Những cuộc đại hội đảng, bầu cử hết sức đông đúc đã cho thấy một điều: Cũng như xưa nay, người cộng sản nói vậy là không phải vậy. Cho nên, họ nói dịch bệnh nguy hiểm, lây lan, có nghĩa là không phải lây lan và nguy hiểm.

Và dịch bệnh bùng phát không thể kiểm soát.

Trước tình hình đó, chính phủ thể hiện sự yếu kém, sự tắc trách, thiếu trách nhiệm và sự vô cảm của mình trước tính mạng người dân ra sao.

Những khu cách ly tập trung, trở thành những nơi truyền nhiễm virus. Những bệnh viện điều trị, trở thành những nơi mà người dân bị bỏ mặc. Những Chỉ thị hết 15 rồi 16… tất cả không hề tính đến người dân bị giam cầm, bị nhốt lại trong nhà sẽ sống bằng gì? Khi mà ngay cả không khí, nếu chỉ hít mà sống được thì cũng đã không đủ để hít thở.

Và vài trò của chính phủ chỉ là huy động tiền từ dân, là tập trung cả ngàn người họp cái gọi là “Quốc hội”, là đại hội… như làm gương trước mắt người dân rằng: Dịch bệnh là điều xa xôi ở đâu đó chứ không hề có ở Việt Nam. Còn những gói cứu trợ hàng chục ngàn tỷ, những cái gọi là sự quan tâm của nhà nước đối với người dân là sự xa xỉ.

Điều hài hước, là câu khẩu hiệu “Không được để dân kêu đói” đã được thực hiện triệt để. Mạng xã hội bị kiểm soát gắt gao, liên tục những người dân mở miệng bị bắt bớ, bị giam cầm và phạt tù. Do vậy, chỉ có những lời ca ngợi đảng, chính phủ chống dịch tốt, sự vất vả của lực lượng công an, quân đội, cán bộ đi chống dịch thì được, còn những lời kêu ca dân khổ, dân đói… lập tức được xử lý vì tội “chống nhà nước”, nhẹ hơn thì cũng là đưa tin thất thiệt. Bởi làm gì có dân đói, làm gì mà nhà nước lại để dân khổ bao giờ.

Thế rồi, nhà nước từ chủ trương “Chống dịch như chống giặc” – nghĩa là với dịch Covid-19 thì chính phủ Việt Nam tuyên bố “có tao thì không mày” đã đến lúc hạ giọng “Sống chung với lũ” – nghĩa là sống chung với giặc, mày cũng như tao.

Quả là điêu luyện cái miệng người cộng sản.

Cuộc tháo chạy khỏi Sài Gòn của người dân đã cho thấy nhiều điều.

Hình ảnh lan truyền trên mạng xã hội về dòng người nườm nượp chạy khỏi Sài Gòn bằng xe máy, thậm chí có những người còn phải đi bộ trên quãng đường dài cả hơn ngàn cây số trong điều kiện nắng cháy da thịt miền Trung và Cao nguyên, người ta thấy ở đó một thảm kịch.

Những dòng người mẹ bế con còn bé bỏng, những cụ già, những thanh niên đông nghìn nghịt rời khỏi Sài Gòn để đi trên “con đường ngàn dặm” về quê, những vùng nông thôn trải khắp đất nước thể hiện cơn cùng quẫn đã đến mức họ phải chấp nhận mọi sự nguy hiểm, gian nan để mong tìm sự tồn tại cho chính mình và gia đình mình.

Họ đã không hề quan tâm đến những lời của quan chức cộng sản rằng: “Không được để dân kêu đói, khổ” vẫn cứ ra rả bên tai. Họ không quan tâm đến những con số khổng lồ của những gói cựu trợ mà chính phủ tuyên bố mạnh mẽ trên Tivi. Họ cũng chẳng quan tâm đến chủ trương “Sống chung với giặc” mà nhà nước mới chuyển hướng. Họ lo cho bản thân họ, con cái họ hàng ngày không đủ cơm bỏ miệng, không đủ nước để uống, không đủ tiền để trả tiền thuê nhà, tiền điện nước cứ rình rập tăng.

