Nếu không bình tĩnh, chúng ta sẽ chết!

09 Tháng Bảy 20218:43 CH(Xem: 535)

                            Nếu không bình tĩnh, chúng ta sẽ chết!

_116706217_gettyimages-1230829981                                        Một panô khẩu hiệu tại Việt Nam - Hình BBC



Viết Từ Sài Gòn

     RFA Blog




     Đến thời điểm này, có thể nói rằng thân đập đã vỡ, vấn đề còn lại là Việt Nam chống chọi ra sao với thác lũ Covid-19. Bởi trước đây tôi từng đề cập, Việt Nam nằm sát sườn Trung Quốc, sát với rốn dịch, cũng giống như một ngôi làng sống bên cạnh thân đập, khi nó rò rỉ hoặc tràn nước thì ngôi làng có vẻ như bình yên bởi nước bắn ra xa, nhưng khi thân đập vỡ thì câu chuyện lại hoàn toàn khác. Thân đập ở đây chính là tinh thần, trang bị khoa học và khả năng quản lý, điều phối trong phòng chống dịch bệnh. Việt Nam đang gặp vấn đề trầm trọng.

Ngay từ các đợt chống dịch 1, 2 và 3, dường như có lắm vấn đề phản khoa học tại Việt Nam nhưng may sao Việt Nam không vỡ trận. Có thể vì hai lý do: Người Việt chịu cực khổ, quen sống trong môi trường ô nhiễm nên khả năng đề kháng sẽ cao hơn so với các quốc gia khác. Nhưng đó là chuyện của các biến thể Covid ban đầu, đến các biến thể mạnh hiện nay thì câu chuyện trở nên tệ hại. Và lý do thứ hai, Việt Nam là quốc gia nông nghiệp, an ninh lương thực tương đối ổn định cộng với tinh thần làm việc theo khẩu hiệu lúc còn hăng hái nên mọi chuyện tuy có phản khoa học nhưng khí thế và quyết tâm cao, nhất là kiểu làm việc hồng vệ binh, cứ nghe có dấu hiệu là cho cách ly, bắn nhầm hơn bỏ sót… đâm ra được việc tức thời.

Nhưng đó là chuyện của lúc ban đầu, cái lúc mà cả người dân, nhà nước, công an và quân đội còn giữ được khí thế hồng vệ binh. Và cái khí thế hồng vệ binh ấy không thể kéo dài thêm khi mà mức độ “tự hào quá Việt Nam ơi!” càng lúc càng tăng, người ta ăn mừng mình đã chống được dịch bằng cách mở cửa quán xá, nhậu nhẹt, chúc mừng, cho tổ chức ăn mừng 30 tháng 4 và 1 tháng 5, sau đó cho tổ chức bầu cử, dân dắt díu, xúm xít đi bầu trong lúc thế giới chung quanh đang gồng lưng chống chọi với dịch và vấn đề ai đang nhiễm dịch trong các đám đông đi chơi, đi bầu cử là một ẩn số.

Qua các đợt lễ và đợt bầu cử, nó cho thấy cả nhà nước và số rất đông người dân Việt Nam chưa hề hành xử nghiêm túc với bệnh dịch. Và trầm trọng hơn là tính vụ lợi, sự ham hố của cả nhà nước và người dân còn quá cao, điều này dẫn đến nguy cơ ô hợp, lộn xộn. Vì sao?

Vì ham hố tính “chính danh” trong lãnh đạo, hợp thức hóa nó trước con mắt quốc tế mà bằng mọi giá phải tổ chức bầu cử, trong khi đó thực tế sắp xếp quyền lực chính trị trong hệ thống đã rõ, có bầu hay không bầu gì thì cũng như nhau. Và để hợp thức hóa bầu cử, để chứng minh rằng việc tổ chức bầu cử vô can trong lây lan bệnh dịch, trước đó, nhà nước đã mở cửa cho các ngày lễ, các đám đông tụ tập, đàn đúm. Đó là tính ham hố, sự bất chấp để đạt mục đích, vụ lợi của nhà nước.

