Những con người “bị - bỏ - rơi - hơn - cả”

19 Tháng Sáu 202110:51 CH(Xem: 385)

                          Những con người “bị - bỏ - rơi - hơn - cả”

51257187677_900ccf55a4                               Ông Huỳnh Thanh Long và cháu ngoại bị bại não.




Phạm Thanh Nghiên
    Sài Gòn Nhỏ

“…Lệnh “giãn cách xã hội” như thêm một nhát dao cứa vào những vết thương trên thân thể tật nguyền, chặt đứt phương tiện kiếm sống cuối cùng của những con người già nua và khốn khổ ấy…”

Tôi những tưởng mình từng trải qua bốn năm tù thì việc ngồi yên ở nhà trong thời gian Sài Gòn bị “giãn cách xã hội” chỉ là chuyện nhỏ. Tức là nó sẽ chẳng ảnh hưởng gì đến tâm lý hay tâm tính, nhất là đối với một người ít có nhu cầu đi đây đi đó và thích sự yên tĩnh như tôi.

Thậm chí tôi không tự nhận ra sự thay đổi của mình cho đến khi chồng tôi bảo “dạo này anh thấy em hay cáu kỉnh, tức giận vô cớ lắm”. Đấy là sau khi anh ấy thấy tôi tuôn ra một tá những lời cằn nhằn chỉ vì một người bạn thân chậm trả lời email liên quan đến công việc. Và có lúc dù rất kiềm chế, tôi vẫn lớn tiếng với cô con gái nhỏ ba tuổi rưỡi chỉ vì nó không thu dọn đồ chơi, khiến con bé ngơ ngác nhìn mẹ với đôi mắt đỏ hoe trước khi bật khóc. Tôi mất ngủ triền miên, thỉnh thoảng phải dùng thuốc nhưng những đêm thức trắng vẫn tiếp diễn. Công việc trễ nải do đầu óc tôi không thể tập trung được. Tệ hơn, có lúc tôi buột miệng văng tục một cách vô thức chỉ vì đọc được một bài báo, hay một tin tức đáng phẫn nộ nào đó. Lúc nhận ra, câu chửi thề đã văng ra khỏi miệng, và rồi tôi lại tự trách bản thân, khổ sở với đủ nỗi dằn vặt.

Đấy là câu chuyện của tôi, một kẻ dù gì cũng vẫn may mắn hơn ngàn vạn người khác vì còn có cơm để ăn, có nhà để ở (dù là nhà thuê) trong thời gian Sài Gòn bị cách ly vì đại dịch. Tôi tự hỏi, những người nghèo khổ, buôn thúng bán mẹt sẽ sống bằng gì khi phải chôn chân trong nhà? Rồi những người láng giềng cũ của tôi, hàng trăm cảnh đời mang tên “Vườn rau Lộc Hưng” sống lay lắt hơn hai năm nay sau khị bị mất nhà mất cửa, đã và sẽ cầm cự cách nào trong mùa dịch? Những chị Hà, anh Điệp, anh Sơn, anh Thái, anh Vân, anh Hiếu…., các bạn tù của chồng tôi có còn sức lực để xoay sở trước cơn khó khăn quá lớn này? Năm ngoái, khi còn khả năng, vợ chồng tôi vẫn giúp đỡ hoặc nhờ bạn bè quyên góp, chia sẻ thêm với họ. Năm nay thậm chí tôi không dám gọi điện hỏi thăm. Song có lẽ không cần hỏi cũng biết là tình trạng bi đát, thê thảm lắm. Hỏi thăm xong không giúp gì được, day dứt thêm.

Cơn bão covid-19 và lệnh “giãn cách xã hội” chắc chắn sẽ còn đẩy nhiều gia đình, nhiều con người vào cảnh khốn cùng. Nhưng, có những mảnh đời không cần chờ cơn đại địch ập đến, vốn dĩ đã khốn cùng suốt mấy chục năm nay. Đấy là các ông TPB VNCH mà số phận của họ đã được “bên thắng cuộc” định đoạt từ 46 năm trước, sau cái ngày 30/4/1975 nghiệt ngã. Họ là những con người bị bỏ rơi, bị loại trừ ngay trên mảnh đất quê hương ruột thịt, nơi họ đang tồn tại. Số phận bi đát của các TPB, có lẽ không cần mô tả thêm trong bài viết này. Song cần nhắc lại một điều, đa số các ông đều kiếm sống bằng nghề bán vé số, đấy là đối với những ông còn khả năng lết được ra ngoài đường. Số khác, hoặc sống phụ thuộc vào người thân hay sự giúp đỡ có hạn của những tấm lòng bác ái. Lệnh “giãn cách xã hội” (do vậy) như thêm một nhát dao cứa vào những vết thương trên thân thể tật nguyền, chặt đứt phương tiện kiếm sống cuối cùng của những con người già nua và khốn khổ ấy.

