Người dân cần gì ở đại biểu hội đồng?

24 Tháng Năm 202111:10 CH(Xem: 436)

                           Người dân cần gì ở đại biểu hội đồng?


149027192487656-1-1512385532-width440height297                                                            Nguồn hình Dân Việt



Viết Từ Sài Gòn

  RFA Blog





   Câu trả lời đơn giản, giản dị: Người dân cần một cán bộ có lòng tự trọng!
Chưa bao giờ con người trở nên khủng hoảng đạo đức như hiện nay, đặc biệt là khủng hoảng lòng tự trọng, chính vì khủng hoảng lòng tự trọng mà mọi thứ thói hư tật xấu đều có mặt ở giới cán bộ, và đáng sợ hơn cả là khi nói về cán bộ, người ta nghĩ ngay đến những kẻ dày mặt, không biết xấu hổ, thiếu lòng tự trọng. Trong khi đó, lòng tự trọng là gốc, căn tính của mọi thứ giá trị xoay quanh lòng đạo đức.

Bởi khi lòng dân đã mỏi, con thuyền quốc gia e rằng khó vững tay chèo, bởi khi hình ảnh người cán bộ không còn gần gũi và có gì đó trở thành đối nghịch với lương tri nhân loại, thì chắc chắn rằng, con thuyền quốc gia sẽ khó mà mát tay chèo. Đó là một sự thật tại Việt Nam, khi mà chỉ còn vài giờ nữa đã bước vào cuộc bầu cử hội đồng nhân dân ba cấp, một cuộc bầu cử mà đài báo trong nước gọi là “ngày hội toàn dân”, cán bộ gọi là “lễ hội của chúng ta” nhưng với người dân, đây là một thứ chẳng đặng đừng, người ta phải chấp nhận đi bỏ phiếu cho nó qua chuyện, cho khỏi vướng rắc rối.

Câu chuyện trở nên bi hài khi người dân bằng mặt mà không bằng lòng, bởi nếu bằng lòng, đương nhiên trong lòng người dân phải có niềm tin yêu, khi cầm lá phiếu, người ta đặt niềm tin vào sự lựa chọn của mình chứ không phải người ta nghĩ rằng bây giờ giữa đám này, chọn ra đứa tốt nhất trong đám để giữ lại. Sự nguy hiểm, tệ hại nằm ở chỗ khi người dân cầm lá phiếu trên tay mà buộc phải giữ lại vài ứng cử viên để lá phiếu hợp lệ, khỏi phải bầu đi bầu lại, khỏi phải bị điều tra, tìm hiểu là phiếu này của ai chứ không phải đi là để đặt một nền tảng tương lai ngắn trong một nhiệm kỳ vào một ai đó để làm một công việc gì đó có lợi cho nhân quần, cho đất nước. Không, người ta từ lâu đã mặc định rằng tham nhũng là chuyện tất nhiên của cán bộ, hèn cũng là chuyện tất nhiên của cán bộ, và đáng sợ hơn là bỉ ổi, vô liêm sỉ, chơi bẩn cũng là chuyện tất nhiên của cán bộ.

Vì sao lại có chuyện thảm não như thế này? Bởi từ trứng nước, động cơ để thành một cán bộ nhà nước tại Việt Nam là thứ động cơ của Ăn, Mặc, Ở. Nghĩa là trục triết lý phát triển đất nước, phát triển tâm lý, giáo dục, kinh tế và hàng loạt các lĩnh vực liên đới đều xoay quanh trục ăn mặc ở. Vật dục chi phối, lấy vật dục làm kim chỉ Nam cộng thêm quá trình kinh tế tập thể đầy thảm họa và sai lầm đã đẩy con người đến chỗ xem miếng ăn, xem vật dục là chân lý. Và để đạt được chân lý này, người ta buộc phải có quyền lực, bởi chỉ có quyền lực người ta mới có thể nắm những thứ cần thiết ấy trong tay. Và trong một hệ thống quyền lực lấy vật dục làm kim chỉ Nam, đương nhiên những thành tố, phần tử trong hệ thống đó là những hữu thể vật dục, cụ thể ở đây, các cán bộ nhà nước lấy vật dục làm chân lý.