Bởi sự cứu trợ chủ là chỉ có của người dân giúp nhau cũng không thể đầy đủ mọi nơi mọi lúc.

Bởi với sự quá tải của hệ thống y tế hiện tại, nếu họ dính bệnh, họ cũng sẽ nhanh chóng trở thành những ma mồ côi, cô đơn lạnh lẽo nơi xứ người mà khó ai biết đến.

Bởi họ không thể sống bằng những hy vọng hão huyền từ những lời hô hào, hứa hẹn của quan chức cộng sản, của chính phủ cộng sản.

Nguy cơ

Những dòng người từ trung tâm vùng dịch là Sài Gòn, tỏa về các tỉnh nườm nượp như đi hội. Ở đó có bao nhiêu người mang virus Covid-19 đi kèm? Hẳn nhiên, đó sẽ là một số lượng lớn.

Và lượng virus đó sẽ đi đâu?

Nó sẽ đi cùng người dân tỏa ra đủ khắp 64 tỉnh thành, từ miền núi đến miền xuôi, từ nông thôn đến thành thị.

Rồi những người dân mang virus này sẽ được gom lại, tập trung ở các khu cách ly. Ở đó, sẽ có những người khác chưa bị nhiễm virus chết người này. Họ sẽ được nhận virus bằng cách lây chéo trong khu cách ly với những khu cách ly như hiện tại.

Với biến thể hiện nay, khi người mang virus không có biểu hiện lâm sàng thì việc truyền bá, di chuyển đi khắp nơi không kiểm soát được là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.

Và điều gì sẽ xẩy ra sau đó, là điều mà không khó tưởng tượng.

Khủng hoảng

Có lẽ điều ai cũng thấy dễ dàng, là xã hội Việt Nam đang trải qua một cuộc khủng hoảng khá toàn diện.

Trước hết là khủng hoảng về dịch bệnh không thể kiểm soát. Không chỉ không thể kiểm soát về mức độ lây nhiễm, về các biến thể của virus, về dich bệnh tăng từng ngày, mà còn là sự nhanh chóng quá tải của hệ thống Y tế nước nhà. Điều này đã được dự đoán, là nỗi sợ hãi của nhà cầm quyền, nay đã diễn ra trên thực tế.

Ai cũng biết, với hệ thống y tế khi bình thường đã 4-5 người chen nhau một giường bệnh, thì khi dịch bệnh bùng phát điều gì xảy ra thì ai cũng hiểu.

Cuộc khủng hoảng tiếp theo, đó là khủng hoảng về đời sống kinh tế. Không thể làm ăn, không thể giao lưu buôn bán, cả thành phố như thành phố chết, cả đất nước như đất nước bỏ hoang. Trong khi nợ công ngập đầu ngập cổ. Trong khi đó, bộ máy “tứ trùng” bao gồm đảng, nhà nước, chính phủ, đoàn thế… cồng kềnh cả chục triệu thì dân vẫn cứ phải nuôi, vẫn cứ phải gánh.

Thế nên không khủng hoảng mới là lạ. Những con số tăng tưởng, những sự tự hào về thành công mà lãnh đạo đảng, nhà nước vừa huênh hoanh kia, đã sớm có câu trả lời. Mới vài hôm nay thôi, chính phủ đã báo cáo rằng Việt Nam đang nợ hơn 4 triệu tỷ, là một con số khổng lồ.

Và như một quy luật tất yếu, bần cùng sẽ sinh đạo tặc. Khi không còn con đường sống, hẳn nhiên sẽ có lắm vấn đề về trật tự xã hội, đời sống con người sẽ xảy ra. Đó là một cuôc khủng hoảng về đạo đức, lối sống xã hội.

Nhưng, trước hết, sẽ là một cuộc khủng hoảng lớn về lòng tin.

Lòng tin là điều mà xưa nay, đảng vẫn lạm dụng đến mức lỳ lợm từ người dân. Còn người dân Việt Nam vốn quá thừa thãi điều này, hoặc có thể họ thừa lòng tin, hoặc không còn cách nào khác cứ phải “tin, hoặc giả vờ tin”.

