Lạy Trời em còn biết yêu thương!

24 Tháng Bảy 20219:43 CH(Xem: 411)

                    Lạy Trời em còn biết yêu thương!

f569be58-b795-4aeb-931f-a63a5743c9a7             Những mảnh đời khốn khổ trong đại dịch của 'quốc gia đáng sống nhất thế giới'!
                                                         Hình Truyền Thông Trong Nước




Viết Từ Sài Gòn

   RFA Blog





   Giữa lúc này, khi mà thế giới trùng trùng đau nối đau, nước mắt nối nước mắt và chết chóc nối chết chóc… giữa tro tàn nhân loại, chỉ cần một tia hi vọng, lẩn khuất đâu đó trong mắt em, mắt tôi, mắt người… và những giọt nước mắt lăn xuống như một ghi dấu hay một thông điệp nói rằng em còn yêu thương, tôi còn yêu thương, người còn yêu thương, trái tim chúng ta đã se buốt vì đau buồn… Chỉ chừng đó, cũng đủ làm ấm lòng!

Trong lúc này, đâu riêng chỉ Sài Gòn, có hàng trăm thành phố trên thế giới này đang gồng mình bởi dịch cúm Covid19*, có hàng trăm thành phố trên địa cầu chan chứa nước mắt, và hình như người ta cũng không còn đủ nước mắt để khóc. Cái đói, nỗi tuyệt vọng, nỗi đau vì mất người thân, nỗi hoang mang cho những ngày sắp tới… Mọi thứ bỗng dưng ập xuống cuộc đời, số phận, con người kêu Trời không thấu!

Giữa lúc này, cái lúc mà thế giới trở nên trống rỗng, hoang vu, người thân lìa đời, người thân không thể đến gần, người thân nhìn người thân qua gương phẳng, mọi thứ nhờ nhờ một màu trắng đục vô cảm và bí hiểm, em biết nói gì? Tôi biết nói gì? Người biết nói gì?

Tôi cũng có nghe ai đó giữa Sài Gòn, họ vận áo quần dân phòng hay công an hay cán bộ với dáng bộ lịch sự, sang trọng nhưng lại ăn nói khá ư là hàm hồ, rằng tại sao phải ăn bí đỏ, ăn xà lách trong lúc đói, người ta có thể nhịn ăn các món này cả nửa năm vẫn không chết? Hoặc ngược lại, có những người oán trách tại sao lại cho xì dầu Tam Thái Tử, xì dầu làm thủ công, lỡ ăn vào gây ung thư thì sao?... Có hàng trăm câu trách khiến người ta cảm thấy bẽ bàng, tủi thân! Và cũng có hàng trăm, hàng ngàn, thậm chí hàng trăm ngàn người chỉ mong có được một bữa ăn mà cầm hơi qua hoạn nạn, mong có được một chuyến xe để về quê, để được biết rằng cho dù có chết cũng được chết trên đất quê, ít nhất còn có người thân trong phút giây nào đó…

Em biết không? Giữa lúc này, có những đoàn người miền Trung đã đi bộ từ tỉnh này sang tỉnh khác, đi bộ trong đói khát và tuyệt vọng vì không còn đồng nào trong túi, vì không biết về đến quê nhà người ta có cho bước vào nhà hay không, vì không biết khi về đến nhà, có còn ai ra đón… Có hàng hàng lớp lớp nỗi lo mọc lên giữa xứ nghèo, giữa những lồng ngực lép vì thiếu ăn và kham khổ, giữa những vầng trán nhăn nheo, u ám vì cuộc đời xếp ở tầng đáy xã hội, có biết bao nhiêu chuyện buồn để kể ra, khi mà một gia đình mấy mẹ con chấp nhận mọi thứ rủi ro, cực khổ, nắng đốt để đạp xe từ Sài Gòn về Nghệ An, họ đi mãi miết, cho đến khi đồng loại nhận biết và giúp đỡ… Chưa bao giờ đất nước lại buồn như những ngày vừa qua.

Và rồi những ngày sắp tới, ai đoán được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo? Khi mà mọi sự tung hê, mọi nỗi tự hào, reo hò, khoe mẽ đã chính thức chấm dứt, nhà nước, người dân phải đối mặt với một sự thật phũ phàng rằng chúng ta đã vỡ trận, rằng chúng ta lâu nay quen ca hát, nhảy múa và tự vỗ ngực bên cạnh một thân đập về sự an toàn của chúng ta trong lúc đồng loại phải gồng lưng chống chọi với dòng lũ, cho đến khi, thân đập vỡ từng mảng, câu chuyện của chúng ta thực sự thay đổi theo chiều hướng u ám và tệ hại. Cái thân đập ý thức tự bảo vệ đã chính thức mất đi và chúng ta có thể chết bất kỳ giờ phút nào.