Một khi hệ thống quyền lực, nơi điều phối và chi phối cao nhất của quốc gia lấy vật dục làm chân lý thì đương nhiên, các tác động của hệ thống này lên nhân dân cũng căn cứ trên vật dục, và quyền lợi của nhóm quyền lực cũng là vật dục, họ tồn tại trên cơ sở vật dục. Lúc này, người dân không ít trông chờ vào chính sách của chế độ, trông chờ vào các khoản cứu trợ, ứng cứu, tiền tuất, tiền dưỡng già, tiền chính sách… Còn nhà cầm quyền thì tha hồ chia chắc, hưởng lạc trên một tấm chiếu hoa thêu đầy những thứ hoa văn giả tạo về đạo đức bằng những sợi chỉ vàng bạc lấy về từ nhân dân bằng nhiều cách. Và khi nhân dân cam chịu, nhà cầm quyền sẽ tự cho họ cái quyền ngồi hưởng lạc trên đầu nhân dân, cán bộ sẽ cho họ cái quyền ngồi trên đầu nhân dân, xem nhân dân là con em, là cỏ cây dưới chân họ. Chính vì vậy mới có dân oan, mới có những tiếng thở dài thườn thượt trong lòng người dân, trên những cánh đồng, trong các cơ xưởng…

Chính vì vậy mới có những cán bộ quản lý giáo dục sẵn sàng đứng ra làm tú ông, tú bà, có những cán bộ giáo dục lạm dụng tình dục học sinh, có những cán bộ sẵn sàng cướp đất của dân, có những cán bộ sẵn sàng ăn trên ngồi trước, thụt két công quĩ, nuôi chân dài bằng tiền ngân sách, chơi bời, bước vào phòng karaoke thì nói năng bổ bả, tay chân quơ quào… thậm chí rút súng dọa bắn đồng nghiệp chỉ vì tranh nhau một cô chân dài nào đó… Nói tới cán bộ, người ta nghĩ ngay tới những cái phong bì lì xì cho họ, thậm chí cán bộ nào đó gọi điện thoại mượn tiền, tức là họ đang xin khéo, cho dù bạn khinh bỉ hay không khinh bỉ, cho hay không cho thì họ vẫn cứ thản nhiên mà gọi “mượn”. Đương nhiên chuyện gọi mượn tiền chỉ là chuyện của những con muỗi trong hệ thống quyền lực, còn những con trâu, con bò trong hệ thống thì đã có những kẻ cơ hội đứng ra xu phụ, xun xoe để toa rập kiếm ăn, đương nhiên sự kiếm ăn này cũng xúc phạm nhân dân trầm trọng, thậm chí đẩy không ít gai đình ra đường, trắng tay.

Có thể nói rằng nói tới sự ngu dốt, u tối của cán bộ Việt Nam, đặc biệt là cán bộ địa phương thì có một ngàn lẻ một chuyện để bàn, để nói. Trong khi đó có hàng triệu sinh viên, tri thức phải ra đường chạy xe ôm, phụ hồ, kéo xe bò, bán vé số, chạy taxi… để kiếm cơm qua ngày. Ở một đất nước mà kẻ dốt không có lòng tự trọng, không có liêm sỉ, sẵn sàng đạp qua mọi qui ước của thế giới tiến bộ để ngồi vào ghế quyền lực trong lúc các trí thức có đủ năng lực phải ra đường làm lao động chân tay kiếm cơm độ nhật… Thì đương nhiên, hình ảnh của cán bộ chẳng bao giờ đáng tin cậy. Mà hiện tại, mọi thứ có liên quan đến hệ thống công quyền đều có tính đảng, có tính toa rập, tính dù che cán, tính gốc gác con nhà đảng chứ không căn cứ trên tri thức và cơ hội, người trí thức chưa bao giờ và hình như vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội thử năng lực hay sự sáng tạo của mình trong hệ thống công quyền, nếu may mắn có được công việc trong hệ thống, người trí thức cũng chỉ là một thứ nô bộc sai đâu đánh đó của kẻ nắm quyền lực, mà kẻ nắm quyền lực là ai? Đây là câu hỏi rất khó, rất tế nhị để trả lời một cách nghiêm túc và công tâm tại Việt Nam lúc này!