Thế nhưng, qua đại dịch này, những điều gì nhà nước, chính phủ và đảng thể hiện trước mắt người dân là khó che giấu và bản chất lộ rõ. Mọi người đều có thể nhìn thấy được bản chất của nó ra sao.

Vấn đề là khi đã nhìn thấy bộ mặt của đảng và nhà nước cộng sản rõ nhất, người dân sẽ làm gì với chúng?

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Giêng 202211:46 CH(Xem: 53)
Tuyến đường sắt Cát Linh Hà Đông trên cao dài 13km với nhiều đoạn đường rồng ngoằn nghoèo nguy hiểm rất dễ gây tai nạn bất thường, một công trình tối kém không biết bao nhiêu tiền bạc của nhân dân .vậy mà hắn nói đó là nơi che nắng, che mưa, đất nước sẽ đi về đâu với những đại biểu phát biểu thiếu trung thực như vậy, loại đại biểu QH này không phải là đại biểu cho nhân dân, hắn ta đang đại biểu cho ĐcsVN mà thôi.
27 Tháng Giêng 202211:45 CH(Xem: 71)
Tôi nghĩ rằng năm nay kinh tế dân giờ gần như kiệt quệ, người lao động đi xa về chỉ mong gần gia đình để họ cảm thấy sự bình an trong lòng, vì một năm qua chứng kiến lắm cảnh kinh hoàng vì cách chống dịch ngu dốt của Chính phủ Phạm Minh Chính. Ai cũng điêu đứng, ai cũng khó khăn nên CSGT hãy ngưng những trò hèn hạ để xin đểu để bắt bẽ người dân về quê. Hãy làm đúng chức trách và bổn phận của mình. Mà trách CSGTkhông thôi thì sẽ rất thiếu sót khi không nhắc tới cơ chế này, vì Sếp đã giao chỉ tiêu hàng tháng phải nộp đủ số tiền mà Sếp đưa ra, nếu không bắt bớ dân...
27 Tháng Giêng 202211:43 CH(Xem: 30)
Cụ cứ tiếp tục đốt lò Củi nhỏ nó cháy thành tro rồi tàn Củi to là bọn cao quan Thằng nào đụng tới thân tan mất đầu Lò tôn có cháy được đâu Tiền nhiều nó dội như thau nước đầy Cụ lú té ngửa lăn quay Tưởng như được đến cái ngày theo cha Tỉnh dậy cụ quyết làm ra Xây lò đốt tiếp để mà hưởng xuân Củi nhỏ lại cháy tàn thân Mấy cây củi lớn bất nhân ngủ khò Lò cụ nó chẳng đủ to Đút cây củi lớn sập lò cụ ngay Tham quan cứ việc ngủ say Đô vàng cứ hốt chờ ngày sang tây,
27 Tháng Giêng 202211:43 CH(Xem: 83)
Lợi dụng chức vụ, quyền hạn vốn đã là một hành vi phạm pháp nhưng pháp chế XHCN và việc thực thi pháp quyền XHCN còn… phạm pháp hơn. Thay vì phạt thật nặng kẻ có chức vụ, quyền hạn mà lạm dụng công quyền, công vụ để trục lợi thì “chức vụ”, “quyền hạn”, cũng như thời gian làm việc trong hệ thống chính trị, hệ thống công quyền lại trở thành yếu tố được sử dụng thường xuyên để giảm nhẹ hình phạt cho các viên chức phạm pháp! Trước giờ, nhà nước pháp quyền XHCN chỉ thẳng tay với thường dân để chứng tỏ sự… nghiêm minh của… pháp chế XHCN!
27 Tháng Giêng 202212:07 SA(Xem: 104)
Bạn hãy tưởng tượng xem, một chiếc xe ở Đức sản xuất giá chỉ 30 ngàn usd, Lào hay Campuchia nhập về cùng lắm bán 40 ngàn usd, còn tại Việt Nam thì ít nhất là 100 hoặc 120 ngàn usd. Tại sao Chính phủ biết cách đẻ ra hàng loạt thuế phí để bóc lột nhân dân tận cùng, những thuế ngớ ngẩn và trời ơi ở đâu cũng nghĩ ra để trấn lột dân, vậy mà, Việt nam là một quốc gia nông nghiệp lại luôn bị phụ thuộc vào Trung quốc, không có tên trên bản đồ thế giới, thậm chí đứng sau cả những quốc gia không có nhiều đất canh tác như Nhật bản, vì sao vậy?