Chiều nay, khi tôi đang nằm gặm nhấm nỗi buồn thì nhận được tin nhắn của một TNV cho biết, nơi ở của chú Huỳnh Thanh Long đã được sửa sang lại. Tôi phải dùng từ “nơi ở” vì không thể gọi đó là “ngôi nhà”. Với vỏn vẹn 20 triệu đồng, cha Vinh Sơn và nhóm TNV chỉ có thể sửa lại cái mái, dựng lại cái cột, láng lại cái nền cho chắc chắn để gia đình chú có chỗ che nắng, che mưa. Chú Long có một người con gái mắc bệnh tâm thần và một đứa cháu ngoại bị bại não, nằm một chỗ. Hàng ngày chú đi bán vé số, vợ chú đi rửa chén thuê, cộng thêm phần hỗ trợ về lương thực, dầu mỡ, mắm muối từ cha Vinh Sơn cũng đủ để cả nhà chú rau cháo nuôi nhau. Từ khi Sài Gòn bị cách ly, vợ chồng chú không đi làm được, cả bốn người sống nhờ vào sự cưu mang của cha.

Dù gì thì việc sửa được chỗ ở cho chú Long cũng là một tin vui nhỏ nhoi trong cái biển cả thăm thẳm nỗi buồn mang tên số phận TPB VNCH. Có lần, tôi đặt câu hỏi với một TNV rằng: “Nếu đơn cử về một ông có hoàn cảnh đáng thương nhất trong số 150 ông TPB mà cha Thành đang cưu mang, thì chị chọn ai?” Chị ấy trả lời: “Hoàn cảnh ông nào cũng đáng thương, cũng thê thảm cả. Nhưng mình thấy tội nhất là ông Nguyễn Văn Cừ bị mù cả hai mắt, cụt cả hai tay. Hiện ông đang thuê một căn gác gỗ bé xíu ở quận 8 ở tạm. Mọi sinh hoạt, ăn uống nhờ vào sự chăm sóc của cô em dâu. Căn gác ấy nóng lắm. Hôm bữa mình lên trao quà, ngồi mấy phút mà chịu không nổi”.Rồi chị chuyển cho tôi tấm hình chú Cừ. Nhìn hình ảnh người TPB già cụt cả hai tay, mù cả hai mắt, cởi trần để lộ thân hình gầy gò, tiều tuỵ, tôi rơm rớm nước mắt.

Từ khi Văn phòng Công Lý - Hòa Bình bị đóng cửa, Chương trình Tri ân TPB VNCH bị khai tử hai năm trước, cha Vinh Sơn và một số cha DCCT vẫn âm thầm giúp đỡ, hỗ trợ các TPB trong điều kiện bị bó hẹp và với khả năng có hạn. Công việc tri ân, giúp đỡ các TPB không chỉ cần sự đóng góp, sẻ chia từ các tấm lòng tự nguyện, mà còn đòi hỏi sự hy sinh âm thầm, chịu khó, chịu khổ, thậm chí chấp nhận hiểm nguy của các TNV. Hiện Sài Gòn có 150 ông TPB đang sống gần như phụ thuộc hoàn toàn vào sự cưu mang của cha Vinh Sơn. Và ông Long, ông Cừ chỉ là hai trong số 150 ông TPB có hoàn cảnh vô cùng éo le, bi đát trong thời gian bị giãn cách. Điều lo lắng nhất của anh chị em TNV lúc này là sức khỏe của cha. Cha Vinh Sơn không chỉ là người cưu mang các ông TPB, mà còn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho mỗi anh chị em TNV, kể cả người có Đạo lẫn không có Đạo. Mỗi khi cha lên cơn đau hay phải nhập viện, chúng tôi đều lo lắng, thậm chí hoảng sợ. Sự khiêm nhường, uyên bác, tấm lòng quảng đại, tinh thần dấn thân tuyệt đối của cha chính là chất keo gắn kết anh chị em chúng tôi lại với nhau. Để có tiền mua gạo, rau mắm hàng tháng cho 150 ông, cha Vinh Sơn phải nhặt nhạnh, gom góp mọi thứ và chỉ nhận sự sẻ chia của người thân, anh em con cháu trong nhà, từ chối mọi sự quyên góp, giúp đỡ ồn ào.

Có lần tôi hỏi, vì sao cha phải gồng hết sức để lo cho các chú TPB trong khi cha còn quá nhiều công việc, mà thời gian và sức khỏe của cha có hạn. Cha trả lời tôi, như là đang nói với chính lòng mình: “Cha mắc nợ các ông ấy. Cả cuộc đời cha từ trẻ thơ, thanh xuân cho đến bạc đầu, cha đều mắc nợ những con người đã hy sinh cho cha có ngày hôm nay, nhất là những con người nghèo khổ bị bỏ rơi hơn cả”.