Cũng vì vậy mà hình như, ước mơ của vài thế hệ hay cũng không chừng là ước mơ kinh niên, thâm căn cố đế của người Việt lại là có những ông quan, những cán bộ giữ được lòng tự trọng. Bởi khi giữ lòng tự trọng, người ta sẽ hiểu được trách vụ thiêng liêng của một người nắm quyền lực, nắm sứ mệnh phục vụ nhân dân. Điều này khác xa với nỗ lực bước vào hệ thống để ăn trên đầu nhân dân, coi nhân dân như những con gà, con vịt để mà vặt lông, vặt nhẹ, vặt từ từ cho nó khỏi kêu. Thời bây giờ, tìm đỏ con mắt để ra một cán bộ giữ liêm sỉ, giữ lòng tự trọng cũng không có. Nhưng tìm một cán bộ để cho tiền, cho ít nhiều tùy vào khả năng tài chính, để mua chuộc y/thị cùng áp phe làm một việc gì đó quả là không khó, nếu không mua được bằng tiền thì mua bằng thật nhiều tiền và mua bằng thật nhiều tiền cũng chưa đủ hiệu quả thì mua bằng vàng, bằng gái chân dài và bằng cả các quá khứ đầy rẫy bẩn thỉu của chính con người cán bộ đó.