27 Tháng Giêng 202212:07 SA(Xem: 138)
Đúng như lời tiên đoán của Phạm lão gia, thằng Phạm Tưởng Thú mau ăn chóng lớn, học gì cũng dốt, nhưng học những bài tuyên truyền, học chủ nghĩa giáo Mác-dao Lê thì lẹ cấp kỳ, sau khi song thân qua đời nó mau chóng khua môi múa mép sung binh chui vào hàng ngũ ‘thanh kiếm và lá chắn’ của đảng khỉ đương quyền, sau nhờ lập công (đội giặc Khựa lên đầu), bồi đức (cho thuê dự án miền Bắc), nó mau chóng được giặc tin dùng và cho nó ngồi ngôi Thủ Tướng xứ Khỉ như cha mẹ nó hằng mong muốn lúc sinh tiền…
27 Tháng Giêng 202212:06 SA(Xem: 102)
Cảm ơn đảng tặng lắm lá cờ Thay chăn thế chiếu trải bụi bờ Thó của Phúc kiến treo kín nước Làm khố thay quần đạt ước mơ Lề đường ngập đầy cờ máu đỏ Che khu tạm đủ cái xuân mờ Đói ăn bụng rỗng mừng năm mới Éo cho cơm gạo chỉ lá cờ!
27 Tháng Giêng 202212:06 SA(Xem: 90)
Với chính quyền Việt Nam, nhà nước hoàn toàn vô can khi không tạo ra được cơ hội nào để công dân, đặc biệt là nông dân, công nhân có đủ cơm ăn, áo mặc, có chỗ trú thân, có thể nuôi thân, nuôi cha mẹ, vợ con nên lũ lượt dắt díu nhau đi làm thuê ở ngoại quốc cả bằng con đường XKLĐ hay mạo hiểm theo con đường bất hợp pháp, chấp nhận đem cả nhân phẩm, sinh mạng để hoán đổi cơ hội đạt tới ấm no không chỉ cho mình mà cho cả cha mẹ, vợ con mình.
25 Tháng Giêng 202211:56 CH(Xem: 124)
Ta không nhầm, vì chỉ có người của Santan mới dám bán đứng tụi con cho Pháp để lấy tiền chơi gái và lập nên tổ chức cách mệnh của riêng mình...Sau đó, hắn cướp thành quả của Trần Trọng Kim. Trong vòng chưa đầy 4 năm, từ 1953 đến 1957, hắn xuống tay cho phép lãnh đạo trung Quốc hướng dẫn lãnh tụ cao cấp của Viêt Nam, giết 172.000 người vô tội trong cải cách ruộng đất để có những con dê tế thần dâng lên Mao xủ xỉ, cũng như báo công với quan thầy Sitalin. Chưa đủ, hắn nướng thêm 3 triệu quân nhân cho cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn cùng 7 triệu người dân vô tội...
25 Tháng Giêng 202211:54 CH(Xem: 122)
Trong khi đó một m2 đất hơn 2,4 tỉ nghĩa là đất nước đó phải phát triển lắm, hệ thống an sinh xã hội đáng ra phải có nguồn lực lớn, tại sao em lại ngủ ở ven đường? Em phải ngủ ở đó, vì ngân sách đã bị quan tham vơ vét rồi còn đâu. Em phải nằm đó vì đất đai bị xà xẻo, phân lô và tiền cũng chạy vòng vào tay quan chức để gửi ra nước ngoài hết rồi còn đâu. Em nằm ngon giấc, mơ về thiên đường. Còn thiên đường thật thì quan đảng ta đã xây dựng ở trời Âu, ở bờ biển Síp, hay mùa thu sông Seine ở Paris rồi. Có ai hỏi vì sao đất nước ta nguồn lực xã hội và tài nguyên trời phú như thế mà...
27 Tháng Giêng 2022
