Chuyện nhà chồng tôi- một bi kịch không hồi kết sau ngày “kết thúc” tiếng súng chiến tranh

28 Tháng Tư 202110:22 CH(Xem: 1803)
      CHUYỆN NHÀ CHỒNG TÔI- MỘT BI KỊCH KHÔNG HỒI KẾT
              SAU NGÀY “KẾT THÚC” TIẾNG SÚNG CHIẾN TRANH

178971619_1817876058373849_5178670158482024427_n



Phạm Thanh Nghiên



“Mày có biết cái này là cái gì không?”
Sáng ngày 30-4-1975, gia đình ông Huỳnh Kim Sơn cả thảy 11 người đang ở trong nhà thì nghe tiếng ồn ào ngoài đường Phạm Thế Hiển. Ông Sơn là một thiếu úy cảnh sát, làm việc tại Quận 8 thuộc lực lượng Cảnh sát Quốc gia VNCH. Mặc dù ông đã dặn các con, các cháu không đứa nào được ra khỏi nhà, nhưng cậu bé Tú, khi ấy mới bảy tuổi, con trai thứ ba của ông vẫn rình lúc ông không để ý, rón rén mở cổng vọt ra ngoài. Từ nhà ông Sơn ra đường Phạm Thế Hiển đâu khoảng dăm trăm mét.
Cậu bé Tú thấy họ, những người mặc áo xanh, đội nón cối, đông lắm. Lớp thì đi bộ, lớp ngồi trên xe lam. Ai cũng vác theo súng. Có người còn mang cả cành cây cắm trên balo nữa. Cậu bé chưa từng chứng kiến cảnh tượng như thế tại Sài Gòn. Họ reo hò, la hét và ca hát vang cả phố phường, đại loại như: “Tiến về Sài Gòn ta quét sạch giặc thù”, “Sài Gòn đây rồi”, “Đập tan bè lũ ngụy quân ngụy quyền”… Đó cũng là lần đầu tiên Tú nghe đến cái tên Hồ Chí Minh phát ra từ giọng nói rất khác của lũ người xa lạ kia.
Tú không phải đứa trẻ duy nhất hiếu kỳ đứng xem. Mấy đứa trẻ cùng xóm chen chúc trong đám đông, mắt ngơ ngác, láo liên nhìn ngó. Có mấy cái bàn ai đó đã kê sẵn trên vỉa hè, đặt những thùng bìa các-tông. Trong các thùng bìa ấy là những lá cờ xanh đỏ, không giống như lá cờ vàng ba sọc đỏ quen thuộc treo ở trụ sở cảnh sát, nơi ba của Tú làm việc, hay ở trường học mà cậu vẫn nghiêm trang giơ tay chào mỗi thứ hai đầu tuần.
Những nhóm người mặc áo xanh, đội nón cối hoặc đeo khăn rằn, vai mang súng bắt đầu đi phát cờ cho mọi người. Họ phát cả cho bọn con nít. Tú cũng được một cái. Cậu bé Tú mang lá cờ xanh đỏ ấy về, vừa đi vừa nhảy chân sáo. Mới bước vào nhà, chưa kịp khoe với ai thì ông Sơn đã giật phắt lá cờ trên tay thằng con, ném nó xuống đất rồi lấy chân giẫm lên. Vợ ông tái mặt, vội chạy ra cổng xem có ai đi ngang qua không. Tú ngơ ngác, tim đập thình thịch tưởng là sẽ bị ăn đòn can tội trốn đi chơi.
– Mày có biết cái này là cái gì không mà tha về đây?
Ông Sơn rít lên, cố nén cơn tức giận. Giẫm giẫm mấy cái cho bõ ghét rồi nhặt lên, vo viên lá cờ giấy trong tay trước khi mang xuống bếp, châm lửa đốt. Mới bảy tuổi, Tú chưa đủ khôn để biết chuyện gì đang xảy ra. Nhưng cậu bé đã lờ mờ cảm nhận về những điều bất thường đang đến với gia đình mình. Thảo nào mấy bữa nay ba không tới nhiệm sở, các anh chị em Tú cũng không đi học.