Đáng buồn thay, trên đất nước này có quá nhiều người bị bỏ rơi, nhưng các ông TPB VNCH chính là những con người “bị- bỏ- rơi- hơn- cả”. Có mấy ai sẵn sàng chìa bàn tay, mở tấm lòng ra với những con người bị bách hại, bị loại trừ như các ông?

Đã hai tuần, rồi hai tuần kế tiếp Sài Gòn bị giãn cách và vẫn chưa có điều gì bảo đảm sau 4 tuần, thành phố sẽ được nới lỏng, cho những con người khổ sở, những thân người tàn tạ kia lết ra khỏi nhà để bán vé số kiếm ăn. Các ca nhiễm mỗi ngày một nhiều thêm và nếu tình trạng “giãn cách xã hội” kéo dài nhiều tuần, thậm chí nhiều tháng thì liệu những người dân nghèo, những người tàn tật như các ông TPB có còn cầm cự nổi?

 

Nguồn: https://phamthanhnghien.blogspot.com/2021/06/nhung-con-nguoi-bi-bo-roi-hon-ca.html#more

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Tám 2021
Theo tà ý của Ban tuyên giáo, tờ Vnexpress đã viết bài gian, trong đó họ dùng hình ảnh minh họa và chủ thích gian lận có chủ đích. Mục đích là xúi dân chích vaccine Tàu để vaccine Mỹ cho quan chức hưởng. Nếu dân không phát hiện thì họ đã xúi được khối dân nghe theo. Đây là cái gian có tính toán, cái gian xuất phát từ trung ương đảng truyền qua ban tuyên giáo rồi từ ban tuyên giáo truyền qua báo chí. Vì thế bài báo gian trên Vnexpress làm dậy sóng cộng đồng mạng mấy ngày qua là bài viết gian có chủ ý. Mà chủ ý ở đây không phải là chủ ý riêng của ban biên tập tờ báo này mà là chủ ý từ Bộ Chính Trị truyền xuống đến thằng viết báo.
03 Tháng Tám 2021
Người dân hôm nay đã thấy rõ cái được gọi là dân chủ, công bằng, văn minh của cộng sản chỉ là cái bánh vẽ to tướng, ăn hoài, ăn mãi mà vẫn không thấy thế nào là dân chủ, công bằng, văn minh. Họ đang thất nghiệp - không một nhà nước nào hỗ trợ, họ đang đói – không một cơ quan nào cứu đói cho họ, họ đang nhiễm Covid19 – không một cơ quan y tế nào quan tậm đến họ, có nhiễm thì đem cách ly, chết thì bó xác đem đi thiêu và chấm hết. Thế thì còn gì có thể ngăn cản người dân trong bước đường cùng này? Không phản kháng cũng chết mà phản kháng cũng chết thì có lý do gì...
03 Tháng Tám 2021
Ngoài chuyện vài viên chức hữu trách vô tình tiết lộ, hệ thống y tế đã lẳng lặng chích vaccine ngừa COVID-19 cho… cán bộ cấp cao (4), người sử dụng mạng xã hội đã chuyền cho nhau xem nhiều văn bản cho thấy, lãnh đạo, cựu lãnh đạo, cán bộ, kể cả cán bộ hưu trí của các ban, ngành, đoàn thể từ tỉnh tới huyện được ưu tiên chích vaccine ngừa COVID-19 của Pfizer, Moderna – những loại vaccine mà nhiều người Việt vẫn tin là tốt nhất, tỉ lệ hiệu quả cao nhất! Sự bất minh trong phân bổ, sử dụng vaccine không chỉ chừng đó, vaccine còn trở thành vật phẩm để… cho mượn ...
02 Tháng Tám 2021
Thống kê dân số cho thấy dân da màu, thiểu số ngày càng tăng và có khuynh hướng bầu cho đảng Dân Chủ trong khi dân da trắng có khuynh hướng bầu cho đảng Cộng Hòa ngày càng giảm. Kinh tế Mỹ chỉ có lợi cho dân nhà giàu, dân da trắng lao động (blue collars) không vươn lên nổi, lại bị mất việc khi các hãng, công ty chuyển việc làm ra nước ngoài. Khi chính trị gia Cộng Hòa mượn di dân bất hợp pháp để tố ván bài "công ăn việc làm" đã khơi dậy máu kỳ thị. Thực tế cho thấy di dân bất hợp chỉ làm những công việc mà người bản xứ chê bỏ.
01 Tháng Tám 2021