Công tâm mà nói, gần hai năm trôi qua, chúng ta một phần may mắn vì sức chịu đựng, nhiệt độ và sự cẩn trọng chung trong dân chúng. Nhưng đến khi sự cẩn trọng trở thành nỗi tự hào, tự mãn và chúng ta không còn biết sợ sệt dịch cúm, chúng ta ngộ nhận rằng cơ địa của người Việt có thể chống chọi, miễn nhiễm với dịch cúm, chúng ta thỏa sức đàn đúm, ăn chơi, nhảy múa, xúm xít khi có cơ hội. Và hậu quả là gì? Là một sự thật phũ phàng bày ra trước mắt.

Chúng ta may mắn bởi chúng ta là một bầy cừu bên cánh đồng lúa. Bởi chúng ta là đất nước có lịch sử mấy ngàn năm lúa nước, chúng ta đã quen bị chăn dắt và chúng ta không sợ đói khi cánh đồng lúa vẫn còn trĩu hạt. Chúng ta quen tung tẩy, reo hò, chúng ta đợi người chăn dắt thả cây roi thì chúng ta thỏa sức vui chơi, cho đến khi cây roi quất vào lưng, cho đến khi cánh đồng trơ gốc rạ, chúng ta bắt đầu kêu gào vì đói và lo sợ, bởi chúng ta đang đối mặt với sự đói và cái chết. Tất cả những may mắn chúng ta có được trong gần hai năm qua đều hàm chứa tai ương nhưng chúng ta không được nhìn thấy và chúng ta mãi mê tin rằng chúng ta không bao giờ đói, không bao giờ chết.

Hơn nữa, chúng ta tin rằng lúa có mọi nơi, sữa có mọi nơi, rau củ quả có mọi nơi, một đất nước nông nghiệp, dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng và nhà nước thì làm sao chết được! Nhưng chúng ta quên rằng khi dịch ập đến, mọi sự phong tỏa, kiềm chế thắt chặt và cây roi được lấy ra dùng, chúng ta thúc thủ. Một sự thật khác phơi bày, người nông dân phải đổ đi nông sản, trại chăn nuôi phải đổ sữa trong lúc các thành phố thiếu mọi thứ, từ nông sản cho đến sữa, nhà buôn cũng bắt đầu hét giá. Dường như, người Việt là một tổng thể mâu thuẩn, bởi có người phát nguyện mang thức ăn cho người khác, vét đến đồng cuối cùng để tặng người nghèo khổ thức ăn thì cũng có người tranh thủ dịp mà đồng loại rên xiết vì thiếu thức ăn để hét giá, tha hồ chặt chém…

Chúng ta, những con người đang phải sống trong hoang mang, lo sợ và chẳng biết thứ gì có thể giúp chúng ta tìm thấy ý nghĩa tồn tại trong lúc này. Bởi mọi thứ giá trị luôn tạo ảo giác cho chúng ta bấy lâu nay như nhà cửa, xe cộ, tiền bạc và cả những bữa ăn đẳng cấp, sang trọng trở nên vô nghĩa và cho chúng ta cảm giác ích kỉ, nhỏ nhen trong lúc này. Hãy nhìn những hình ảnh khoe mẽ mình có nhiều cà rốt, khoai tây và trái cây ngon trong lúc đồng loại của chúng ta đang lo sợ vì tối nay sẽ bị dân phòng, công an xua khỏi chỗ mái hiên quen mà họ đã ngủ trong nhiều năm nay. Hãy tưởng tượng những người vô gia cư dựa vào bàn tay ngửa xin tình đồng loại đã trở nên hốt hoảng vì không còn cơ hội ra đường xin ăn. Hãy tưởng tượng những cái bụng đói xệp bởi công việc đi bán vé số hằng ngày, đi làm thuê, đi bán dạo các món hàng nho nhỏ kiếm bữa độ nhật phải bó gối ở các phòng trọ tối tăm, thiếu ánh sáng và ẩm ướt… Tất cả như một nhát chém vào lịch sử nhân loại, lịch sử dân tộc và vào tâm hồn chúng ta. Nhát chém ấy sẽ mãi mưng đau trong tâm hồn chúng ta, ngày hôm nay, kể từ hôm nay cho đến mãi mãi mai sau, khi chúng ta nhắm mắt lìa đời, điều ấy mãi ám ảnh nếu chúng ta còn là con người.