Sau ngày 30-4-1975, giống như các quân nhân cán chính chế độ VNCH, ba và ông ngoại của Tú đều phải đi “học tập cải tạo”, nghĩa là đi tù. Cả ba và ông ngoại của cậu đều là sĩ quan cảnh sát với cấp bậc thiếu úy, do đó bị chính quyền mới liệt vào thành phần “ác ôn”. Ông ngoại Phạm Văn Vinh từng là “Trưởng ban Tình Hình Ban Chỉ huy Cảnh sát quận 4”, một chức vụ thuộc bên tình báo. Cậu bé Tú còn nhớ, hàng ngày ông ngoại đi làm đều có xe của nhiệm sở đến đưa đón. Ông ngoại Phạm Văn Vinh bị lưu đày ba năm ở nhà tù Hàm Tân. Trong Giấy Ra Trại mà nhà tù cộng sản cấp cho ông có ghi rõ: “Họ tên: Phạm Văn Vinh, sinh năm 1922. Trú quán tại: số 3 Cư Xá, Bến Vân Đồn – quận 4. Số quân, cấp bậc, chức vụ trong bộ máy chính quyền, quân sự và các tổ chức chính trị phản động của chế độ cũ: thiếu úy, Trưởng ban tình hình B.C.H.C.S quận 4”.

179254694_1817875011707287_7241059188211645626_n
*Cơn thảng thốt của ngày 30-4
Ông Huỳnh Kim Sơn may mắn hơn nên chỉ đi tù vài tháng rồi được tha, do từng cứu mạng một viên cán bộ cộng sản Bắc Việt. Đó là một cuộc cứu mạng “bất đắc dĩ” xảy ra vào năm 1972. Một viên Việt cộng bị cảnh sát truy đuổi, trong lúc cấp bách đã chạy vào nhà ông trốn. Lúc cảnh sát ập vào, họ hỏi bà Kim Anh – vợ ông Sơn – xem có người lạ nào chạy vô không. Bà Kim Anh, khi ấy đang mang bầu người con thứ tư, dù sợ hãi nhưng vẫn cố trấn tĩnh, trả lời gọn lỏn một câu “không!”. Vừa lúc ông Sơn ở nhiệm sở về tới nhà, trên người vẫn mặc sắc phục.
Vì nể đồng nghiệp nên nhóm cảnh sát chỉ khám xét qua loa rồi bỏ đi. Bà Kim Anh vội ra đóng cổng, rồi trở lại vào trong nhà, lắp bắp nói với chồng “ổng… ổng… trong hồ nước”. Ông Sơn chết lặng người. Ông chạy ra sau nhà, thấy người đàn ông kia đang lóp ngóp từ trong bể nước ngoi lên. Bị vợ đặt vào “sự đã rồi”, ông không còn lựa chọn nào khác là phải thuận theo. Nếu kêu cảnh sát tới, vợ ông sẽ mang tội che giấu Việt cộng, mà thả đi cũng không cam lòng. Bà Kim Anh van lơn: “Em sắp sinh con, thôi thì mình làm phước cứu một mạng người. Để đức để phúc cho con sau này”.
Trước khi đi, viên cán bộ Việt cộng quỳ xuống, vái lạy hai vị ân nhân cứu mạng. Rồi ông ta đưa cho ông Sơn mảnh giấy, có ghi chép ký hiệu gì đó, dặn rằng nếu sau này có bề gì, tìm ông ta sẽ trả ơn. Đúng như lời đã hứa trước đó ba năm, viên cán bộ cộng sản trả ơn cho ông thật. Ông Sơn thoát cảnh tù đày, nhưng không thoát được cơn đau mất nước, không thoát được cảnh sống bị bủa vây với vô vàn tủi hờn, căm hận. Và chính đứa con còn trong bụng mẹ ngày nào, cái cớ để vợ ông lấy đó mà tha cho viên cán bộ nọ, 42 năm sau đã chết thảm trong tay nhà cầm quyền cộng sản. Trí chết sau khi vừa kết thúc 14 năm dài bị cầm tù. Cái “phúc” mà ông bà Sơn tạo dựng cho con, không lớn bằng cái “họa” của “bên thắng cuộc” giáng xuống gia đình họ.