Ngược lại, đại đa số người dân cũng bất chấp, ham hố và cẩu thả, trong lúc dịch bệnh tràn lan mọi nơi, vậy mà chỉ cần nghe nhà nước thả cửa là đổ xô ra đường, tụ tập ăn chơi, đàn đúm. Ý thức chống dịch và tầm nhận thức của các đám đông ăn chơi, đàn đúm này rất thấp, thậm chí nó cho thấy tính bầy đàn, thiếu nhận thức và phụ thuộc vào thông tin điều động của nhà nước quá cao. Một khi mọi động thái của nhân dân đều thể hiện tính bầy đàn, hoàn toàn lệ thuộc nhà nước và không có tự chủ thì đừng trách nhà nước thiếu dân chủ, không tôn trọng nhân quyền.

Và, khi vỡ đập, câu chuyện bầy đàn trong ý thức chống dịch của cả nhà nước và đại bộ phận dân chúng Việt Nam càng trở nên trầm trọng hơn, khi mà từ Nam chí Bắc, hình ảnh người dân chen chúc, xô đẩy, tranh giành, lấn làn đường, cúp đầu xe để được đi tới trạm kiểm dịch sớm, để xin từng mẫu đơn đăng ký xét nghiệm, khi mà nhà cầm quyền không ngần ngại bán những ‘hộ chiếu Covid’ để người dân được lưu thông từ tỉnh này sang tỉnh khác với giá cắt cổ thì chỉ có thể nói rằng chúng ta quá tệ hại!

Và, hình ảnh người dân chen chúc, tranh giành, nhà nước thả cửa chặt chém người dân thông qua bệnh dịch khiến tôi nhớ đến một em bé Nhật Bản đã tự mang thức ăn được cho riêng phần để đặt lên bàn phát chẩn và lui xuống xếp hàng đợi đúng phiên của mình trong đợt sóng thần lịch sử tại nước Nhật, với lý do, mọi người ai cũng đói giống em, em không thể vì đói mà ăn trước, mà ích kỉ... Cũng như hình ảnh người ta sống đẹp, sống có nguyên tắc ở những quốc gia tiến bộ. Điều này cho thấy mức độ trưởng thành của một dân tộc gồm cả nhà nước và nhân dân, lẽ nào nhân dân chúng ta còn chưa đủ trưởng thành so với một đứa bé ở quốc gia tiến bộ? Và nhà nước Việt Nam hành xử còn tệ hơn cả những đám ô hợp, chực chợ cháy cướp bánh tráng?

Nhưng đây là sự thật, một sự thật đã phơi bày trước mắt, nhà nước thì luôn miệng hô hào tốt đẹp nhưng hành động bất minh và sẵn sàng chặt chém nhân dân từ lít xăng cho đến con gà, con cá, ký gạo, ký điện, thuốc men và cả vaccine phòng dịch. Tệ hơn nữa là chặt chém ngay trong tấm vé lưu hành trên đường đi để kiếm chén cơm, manh áo của nhân dân. Trước khi có dịch, nhân dân ra đường đã sợ hãi trước các khoản phí từ bảo trì đường sá cho đến mua vé các trạm thu phí, phí bánh mì của cảnh sát giao thông… Thì bây giờ, khi dịch đến, người dân vẫn phải gánh các khoản tăng gía liên tục của xăng dầu, hàng hóa, vật dụng, và đáng sợ hơn là phí đi đường đã đạt đến mức bóc lột.

Điều này cho thấy cái thành trì chống dịch của Việt Nam đã vỡ, bởi nói cho cùng thì Việt Nam là quốc gia mới chạm ngưỡng phát triển, trong đó dựa vào tiềm năng tài nguyên vẫn là nguồn mũi nhọn, và yếu tố tương thân tương ái vẫn là sức mạnh nền tảng để phát triển. Tuy nhiên, khi mà mọi thứ đều được hô hào trên lý thuyết, trên căn bản tuyên truyền và bốc thơm, thực tế phũ phàng ẩn nấp đằng sau những gì hoa mỹ… Thì đương nhiên, cái thành trì chống dịch mang tên Tinh Thần Dân Tộc ấy cũng chỉ là bức tường giấy có vẽ các tảng đá, vễ các trụ bê tông, vẽ đủ các tiêu chuẩn an toàn kĩ thuật, cho đến lúc nó bị xé toạc, hiện ra căn tính một cách muộn màng, thì việc trả giá hoàn toàn không nhỏ!

Đến giờ phút này, chỉ có thể nói rằng nếu Việt Nam không bình tĩnh, mỗi người không bình tĩnh, không tự tạo ra nguyên tắc cho mình và cộng đồng, tôn trọng luật chơi của con người và biết sòng phẵng với chính mình, với người… mà vẫn tiếp tục tranh giành từng làn xe, từng phiên xét nghiệm, từng tấm phiếu đăng ký thì đến khi dịch bùng phát nặng hơn, cái ăn trở nên cấp thiết, sẽ khó mà lường được chuyện gì sẽ xảy ra!