Khi đất nước trở thành cái nồi lẩu với lúc nhúc sâu bọ và chẳng thể phân biệt thể loại của nó thì đương nhiên, thứ mà nhân dân cần nhất là lòng tự trọng. Bầu cử, liệu có bao nhiêu ứng viên đảm bảo còn giữ chút xíu lòng tự trọng? Câu trả lời là: Xin thưa, tìm đỏ con mắt chưa chắc đã tìm ra!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Sáu 202110:49 CH(Xem: 354)
Nha Trang là thành phố nổi tiếng không chỉ khu vực mà còn cả thế giới đều biết tới vì bãi cát trải dài và nước biển xanh như ngọc, gió nhẹ vì bọc quanh Thành phố biển này là các ngọn núi. Khi một nền kinh tế chủ yếu bám vào vỉa hè, không lấy tri thức làm nền tảng thì đất đai là mặt hàng duy nhất cho người ta buôn bán. Các đại gia VN giàu lên cũng nhờ vào đất đai.Quanh Nha Trang, các dự án mọc lên đều có bàn tay của người cộng sản vẽ ra. Những dự án khu đô thị được án ngự những vị trí đắc địa, nó nằm ngay biển, ngay sườn đồi, ngay cửa biển đều do Nguyễn Chiến Thắng...
10 Tháng Sáu 202110:47 CH(Xem: 367)
Vân vân, cứ thế nhắc đi nói lại, kéo dài. “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi !” Đó là câu gắt gỏng bực mình của cụ Hồng. Cụ cứ ho sù sụ, thích phô trương đau yếu, bệnh hoạn, được Vũ Trọng Phụng mô tả trong cuốn tiểu thuyết “Số Đỏ”. Đoạn 6 dài 75 dòng - biết rồi, nói mãi - nên gạch bỏ. Đoạn 9 dài 60 dòng - khổ lắm, biết rồi! Đoạn 5 dài 43 dòng, tác giả không phải kinh tế gia, phân tích lòng vòng, nói như vẹt, hình ảnh Xuân tóc đỏ (Số Đỏ) được thuê thổi kèn, rao quảng cáo cao đơn hoàn tán, di tinh mộng tinh, lậu. Đó cũng là tài trí gíới lãnh đạo nhà ta chỉ có thế?
10 Tháng Sáu 202110:24 CH(Xem: 284)
Và ngoài tính chất căn bản này ra, tính vụ lợi của một hệ thống đảng hình thành và tồn tại hoàn toàn dựa vào lý thuyết chống bất công do tư bản gây ra sẽ không bao giờ chấp nhận sự tồn tại của tư bản cho dù đó là tư bản đỏ. Bởi một khi tư bản tồn tại, lựa chọn của con người hoặc giả chia làm hai hướng trong câu hỏi: Tư bản hay Cộng sản? Và, khi kinh tế thị trường phát triển đến ngưỡng chạm tư bản, tức các mối quan hệ giao lưu kinh tế đều tương tác mật thiết với thế giới tư bản, lúc đó sự tồn tại của Cộng sản sẽ rơi dần về số không. Với qui luật này, chắc chắn người...
09 Tháng Sáu 202110:10 CH(Xem: 384)
Thực ra khi covid xảy ra, doanh nghiệp Việt Nam chết như rạ, việc chết hàng loạt ấy nó dẫn tới nguồn thu bị thiếu hụt một cách bất thường, từ đó mà Phạm Minh Chính mới đi vay đến 42% tổng thu ngân sách để bù đắp. Những thông tin bất lợi này ban tuyên giáo cho ém, nhưng ém gì cũng không thể giấu được triệu cặp mắt người dân. Tuy tình hình thiếu hụt thế, nhưng ĐCS không cho báo chí loan tin để cho chính phủ của gã Phạm Minh Chính hoàn thành mục tiêu kép “vừa chống dịch tốt vừa phát triển kinh tế thành công” bằng trò gian dối...
09 Tháng Sáu 202110:09 CH(Xem: 417)
Lâu nay, việc sai phạm dự án hay gây thất thoát tiền nếu bị khởi tố, thì giới quan chức VN ngầm hiểu với nhau thằng này khác phe. Chứ nếu “cùng phe” thì cùng lắm chỉ bị khiển trách là cùng. Sai phạm của chiến thắng trong kết luận thanh tra chính phủ vạch ra số thất thoát là 176 tỷ đồng, mà bị khởi tố, dư luận lại đặt câu hỏi vậy số tài sản gây thất kinh hoàng hơn như hàng chục ngàn tỷ trong đường sắt Cát Linh - Hà Đông cho tới bây giờ có ai bị lôi ra xử lý đâu? Đảng ta nhân văn đạo đức lắm thế cơ mà, quan chức tỉnh nào có ai mà không vi phạm, có ai chưa từng nhúng chàm?
08 Tháng Sáu 20219:23 CH(Xem: 413)
Chuyện ông Vịnh nói mua vũ khí hiện đại không phải để bắn, tôi cũng đồng ý, nhưng chỉ một phần thôi. Câu này thật ra là câu ngạn ngữ Latin mà phương Tây hay sử dụng, đó là “muốn bạn hòa bình, chuẩn bị cho chiến tranh” (nguyên văn “Si vis pacem, para bellum”). Khi bị bọn Tàu làm mưa làm gió ngoài Biển Đông, đánh đập, hà hiếp ngư dân Việt Nam trong nhiều năm, ít ra cũng phải bắn vài quả rốc két hiện đại để bọn hải cảnh Tàu, bọn dân quân biển Tàu sợ … vãi chứ! Hay là quân lính của ông Vịnh có bắn mà không nói ra?!