Những gì tôi vừa kể là một phần câu chuyện diễn ra trong và sau ngày 30-4-1975 của gia đình chồng tôi, anh Huỳnh Anh Tú, do chính anh kể lại. Tất nhiên, ngày ấy anh Tú còn nhỏ nên có chuyện anh nhớ được, có chuyện phải hỏi lại ba anh. Chuyện nhà chồng tôi, không chỉ có thế. Nếu viết đủ, theo trình tự thời gian, nó sẽ là một cuốn sách dày, đẫm nước mắt. Cuộc “giải phóng” của người cộng sản miền Bắc không chỉ khiến gia đình anh Tú lâm vào cảnh khốn cùng, nó còn khởi đầu cho những rạn nứt, ly tán và nhiều biến cố đau thương sau này. Số phận của gia đình chồng tôi, của ba má, của từng anh chị em bên chồng là những câu chuyện buồn trải dài trong suốt cuộc đời mỗi người. Đó là câu chuyện của một gia đình trong hàng vạn gia đình miền Nam khác đã bị một thứ “nhân mệnh” giáng xuống khi cơn thảng thốt của cái ngày 30-4 còn chưa kịp cất lời.
*Ly tán trong cái gọi là nền “hòa bình” mới
Bi kịch của gia đình chồng tôi, của cả dân tộc này suốt 46 năm qua vẫn chưa chấm dứt. Gốc gác VNCH (người cộng sản gọi là “ngụy quân, ngụy quyền”) như một dấu gạch chéo trên gương mặt , ký hiệu để nhận biết về một hạng người phải bị loại trừ, phải bị vùi dập, phải bị khinh ghét dưới cái gọi là “chế độ XHCN”. Sau năm 1975, ba má chồng tôi phải bán dần bán mòn tài sản, của cải để lấy tiền nuôi các con. Đầu tiên bán nữ trang, rồi bán xe, sau đó bán nhà. Dần dà không còn thứ gì có thể bán ra tiền.
Sau gần 20 năm làm lụng cực nhọc, cố gắng đến kiệt lực vẫn không ngóc đầu lên nổi, gia đình chồng tôi lần lượt vượt biên sang Campuchia, rồi Thái Lan.
Duy nhất có một người chị ở lại Sài Gòn. Sau này, trong thời gian sống bên Thái Lan, chồng tôi cùng anh trai là Tuấn và em trai là Trí đều tham gia một tổ chức chống cộng. Năm 1999, trong lần nhận nhiệm vụ về nước, chồng tôi và Trí bị bắt, mỗi người bị kết án 14 năm tù. Trong thời gian ở tù, Trí bị nhiễm bệnh AIDS – hậu quả của những lần bị cùm chân có dính máu, thịt của người tù mang bệnh bị cùm trước. Ra tù được sáu tháng, Trí chết. Một cái chết đầy đau đớn, oan khuất và tức tưởi. Sau khi chồng tôi và Trí bị bắt, anh Tuấn mất tích. Một số người hoạt động cùng anh nói rằng anh bị cộng sản giết. Vài năm sau khi anh Tuấn chết, vợ anh cũng qua đời để lại đứa con mồ côi cho cô Trang, em chồng tôi nuôi dưỡng. Má chồng tôi bị bệnh tiểu đường, do không đủ tiền thuốc thang nên bà qua đời tại Thái Lan năm 2010, khi anh Tú và Trí thụ án được 11 năm. Lúc còn sống, má chồng tôi bị cưa hai chân do bị hoại tử. Sau thời gian sống ở Thái Lan, ba chồng tôi lưu lạc sang Malaysia, thỉnh thoảng qua Thái Lan thăm má. Em chồng tôi lập gia đình, sinh được ba đứa con nhưng khi đứa út còn nhỏ, chồng cô ấy bạo bệnh rồi qua đời.