Chúng ta bắt buộc phải bình tĩnh và bớt bầy đàn, ngay cả trong các chiến dịch tương trợ chống dịch cũng nên suy nghĩ chín chắn, đừng bầy đàn như kiểu điều động hàng ngàn sinh viên có ý thức chống dịch rất kém từ vùng dịch Hải Dương vào thành phố Sài Gòn tương trợ chống dịch trong khi bản thân của họ có thể mang biến chủng dịch và họ không thực hiện cách ly khi đi vào địa bàn khác… Điều này thể hiện khả năng quản lý và hiểu biết về phòng chống dịch bệnh của nhà cầm quyền quá yếu kém.

Ngay giờ phút này, phải bình tĩnh và tức khắc loại bỏ kiểu chống dịch áp đặt bằng chính trị, loại bỏi kiểu hô xung phong đầy tính đoàn thể và đám đông thì may ra còn cứu vãn được tình thế đôi chút! Bởi nếu không bình tĩnh và sáng suốt, chúng ta sẽ chết, một cái chết nặng nề và bi thảm!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Hai 2023
Cái đám tự hào là 'sỹ phu Bắc Hà" mà dẫn đầu là tên Trọng Lú cùng lũ đàn em đang cai trị người dân Việt Nam không những láu cá mà còn đê tiện khi chúng ra lệnh cho những tên cán bộ hộ tịch, nhân viên lãnh sự hễ cứ ai sinh ra tại Sài Gòn là cứ để vào phần nơi sinh là TP.HCM! Như vậy là đảng csVN đã đồng hóa người dân miền nam VN thành dân của tên hồ, thế nhưng cái đảng của hồ chỉ cướp được miền nam vào ngày 30/04/1975 và sau đó đến ngày 02/07/1976 cái Quốc Hội của chúng mới đổi tên Sài Gòn thành TP.HCM.
06 Tháng Hai 2023
Dưới gầm Trời này, chẳng bao nhiêu xứ mà lực lượng bảo vệ – thực thi pháp luật có sĩ quan mang hàm… “tướng” và ngay cả những xứ có tướng công an thì số lượng “tướng” cũng chẳng nhiều như Việt Nam. Nhiều “tướng” và nhiều sĩ quan cao cấp không chỉ ngốn của công quỹ khoản tiền khổng lồ do phải chi nhiều hơn cho lương bổng, đãi ngộ khi các ông “tướng” đang… phục vụ. Nhiều “tướng” và nhiều sĩ quan cao cấp còn đồng nghĩa với gia tăng rủi ro cho quỹ bảo hiểm xã hội khi những đối tượng này nghỉ hưu,…
03 Tháng Hai 2023
Như vậy, sau hơn 12 năm cầm quyền, ông Trọng vẫn để cho những chứng hư, tật xấu xẩy ra trong cán bộ, đảng viên. Và từ những hạn chế này, nhân dân là người phải lãnh đủ những thất bại do đảng gây ra trong cuộc sống hàng ngày. Nếu ở một nước văn minh có pháp quyền và dân chủ thì người như ông Trọng phải từ nhiệm lâu rồi. Nhưng đảng lại đỗ lỗi cho những nguyên nhân vô thưởng vô phạt như cán bộ sa vào tham nhũng do nền kinh tế thị trường gây ra và do lợi ích cá nhân, phe nhóm thiếu tu dưỡng cách mạng.
03 Tháng Hai 2023
Họ không bao giờ viết, đưa tin về những vấn nạn xã hội, những biến cố gây chấn động cả nước như vụ mất tích bí mật của cháu Thái Lý Hạo Nam, vụ 2 nữ sinh viên đi học quân sự bị cưỡng hiếp, vụ người dân bỏ tiền mua công khố phiếu, trái phiếu bị mất trắng tài sản dành dụm cả đời, vụ bộ thử nghiệm Covid 19, chuyến bay giải cứu hàng chục ngàn USD/ người...những vụ mà kẻ có chức quyền liên hệ đến cấp thứ trưởng, bộ trưởng, chủ tịch nước đang bị cách chức, đi tù…Không ai tìm thấy một dòng đưa tin nào trên những status, bài viết của họ. Hoàn toàn không.
26 Tháng Giêng 2023