Lợi dụng chức vụ, quyền hạn vốn đã là một hành vi phạm pháp nhưng pháp chế XHCN và việc thực thi pháp quyền XHCN còn… phạm pháp hơn. Thay vì phạt thật nặng kẻ có chức vụ, quyền hạn mà lạm dụng công quyền, công vụ để trục lợi thì “chức vụ”, “quyền hạn”, cũng như thời gian làm việc trong hệ thống chính trị, hệ thống công quyền lại trở thành yếu tố được sử dụng thường xuyên để giảm nhẹ hình phạt cho các viên chức phạm pháp! Trước giờ, nhà nước pháp quyền XHCN chỉ thẳng tay với thường dân để chứng tỏ sự… nghiêm minh của… pháp chế XHCN!
23 Tháng Giêng 2022
Bọn chúng cứ ngỡ rằng sẽ lấy vải thưa che được mắt thánh, ti toe khoác lác là sẽ lừa bịp được nhân dân, thế nhưng người tính không bằng trời tính, chỉ cần một con virus nhỏ bé có tên Corona xuất hiện là cái bộ mặt giả nhân, giả nghĩa, đạo đức giả của bọn chúng đã lòi ra thảm hại, chính thằng nguyễn phú trọng đã ba tăng cấp bằng khen cho công ty Việt Á để nó mua kit test về ‘ăn cứt mũi nhân dân’, bắc cầu cho nó kiếm bộn bạc trong thương vụ ngàn tỷ, không lẽ trọng không có phần huê hồng nào trong khi đám đàn em bên dưới hốt bộn bạc với phần lại quả cho các Sở Y Tế địa phương...
23 Tháng Giêng 2022
Đó là chưa nói đến những biểu hiện trơ tráo, vô liêm sỉ, không có lòng tự trọng xảy ra nhan nhản khắp nơi. Hết ông quan này chạy chức lại ông quan kia chạy bằng, hết nhà nọ đạo thơ lại đến nhà khác đạo…luận văn Tiến sĩ, trong giới showbiz thì hết scandal cô ca sĩ này người mẫu kia bị tố là người thứ ba chen vào cuộc hôn nhân của người khác nhưng vẫn tỉnh bơ không cho mình có gì sai, lại đến một diễn viên hài từng bị tù vì tội ấu dâm ở Mỹ nhưng vẫn đi diễn và nay lại tỉnh bơ khoe mình mới đoạt Huy chương bạc tại Liên hoan kịch nói toàn quốc khu vực phía Nam v.v….
22 Tháng Giêng 2022
Rõ ràng, “hai ông em” của Hà Nội đang bị thu hút từ từ vào quỹ đạo ngày càng mở rộng của Trung Quốc. Trong những năm gần đây, Lào và Campuchia đã trở thành những thỏi nam châm cực mạnh hút vốn và doanh nhân Trung Quốc ở các mức độ khác nhau. Chính giới doanh nhân này đã thiết lập mối quan hệ gắn bó với giới tinh hoa cầm quyền tương ứng của hai nước. Điều này đã được thể hiện rõ ràng bởi mối quan hệ ngày càng chặt chẽ với chính phủ Trung Quốc, vốn đã dành cho CPC và Lào những khoản tài chính và phát triển cơ sở hạ tầng “không ràng buộc”.
20 Tháng Giêng 2022
Tỷ phú Phạm Nhật Vượng, người nổi lên giàu có từ kinh doanh bất động sản đất đai tài nguyên ở Việt Nam, đã sáng lập ra giải thưởng quốc tế VinFuture, mang tên vợ chồng mình, để vinh danh những nhà khoa học hàng đầu thế giới. Và tối ngày hôm nay Thứ năm tại nhà hát lớn Hà Nội, Vượng đã trao giải thưởng nhiều triệu đô La cho sáu nhà khoa học, trong đó nước Mỹ chiếm 5 người. Và đương nhiên là không có khoa học gia người gốc Việt Nam, cả trong và ngoài nước, nào được bén mảng tới giải thưởng này.
20 Tháng Giêng 2022