Sau khi lấy anh Tú, tôi những muốn đón ba chồng tôi về ở hẳn Việt Nam để thuận tiện cho việc phụng dưỡng. Ở trọ cũng được, khi nào có đủ tiền thì xây nhà. Ba tôi chấp thuận. Ông đặt vé về Sài Gòn vào ngày 9-2-2017, nhưng buổi chiều hôm trước, mồng 8-2, ông đột ngột qua đời tại Malaysia. Vuốt mắt cho ông cũng là một người lưu vong khác. Tháng 4-2016, khi chúng tôi chuẩn bị làm đám cưới, người em trai út của anh Tú đã hẹn sẽ về tham dự vì nhiều năm rồi cậu ấy chưa trở lại Việt Nam. Nhưng rồi lại là một giấc mơ không thành khác. Trước đám cưới chừng một tháng, chúng tôi nhận được tin Quốc bị tai biến. Suốt mấy năm nay, Quốc phải ngồi xe lăn, không thể đi làm kiếm tiền nuôi con. Mọi gánh nặng đổ dồn lên cô Trang, em gái chồng tôi.
Anh Tú kể, từ năm 1981 cho đến mãi về sau, gia đình anh chưa bao giờ có một ngày sum họp kể cả vào những sự kiện trọng đại nhất của đời người như cưới hỏi, tang chế. Cả ba và má đều chết trên xứ lạ quê người mà con cháu không thể đến tiễn đưa, vĩnh biệt. Anh Tú lấy tôi, lại cũng là một người tù, một kẻ “phản động” theo cách kết tội của nhà cầm quyền. Thỉnh thoảng tôi nói đùa “vợ chồng mình tiền án nhiều hơn tiền mặt”. Và “nếu xét theo bên ngoại, bé Tôm là cộng sản con. Xét theo bên nội, nó mang gốc gác “ngụy quân ngụy quyền”. Tôm có ba mẹ, có chú đều là tù nhân chính trị dưới chế độ cộng sản. Tức là nhà tôi vừa có tù anh, tù em, tù vợ, tù chồng, vừa có tù em, tù chị, đủ cả. Nếu nhắc thêm sự kiện nhà tôi ở Vườn rau Lộc Hưng bị đập, thì bé Tôm cũng là một “dân oan nhí”. Vợ chồng tôi vừa là cựu tù chính trị, kiêm luôn danh hiệu bất đắc dĩ “dân oan”. Số phận cứ buộc chúng tôi vào cảnh ngộ éo le, bi đát.
***
Khi viết những dòng này, vào dịp tháng Tư năm 2021, chồng tôi vẫn là một người vô tổ quốc, vẫn phải sống lưu vong trên chính quê hương ruột thịt mình. Từ khi ra tù vào tháng 12-2013, anh Tú vẫn không có nổi một mảnh giấy tờ tùy thân. Gia đình tôi vẫn tiếp tục sống, cuộc sống của những phận người Việt với điệp trùng khốn khó, hiểm nguy vây bủa. 46 năm là một khoảng dài trong đời người, vậy mà nỗi đau cứ như vừa mới hôm qua. Làm sao quên được khi thế lực tà ác thay vì sám hối, lại reo rắc tư tưởng thù hận, vùi dập nạn nhân tới tận cùng của mọi nỗi đau. Nạn nhân nào có phải vài chục con người, đấy là triệu triệu con người. Biết bao giờ đất nước này mới thay da đổi thịt, người người mới biết ăn năn?
Cưu mang nỗi đau quá khứ không phải để thù hận, mà để nuôi dưỡng ước vọng tương lai. Tương lai cho gia đình bé nhỏ của tôi. Tương lai cho người Việt.