Và giữa một cuộc chiến mà cái chết diễn ra hằng ngày, không tiếng bom đạn, không tiếng súng, cũng không có phe chủ chiến hay phe chủ hòa, không có phe đầu hàng hay phe thắng cuộc, cái chết đến như một giấc chiêm bao… Một giấc chiêm bao hay một cơn ác mộng, điều đó làm em rơi nước mắt, tôi rơi nước mắt, người rơi nước mắt. Nước mắt như một lời yên ủi cho chúng ta, rằng chúng ta còn biết yêu thương, rằng chúng ta còn thổn thức trước nỗi đau cuộc đời và rằng nếu có cơ may tồn tại, chúng ta sẽ xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn, giàu tình nhân ái và đáng sống hơn. Chúng ta phải cố gắng, bởi chính giọt nước mắt yêu thương đã mách bảo với chúng ta như vậy!

Lạy Trời, em còn biết yêu thương!

* Kiểm duyệt bởi QĐB

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Hai 2023
“Việt Nam sẽ vui mừng khi thấy tất cả các bên yêu sách khác cùng đẩy lùi hành động cưỡng ép của Trung Quốc ở Biển Đông. Việt Nam cũng sẽ hưởng lợi khi thấy các đối tác quốc tế như Hoa Kỳ, Nhật Bản, Úc và châu Âu lên tiếng và áp đặt cái giá ngoại giao đối với Bắc Kinh vì những yêu sách phi pháp và hành xử nguy hiểm của họ. Cuối cùng, Việt Nam có thể hưởng lợi từ những áp lực mà các đối tác quốc tế đó đặt lên Bắc Kinh mà không cần phải lên tiếng quá nhiều trước công luận.”
06 Tháng Hai 2023
Cái đám tự hào là 'sỹ phu Bắc Hà" mà dẫn đầu là tên Trọng Lú cùng lũ đàn em đang cai trị người dân Việt Nam không những láu cá mà còn đê tiện khi chúng ra lệnh cho những tên cán bộ hộ tịch, nhân viên lãnh sự hễ cứ ai sinh ra tại Sài Gòn là cứ để vào phần nơi sinh là TP.HCM! Như vậy là đảng csVN đã đồng hóa người dân miền nam VN thành dân của tên hồ, thế nhưng cái đảng của hồ chỉ cướp được miền nam vào ngày 30/04/1975 và sau đó đến ngày 02/07/1976 cái Quốc Hội của chúng mới đổi tên Sài Gòn thành TP.HCM.
06 Tháng Hai 2023
Dưới gầm Trời này, chẳng bao nhiêu xứ mà lực lượng bảo vệ – thực thi pháp luật có sĩ quan mang hàm… “tướng” và ngay cả những xứ có tướng công an thì số lượng “tướng” cũng chẳng nhiều như Việt Nam. Nhiều “tướng” và nhiều sĩ quan cao cấp không chỉ ngốn của công quỹ khoản tiền khổng lồ do phải chi nhiều hơn cho lương bổng, đãi ngộ khi các ông “tướng” đang… phục vụ. Nhiều “tướng” và nhiều sĩ quan cao cấp còn đồng nghĩa với gia tăng rủi ro cho quỹ bảo hiểm xã hội khi những đối tượng này nghỉ hưu,…
03 Tháng Hai 2023
Như vậy, sau hơn 12 năm cầm quyền, ông Trọng vẫn để cho những chứng hư, tật xấu xẩy ra trong cán bộ, đảng viên. Và từ những hạn chế này, nhân dân là người phải lãnh đủ những thất bại do đảng gây ra trong cuộc sống hàng ngày. Nếu ở một nước văn minh có pháp quyền và dân chủ thì người như ông Trọng phải từ nhiệm lâu rồi. Nhưng đảng lại đỗ lỗi cho những nguyên nhân vô thưởng vô phạt như cán bộ sa vào tham nhũng do nền kinh tế thị trường gây ra và do lợi ích cá nhân, phe nhóm thiếu tu dưỡng cách mạng.
03 Tháng Hai 2023