08 Tháng Sáu 20219:22 CH(Xem: 482)
Hôm trước, đăng mấy câu thơ của nhà thơ Trần Vạn Giã lên cho vui, thì có một hai bạn muốn đọc thơ của chính hắn làm. Khiến cho hắn nhớ lại hồi còn học lớp 10b, hắn có làm một bài thơ (lấy bút hiệu là Công Tằng Tôn Nữ Thị Trớ Trêu) và gửi tham dự cuộc thi thơ của báo Nhân Dân. Bài này được giải 3, tức là giải khuyến khích, nhưng hôm phát giải hắn lại bị bịnh, không đi lãnh thưởng được, nhờ vậy mà hắn còn sống sót tới hôm nay. Xin đăng lên đây. Nếu ý thơ hay câu cú có khuyết điểm gì xin các bạn góp ý chỉ giáo cho.
06 Tháng Sáu 202111:37 CH(Xem: 396)
Dân đang lao đao là thế, không lo dừng các dự án mà nó chỉ phục vụ cho giới đại gia, tiếng hát phát ra từ nhà hát Thủ Thiêm nó khác gì tiếng hú của loài sói hoang dại? Vô cảm với đồng bào đến thế là cùng, không giúp thì thôi còn nhét chữ vào mồm dân cho đó là nhân dân chờ lâu lắm rồi. Thế giới này có nước nào khi dân đang chênh vênh bên bờ vực thẳm khi an sinh xã hội bằng không mà chính phủ ráo riết xin tiền dân như thế không? Rồi còn xây nhà hát sân vận động cho ai?
05 Tháng Sáu 202112:16 SA(Xem: 411)
Những ngày cả nước đang bước vào giai đoạn khó khăn khi dịch bệnh trở nên nghiêm trọng, y tế kiệt quệ, kinh tế đình trệ, đảng đã dùng tiền tổ chức đại hội xong qua bầu cử tốn hàng tỷ đô la, dân đã khốn cùng, có người túng quẫn nhảy cầu tự tử, vậy mà giờ ông không hề ra một quyết sách chỉ đạo để hỗ trợ người dân lúc cấp bách, cho tới đàm phán mua Vaccinec khẩn trương. Ông để cấp dưới mình muối mặt gọi điện xin từ Châu Mỹ tới Úc Châu qua Á Châu hầu tìm Vaccine, một mặt ông xin tiền dân, cho dù đi ngược quy trình của thế giới là chính phủ lo cho dân.
01 Tháng Sáu 20219:54 CH(Xem: 457)
Và khi bạn biết bỏ ra một số tiền lớn đó hoàn toàn từ máu và nước mắt của nhân dân là thuế xăng thuế điện... mà vẫn không xong, nhưng lại phải trả nợ vì Việt Nam xây nó bằng tiền vay. Lãi một ngày chúng ta trả là 6 tỷ, đổi lại một cục sắt xuyên thọc tim thủ đô, đập tan cái gọi là ngạo nghễ và sụp đổ hoàn toàn cái tự hào quá Việt Nam ơi thì không có gì đau đớn hơn. Mỗi ngày 6 tỷ, 10 năm qua là bao nhiêu tiền lãi, mà bắt nhân dân đóng thuế bù vào...
16 Tháng Sáu 2021
Cửa buồng lái có chốt trong để chống không tặc, phi công cho ông vào buồng lái (như hình Lý Nhã Kỳ khoe ngồi buồng lái) là vi phạm an toàn bay. Vậy, khi Đài Không lưu TSN báo phi công “huỷ phép cho hạ cánh” qua tần số VHF, tại sao ông ngồi ngoài buồng lái mà nghe được, để ông gọi can thiệp muốn cháy máy? Ông nên nhớ rằng, trước mỗi phi vụ, phi công đều làm kế hoạch bay (flight planning), trong đó có ghi tần số liên lạc và hướng phi đạo đến, và tần số – hướng phi đạo của các phi trường gần kề, nếu phi trường đến cấm đáp, do thời tiết hay sự cố.
16 Tháng Sáu 2021
Con người hôm nay quá ích kỷ. Không thể có con được nhưng vì ham muốn có con thì tại sao không xin con nuôi mà lại ích kỷ đòi hỏi phải là dòng máu của chính mình bằng tinh trùng của chồng và trứng của mình? Vấn đề không đơn giản là người mang thai giùm được trả tiền nhưng khi về già, do sự sinh con đó, ảnh hưởng đến sức khỏe của người mang thai giùm thì ai chịu trách nhiệm? Một con người ích kỷ sẽ dạy dỗ con mình ra sao ngoài cái tính ích kỷ mà đứa trẻ có thể bị ảnh hưởng từ người dạy dỗ?
14 Tháng Sáu 2021
Trừ một số người kinh doanh hoặc quan chức, phần lớn dân Việt Nam là nghèo. Người nghèo buôn bán kiếm ăn từng bữa không có vốn liếng trường kỳ. Chế độ bảo hiểm, phúc lợi xã hội của Việt Nam quá yếu ớt, gần như người dân không thể trông chờ. Quỹ hỗ trợ thất nghiệp, thất thu do dịch bệnh cho người dân và cho cả doanh nghiệp được đánh giá là “chỉ thấy trên tivi). Vì thế, đóng cửa lâu thì doanh nghiệp chết, người làm thuê và người lao động nghèo cũng “chết” theo...
12 Tháng Sáu 2021