Chỉ có khi nào người dân Việt Nam thay đổi tư duy, mong muốn thay đổi thể chế chính trị đang cai trị mình, thay đổi cái xã hội mà mình đang sống, hàng triệu người dân chịu đứng lên, đòi hỏi thay đổi, chấp nhận hy sinh mạng sống để giành lấy, thì khi đó mới đánh động được lương tri nhân loại, được thế giới lên tiếng và ủng hộ, còn nếu vẫn ngậm miệng trong bất mãn thì cứ hãy tiếp tục kiếp sống con cừu trong cái chuồng súc vật mang tên nước CHXHCN Việt Nam!
26 Tháng Giêng 2023
Những người Việt thành công tại nước ngoài rất ít, còn những người Việt hút sách, chây lười, homeless, sống nhờ trợ cấp thì rất nhiều, cho nên sự đóng góp của người Việt tại Mỹ cũng rất khiêm tốn, nhân đây cũng xin can mấy ông bà tranh đấu ‘phong trào’ tại Mỹ đừng nên phong thánh vô tội vạ, cứ thấy ai bị công an cộng bắt đều phong cho họ là “Anh hùng, Anh Thư” cho dù họ chỉ tranh đấu để đòi hỏi đất đai bị cướp, họ đòi hỏi nhân quyền nhưng vẫn chấp nhận sự cai trị của cộng sản, một sự mâu thuẩn đến như thế mà tuyên công kể trạng thì đúng là những câu chuyện hài thời thổ tả!
26 Tháng Giêng 2023
Khi thực trạng năm vừa qua đã như ai cũng biết mà vẫn xem là “thành tích và đóng góp to lớn”, nếu dựa trên… “nền tảng” đó để hành động trong năm mới theo kiểu tư duy của ông Nguyễn Phú Trọng, chắc chắn “quyết tâm mới, khí thế mới, tiến bộ mới, nhiều thắng lợi mới” chỉ có thể là những hậu quả mới, trầm trọng hơn. Nếu còn đinh ninh phải “trông người, ngẫm đến ta”, điều duy nhất để chúc ông Trọng và hệ thống chính trị, hệ thống công quyền do ông dẫn dắt là: “Từ năm tới, có sao nói vậy, nói sao làm vậy” như… thiên hạ!
20 Tháng Giêng 2023
Về đối nội đảng csVN vẫn cố gắng giữ vị trí toàn trị đứng trên luật pháp, họ đứng trên cả ba nhánh tam quyền mà họ tạo ra để làm màu, do đó những bản án buồn cười tại Việt Nam vẫn tiếp tục xảy ra, cùng chung một bản chất phạm tội nhưng hạng thứ dân thì bị xử thẳng tay còn đảng viên thì ưu ái nhẹ nhàng hơn với những khái niệm tào lao như: “gia đình có công với cách mạng”, “có đóng góp nhiều nhưng mới chỉ phạm tội lần đầu”…; từ đó cho thấy cái cơ chế cai trị nước Việt Nam mà đảng quản lý chỉ là một cơ chế tồi tàn hủ bại...
18 Tháng Giêng 2023
Ghép việc “đồng chí” Phạm Bình Minh và “đồng chí” Vũ Đức Đam “thôi” mọi thứ để minh họa cho việc “đồng chí” Nguyễn Xuân Phúc đột nhiên thấy cần... “thôi” luôn và mượn điều đó để cùng lờ đi trách nhiệm của “đồng chí” Phạm Minh Chính – Thủ tướng đương nhiệm – rõ ràng là hết sức phi lý! Không có tác động của... ngoại lực và có thêm những kỹ năng khác ngoài gật và lắc, chắc chẳng có ai điềm nhiên... nhất trí như thế!
17 Tháng Giêng 2023
Quân đội nhiều nước có lực lượng nữ quân nhân nhưng là những đơn vị chính quy, thực sự có khả năng tác chiến hoặc hoạt động hậu cần, y tế, tải thương...Không biết có quốc gia nào trên thế giới có chương trình huấn luyện quân sự cho sinh viên không nhưng ngoại trừ Israel, có lẽ không nước nào huấn luyện quân sự cho nữ sinh viên thành một lực lượng trừ bị cho quân đội. Việc duy trì huấn luyện quân sự cho sinh viên kể cả nữ do đó chỉ còn một mục đích duy nhất: - Vắt sữa, góp phần nuôi sống lãnh đạo quân đội và bộ quốc phòng.