Họ không bao giờ viết, đưa tin về những vấn nạn xã hội, những biến cố gây chấn động cả nước như vụ mất tích bí mật của cháu Thái Lý Hạo Nam, vụ 2 nữ sinh viên đi học quân sự bị cưỡng hiếp, vụ người dân bỏ tiền mua công khố phiếu, trái phiếu bị mất trắng tài sản dành dụm cả đời, vụ bộ thử nghiệm Covid 19, chuyến bay giải cứu hàng chục ngàn USD/ người...những vụ mà kẻ có chức quyền liên hệ đến cấp thứ trưởng, bộ trưởng, chủ tịch nước đang bị cách chức, đi tù…Không ai tìm thấy một dòng đưa tin nào trên những status, bài viết của họ. Hoàn toàn không.
26 Tháng Giêng 2023
Chỉ có khi nào người dân Việt Nam thay đổi tư duy, mong muốn thay đổi thể chế chính trị đang cai trị mình, thay đổi cái xã hội mà mình đang sống, hàng triệu người dân chịu đứng lên, đòi hỏi thay đổi, chấp nhận hy sinh mạng sống để giành lấy, thì khi đó mới đánh động được lương tri nhân loại, được thế giới lên tiếng và ủng hộ, còn nếu vẫn ngậm miệng trong bất mãn thì cứ hãy tiếp tục kiếp sống con cừu trong cái chuồng súc vật mang tên nước CHXHCN Việt Nam!
26 Tháng Giêng 2023
Những người Việt thành công tại nước ngoài rất ít, còn những người Việt hút sách, chây lười, homeless, sống nhờ trợ cấp thì rất nhiều, cho nên sự đóng góp của người Việt tại Mỹ cũng rất khiêm tốn, nhân đây cũng xin can mấy ông bà tranh đấu ‘phong trào’ tại Mỹ đừng nên phong thánh vô tội vạ, cứ thấy ai bị công an cộng bắt đều phong cho họ là “Anh hùng, Anh Thư” cho dù họ chỉ tranh đấu để đòi hỏi đất đai bị cướp, họ đòi hỏi nhân quyền nhưng vẫn chấp nhận sự cai trị của cộng sản, một sự mâu thuẩn đến như thế mà tuyên công kể trạng thì đúng là những câu chuyện hài thời thổ tả!
26 Tháng Giêng 2023
Khi thực trạng năm vừa qua đã như ai cũng biết mà vẫn xem là “thành tích và đóng góp to lớn”, nếu dựa trên… “nền tảng” đó để hành động trong năm mới theo kiểu tư duy của ông Nguyễn Phú Trọng, chắc chắn “quyết tâm mới, khí thế mới, tiến bộ mới, nhiều thắng lợi mới” chỉ có thể là những hậu quả mới, trầm trọng hơn. Nếu còn đinh ninh phải “trông người, ngẫm đến ta”, điều duy nhất để chúc ông Trọng và hệ thống chính trị, hệ thống công quyền do ông dẫn dắt là: “Từ năm tới, có sao nói vậy, nói sao làm vậy” như… thiên hạ!
20 Tháng Giêng 2023
Về đối nội đảng csVN vẫn cố gắng giữ vị trí toàn trị đứng trên luật pháp, họ đứng trên cả ba nhánh tam quyền mà họ tạo ra để làm màu, do đó những bản án buồn cười tại Việt Nam vẫn tiếp tục xảy ra, cùng chung một bản chất phạm tội nhưng hạng thứ dân thì bị xử thẳng tay còn đảng viên thì ưu ái nhẹ nhàng hơn với những khái niệm tào lao như: “gia đình có công với cách mạng”, “có đóng góp nhiều nhưng mới chỉ phạm tội lần đầu”…; từ đó cho thấy cái cơ chế cai trị nước Việt Nam mà đảng quản lý chỉ là một cơ chế tồi tàn hủ bại...
18 Tháng Giêng 2023
Ghép việc “đồng chí” Phạm Bình Minh và “đồng chí” Vũ Đức Đam “thôi” mọi thứ để minh họa cho việc “đồng chí” Nguyễn Xuân Phúc đột nhiên thấy cần... “thôi” luôn và mượn điều đó để cùng lờ đi trách nhiệm của “đồng chí” Phạm Minh Chính – Thủ tướng đương nhiệm – rõ ràng là hết sức phi lý! Không có tác động của... ngoại lực và có thêm những kỹ năng khác ngoài gật và lắc, chắc chẳng có ai điềm nhiên... nhất trí như thế!