Sài Gòn, tháng 4-2021
             PTN

- Hình từ bài chủ
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Sáu 20229:01 CH(Xem: 184)
Dẫn đường Cả Nước Xuống Hang "Mẹ nó sòng phẳng rõ ràng sợ chi!" Vặt lông dân chẳng sót gì Luật rừng/rừng luật hành vi lạm quyền Thất thoát tư lợi túi riêng Đốt lò/lò đốt dòng tiền đi đâu Lỗ từ trên xuống lỗ đầu Ngành nào cũng báo lỗ sâu nặng nề Vậy mà hạ cánh giàu mê An toàn lợi ích lúc về nghỉ hưu Chẳng may nếu phải vào tù Của nả chìm nổi trùng tu lâu dài Vàng kho bạc nén lầu đài Nghề làm quan chức tiền tài lời to Nghề làm quan chức khỏi lo Nghề làm quan chức "khóc" cho "qua đèo"
26 Tháng Sáu 20229:06 CH(Xem: 251)
Vâng, thì thế. Cho nên dân bây giờ sợ lắm. Trước khi đưa thân nhân vào phòng mổ cứ phải ghé tiệm xâm trước đã. Anh xâm hộ tôi “chân này là chân phải”, hay “chân này là chân trái”. Vâng, anh cứ xâm chữ to to lên, xấu một tí mà không phải què quặt. Người khác thì đưa cổ tay trái ra, anh làm ơn xâm cho tôi chữ “mổ lấy đinh ra ở đây”, nhớ vẽ cái mũi tên nữa nhá. Lại còn cẩn thận đưa cổ tay phải ra nhờ xâm “tay này tốt lắm, xin đừng mổ cám ơn”.
24 Tháng Sáu 202210:00 CH(Xem: 195)
Có vị nào nói không đòi được Hoàng Sa thì thế hệ con cháu sẽ đòi được. Thế hệ này mà để tham nhũng bòn rút tài nguyên đất nước, làm kiệt quệ sức dân thì thế hệ sau lấy đâu ra nền tảng và sức mạnh để đòi lại phần đã bị ngoại bang cướp? Rồi chính vị này bảo phải dạy sao cho thế hệ trẻ khi đứng chào cờ mà mắt rưng rưng lệ. Câu này đúng, không hề sai. Một đất nước chỉ có thể hùng cường được khi người trẻ có lòng ái quốc tha thiết và mạnh mẽ nhưng làm sao có được điều ấy thì cần phải bàn tiếp. Đúng là chúng có quyền tự hào về lịch sử chống ngoại xâm hào hùng nhưng ...
24 Tháng Sáu 20229:59 CH(Xem: 181)
“Bản thân ông Trọng không xứng đáng trong việc lãnh đạo đất nước ở chỗ là trải qua đại dịch, ông Trọng chưa một lần thừa nhận rằng cuộc lãnh đạo để chống dịch này gây tổn hại và đau thương thế nào đối với Việt Nam. Và ông chỉ làm một điều đơn giản thôi, là ông tỏ ra đau xót, xót xa khi những đảng viên của ông ta, là những thành phần thân cận và cai trị, bị loại khỏi hệ thống và bị trừng trị. Điều này cho thấy ông Trọng là một nhân vật cục bộ và không có đủ tầm vóc để lãnh đạo đưa đất nước Việt Nam đi tới đâu hết.” Trong khi đó thì ông Nguyễn Sơn, một người dân Hà Nội, thì...
22 Tháng Sáu 20229:20 CH(Xem: 447)
Trùm cuối, mắt xích cuối cùng là ai chưa biết, thế nhưng thông tin trong nước cho thấy tên chủ tịch thành hồ Nguyễn Thành Phong đang chuẩn bị vào lò vì cái tội đã xin thưởng huân chương Lao Động Hạng 3 cho Công ty Việt Á, buồn cười hơn, cái thằng ký huân chương đó là Nguyễn Phú Trọng thì không ai dám rờ tới, trong khi hắn chính là kẻ đã viết cho thằng Việt Á lá bùa linh nghiệm để chúng câu kết với những CDC ngoày mũi dân lành. Còn trùm cuối là ai thì cứ nhìn vào ai là Trưởng Ban Chỉ Đạo chống dịch Covid 19 thì sẽ rõ, chính tên Phạm Minh Chính, thủ tướng nước CHXHCNVN là...