Đảng có được chính quyền thông qua họng súng và nhà tù và tự viết lên Hiến Pháp cho phép mình có toàn quền độc quyền cai trị quốc gia, có quyền ăn cướp đất đai của người dân bất cứ lúc nào, khi nào mình muốn qua việc phủ nhận quyền tư hữu trong Luật Đất Đai, đảng có hỏi ý kiến người dân bao giờ khi quyết định những quyết sách có hại cho đất nước đâu mà bảo rằng mình là dân chủ và người dân Việt Nam tin theo mình? Do đó đảng csVN là cái đảng đã tự đào huyệt chôn mình khi lời nói không đi đôi với việc làm, nói một đàng nhưng làm một nẻo...
18 Tháng Giêng 2022
Trở lại cùng Tịnh Thất Bồng Lai, theo tin tức từ truyền thông trong nước, trong cuộc họp báo mới nhất vào ngày 14 tháng Một vừa qua, Đại Tá Phó Công An Tỉnh Long An là Văn Công Minh tuyên bố là "những vấn đề liên quan đến Tịnh Thất Bồng Lai hiện đang được điều tra, xác minh làm rõ". Như vậy họ chỉ mới ở bước đầu tiên của thủ tục tố tụng hình sự là điều tra như vừa trình bày bên trên nhưng đã bắt giữ người, đưa ra các cáo buộc dù chúng thay đổi liên tục trong một thời gian ngắn. Việc công an Việt Nam đưa ra các cáo buộc thiếu chứng cứ hay không theo những trình tự...
17 Tháng Giêng 2022
Nếu tên giám đốc công an Tỉnh Long An biết khôn thì dừng ngay vụ án này lại, trả tự do cho các chú tiểu, xin lỗi công khai người bị hại thì còn có thể cứu vãn được tình hình, còn nếu vẫn ngoan cố đi theo con đường bạo lực thì không chỉ người dân trong nước bất bình mà thế giới cũng đang nhìn vào để xem cái nền pháp luật mà Việt Nam khoác lác là nghiêm minh sẽ hành xử như thế nào để có phương án trừng phạt về kinh tế, nhẹ thì tăng thuế hàng xuất khẩu Việt Nam, nặng hơn là cấm nhập khẩu thì có mà xuống hố cả nút...
17 Tháng Giêng 2022
Giống như giáo dục, y tế cũng được xem là phúc lợi công cộng song tại Cộng hòa XHCN Việt Nam, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền có thể phóng tay, trút ngân sách chi cho đủ thứ “trời ơi, đất hỡi”, kể cả cổng chào, tượng đài nhưng giáo dục và y tế thì bị buộc phải tự cân đối. Nghĩa là dù muốn hay không, viên chức giáo dục, nhân viên y tế vẫn phải bóp nặn đồng bào! Không muốn hay hoàn cảnh không tạo ra cơ hội nắn bóp thì ráng mà… chịu tình cảnh như Bệnh viện Tuệ Tĩnh, BVĐK CĐYT Quảng Nam!
13 Tháng Giêng 2022
Báo chí cộng sản Việt Nam thường khoác lác mình là những chiến sỹ trên mặt trận văn hóa, thế nhưng cái văn hóa của đảng, loại văn hóa học theo tấm gương đạo đức hcm bản chất chỉ là loại vô văn hóa, loại mất dạy, cho nên đội ngũ phóng viên, nhà báo trong nước cũng không ngoại lệ, chúng nói không có đổi tiền thì hôm sau chúng nó đổi, chúng nói bình ổn giá vàng, ngoại tệ thì thị trường tăng giá ầm ầm, chúng tôn vinh ai là anh hùng thì đích thị bọn đó là lưu manh không thể nào khác, và khi bọn chúng khép tội cho bất kỳ ai là ‘lợi dụng dân chủ, chống phá nhà nước” thì người đó lại là...