Chính sách của Trump không rõ rệt vì nội các không bao giờ thành hình, chỉ làm tạm bợ vì không tìm ra người hay không thông qua được sự phê chuẩn của Thượng Viện. Trong khi Trump đuổi các nhân vật cũ vì cho là phe đảng nhưng lại đưa con gái, con rể vào làm việc nước. Sự thách đố và hứa hẹn của Trump đối với các luật thành văn và bất thành văn đã gây xáo trộn cho chính quyền Mỹ và quốc tế khiến Mỹ gần như bị cô lập trên thế giới. Bức tường biên giới Mỹ-Mễ, thương chiến với Trung Cộng và các vụ kích động xung đột trong nước đã đẩy làn sóng kỳ thị ngày càng rõ rệt.
01 Tháng Tám 2021
Lý thuyết người dân có sự lựa chọn nhưng thực tế người dân hoàn toàn không có sự lựa chọn bởi tất cả những công ty tham gia vào thị trường mở đều mang mục đích lợi nhuận và họ mua điện từ các nhà sản xuất điện cùng giá hoặc theo giá thương thuyết với công ty sản xuất điện. Nhìn tất cả các công ty ở Texas, họ đều tính giá rất cao cho những ai sử dụng điện dưới 500 hoặc 1000 kWh cho mỗi tháng. Giá trên 2000 kWh mỗi tháng thì lúc đó tính giá thành của mỗi kWh mới rẻ còn không thì người tiêu thụ trả giá mắc hơn 30% nếu sử dụng điện dưới 2000 kWh....
30 Tháng Bảy 2021
Bội thu trong lúc toàn nhân dân gặp họa thì đủ thấy chính quyền CS này có vì dân hay không rồi. Nếu vì dân thì họ đã rót tiền vào túi dân rồi, mà nếu rót tiền nuôi 100 triệu dân thì bội thu ngân sách thế nào được? Vậy nên, con số đã nói lên tất cả. Chính quyền này nó xem núi tiền trong ngân khố của nó quan trọng hơn số phận toàn dân. Đảng chỉ biết bóc lột toàn dân chứ chưa bao giờ biết hỗ trợ toàn dân. Người Việt kỳ vọng gì ở cái chính quyền ích kỷ này chứ? Đừng mơ!
29 Tháng Bảy 2021
Cái thiệt hại gây ra bởi cái sai của con người thì con người sửa, cái thiệt hại bởi con virus thì chỉ có thể dùng vaccine để trị thôi. Việc doanh nghiệp sản xuất ngưng hoạt động và cảng Cát Lái bị giảm khả năng hoạt động là do virus, những trường hợp này cần phải đẩy tiến độ tiêm vaccine thật nhanh mới có thể cứu vãn, còn không thì bó tay. Tuy nhiên theo thống kê của trang Our World In Data cho thấy, tiến độ tiêm vaccine của Việt Nam tệ nhất trong 9 nước Đông Nam Á gồm: Singapore, Brunei, Phillipines, Malaysia, Indonesia, Thái Lan, Lào, Campuchia và Việt Nam...
27 Tháng Bảy 2021
Nền kinh tế thị trường – định hướng XHCN của đảng đang phá sản vì Covid19, khi một quốc gia thất bại về kinh tế thì sẽ kéo theo sự khủng hoảng chính trị, bởi vì tầng lớp đảng viên đảng csVN chỉ là một bọn cơ hội chủ nghĩa, chúng vào đảng để làm giàu, để hạ cánh an toàn hưởng thụ nhưng khi bầu sửa của đảng đã cạn kiệt thì ngay lập tức bọn chúng sẽ phản đảng và đào thoát sng một quốc gia khác, vì thế chúng ta có thể nhìn thấy sự rạn nứt từ cơ sở hạ tầng cho đến thượng tầng cấu trúc đảng trong thời gian sắp tới; nếu Việt Nam vẫn không có giải phảp khắc phục dịch bệnh...
27 Tháng Bảy 2021
Nhưng tôi biết nhiều người hoàn toàn không nằm trong danh sách 9 nhóm này đã được tiêm chủng ngay trong tháng Năm tháng Sáu vừa qua. Các doanh nghiệp bỏ kinh phí ra “mua” ưu tiên cho nhân viên của mình. Các tòa báo, cơ quan nhà nước không có tiền thì “mua” bằng gì mà được ưu tiên? Tôi dám chắc nhiều cán bộ lãnh đạo trong tầm tuổi 50-60, khỏe mạnh, đã tiêm rồi, bỏ mặc hàng triệu người già yếu bệnh tật phơi thân cho virus. Đây không phải là sự lạm dụng tiền bạc, địa vị, quan hệ, mà là dùng cùi chỏ tranh giành sự sống với những người yếu đuối nhất trong xã hội.