Các con có công nhận, quan chức Ta khôn, quan chức Tây “đần" không? “Đần” thế sao giàu được! Muốn giàu thì phải có lý luận như nói ở trên và có cái KHÔN đậm đà bản sắc văn hoá dân tộc Việt Nam như các bác lãnh đạo đã vận dụng. Nhờ đó quan chức của ta lương cao nhất cũng chỉ chừng 20 triệu, tức chưa được 1.000 usd, vậy mà ai cũng xe hơi, nhà lầu, kẻ hầu người hạ, của ăn của để, cho con du học… Còn cái gì khó đã có dân: “khó vạn lần dân liệu cũng xong" mà! Lãnh đạo thế mới tài tình chứ!
11 Tháng Sáu 2021
Việc cho phép đồng bitcoin thanh toán như là đồng tiền chính thức ấy nó chỉ có cái lợi duy nhất là đất nước này vét được đồng tiền bẩn từ nước ngoài, nhưng ngược lại nó hạn chế khả năng ứng phó của ngân hàng trung ương trước tình huống nền kinh tế gặp khủng hoảng. Và điều quan trọng hơn, nền kinh tế El Salvador có thể bị sự trồi sụt thất thường của loại đồng tiền này tàn phá. Đây là một nguy hiểm khôn lường. Ông tổng thống 39 tuổi này đã “thả con tôm bắt con tép” rất thiếu sáng suốt hoặc có thể ông ta chịu áp lực ngầm nào đấy bởi bọn tội phạm có tổ chức.
10 Tháng Sáu 2021
Cái danh hão “mục tiêu kép” (vừa phát triển kinh tế tốt vừa chống dịch giỏi) mà ĐCS đang đưa ra để tuyên truyền nó chính là cái bẫy làm cho Việt Nam trở thành viên gạch lót đường để Tàu bước lên đấy mà tiến vào thị trường Mỹ. Với tình hình dịch bệnh như hiện nay, không một quốc gia nào phát triển kinh tế tốt được, tuy nhiên ĐCS muốn mình “làm được những gì thế giới không thể làm” nên họ đã mở toang cửa để hàng Tàu ào ạt tràn vào dán mác “made in Vietnam” rồi xuất sang Mỹ để kiếm ưu đãi. Trung Quốc kiếm tiền bỏ túi còn CS Việt Nam kiếm tiếng để lừa nhân dân...
08 Tháng Sáu 2021
Còn chuyện giá thuốc cũng là trò hề của chính trị Mỹ. Các nhà bào chế (pharma) kêu rằng vì nghiên cứu lâu, phí tổn cao nên giá thuốc đắt. Thế nhưng thực tế cho thấy có thuốc sản xuất đã lâu, tới kỳ bệnh phát khắp nơi, nhu cầu tăng vọt thì công ty tăng giá gấp 10%, 1000%, 7000%... lý do gì ngoài lòng tham vô đáy? Nếu vì tốn công thì chính quyền có thể quy định luật cho phép thời gian lấy lại vốn, cũng như giới hạn phần trăm lời mỗi năm chứ không thể thu lời hàng chục tỷ nhưng đến khi bị kiện tụng vì tai biến của thuốc thì khai phá sản, ôm tiền bỏ chạy...
07 Tháng Sáu 2021
Chúng ta thường nghe lý luận: súng không tự nó giết người chỉ có người mới xiết cò súng và giết người. Vậy lỗi tại người chứ không phải tại cây súng. Loại lý luận cùn này vẫn còn được nghe cho tới ngày nay (2020). Không thấy ông tòa, phóng viên, giáo sư đại học, các nhà chính trị... lên tiếng nói rằng: Ai chế ra súng? Con người chế ra súng để giết sinh vật. Nếu súng có giá trị vũ khí như dao thì ai cũng có. Khi cả hai bên đều có súng thì chuyện gì xảy ra? Giết người như cơm bữa khi súng dùng thay luật lệ, cảnh sát. Vậy thì cảnh sát, luật để làm gì khi dân có súng?
07 Tháng Sáu 2021
Khi bạn về hưu thì số tiền tối đa mà sở an sinh xã hội cho bạn mỗi tháng là 3,770 đô la cho năm 2019. Số tiền này không phải ai cũng được mà là dựa vào số tiền lương mà bạn đã làm, đã đóng vào trong quỹ an sinh xã hội. Bạn làm ít thì bạn sẽ nhận tiền ít. Bạn làm nhiều thì bạn sẽ nhận tối đa con số bên trên. Dĩ nhiên đây là con số rất lớn dành cho những người không có tài sản, không phải thuộc loại giàu có khi họ về hưu, không đi làm. Còn đối với những nhà triệu phú ở Mỹ, khi họ về hưu, đồng tiền của họ vẫn tiếp tục thu vào dù họ không đi làm bởi họ bỏ tiền vào một công ty nào đó....
05 Tháng Sáu 2021
việc TQ chứng minh tính hiệu quả vắc xin của họ với WHO là một chuyện, nhưng những lô hàng xuất qua Việt Nam có chất lượng như thế nào? Không loại trừ một giả thuyết loại vắc xin này có công hiệu nhất thời chế ngự virus nhưng trong đó có một loại hóa chất hủy diệt cơ thể con người phát tác sau nhiều năm. Một kế hoạch thủ tiêu một dân tộc cứng đầu chống đối TQ xưa nay là điều mà TQ luôn nhắm tới, tất nhiên đây chỉ là giả thuyết, tuy nhiên với những gì đã từng xảy ra trong giòng lịch sử cho thấy đây là một giả thuyết có cơ sở (dù không đủ mạnh), nhưng đó là điều người Việt Nam phải dè chừng...