21 Tháng Sáu 202211:31 CH(Xem: 420)
Công tác đấu thầu kiểu “đo ni đóng giày” là cách mà các CDC đã dùng để chọn Việt Á trúng thầu. Thông thường, để có nhà thầu cung cấp thuốc và thiết bị y tế, CDC phải đưa ra tiêu chuẩn mời thầu. Trong trường hợp này, các CDC chỉ đưa ra những tiêu chuẩn mà Việt Á có, nhưng các đối thủ khác không có. Vì thế, những nhà thầu khác dù có năng lực hơn nhưng vẫn không đủ tiêu chuẩn theo các CDC đưa ra, nên họ bị loại “từ vòng gởi xe”. Nhờ đó mà Việt Á trúng thầu với giá rất cao. Với giá trúng thầu cao ngất ngưởng ấy, Việt Á và các quan chức chia nhau phần chênh lệch khống...
20 Tháng Sáu 20229:13 CH(Xem: 388)
Không lẽ 72% người Hà Nội đang công tác tại Sở Dục hết hay sao? Nếu thiên đường đúng nghĩa, nếu xã hội phồn vinh gia đình hạnh phúc tất cả vì tương lai con em chúng ta như khẩu hiệu treo đầy trường đầy phố thì học sinh đi học không tốn đồng xu cắc bạc nào, chứ giờ phụ huynh lại hồn nhiên cô tiên đòi tăng học phí lên gấp đôi á? Phụ huynh nào mà phụ huynh dở hơi lơ tơ mơ đá ống bơ làm thơ tình bơ vơ thế hử? Đấy, đến cả Mặt trận Tổ quốc thiện lương nhân ái mà còn đi nghi ngờ thì hỏi còn ai trên đời này không nghi ngờ hử? Sở Dục Hà Nội, các ông bà thề đi, thề nói phét là...
18 Tháng Sáu 20229:52 CH(Xem: 487)
Yêu cầu quốc hội nước CHXHCN Việt Nam phải xem xét về việc vi phạm quyền Tự Do Tôn Giáo trong Hiến Pháp của quý vị, trong đó phải làm rõ những yêu cầu sau: 1. Công dân Việt Nam trên 18 tuổi có hoàn toàn quyền tự do tôn giáo của mình hay không? Nếu có, thì cô Diễm My có quyền chọn cho mình con đường tu hành mà không ai được phép ngăn cản. 2. Nếu đã minh chứng được câu hỏi số 1 thì việc truy tố cha mẹ của Diễm My và những kẻ liên quan vì tội xúc phạm và chà đạp quyền Tự Do Tôn Giáo của người khác. Môt tội có ghi trong các bộ Luật Hình Sự của nước CHXHCN Việt Nam.
18 Tháng Sáu 20229:50 CH(Xem: 486)
Sưu cao và thuế nặng Thời Pháp thuộc trước đây So với thuế hiện tại Cũng chỉ là móng tay Chúng bắt dân đóng thuế Giống như vặt lông gà Bao nhiêu chúng cũng đớp Dân còn xương và da Không còn gì để đớp Chúng doạ bán biển Đông
16 Tháng Sáu 20228:41 CH(Xem: 901)
Luật mà đảng giành cho đảng viên của mình là một loại luật phi pháp luật, trong đó họ đặt ra cái được gọi là “xử lý nội bộ” trên tình đồng chí anh em, dù tội nặng đến thế nào nhưng do quen biết, qua lại, chung chi, họ xử cho nhau thật nhẹ với những cụm từ bào chữa như ”có quyết tâm, nhưng trình độ có hạn dẫn đến sai lầm chứ không cố ý…, đảng giao cho làm chứ không xin làm…” … và những lời bào chữa tương tự mà toàn dân nhìn vào đều muốn mữa, cá biệt hơn đảng còn đặt mình trên cả pháp luật mà điển hình là Nguyễn Phú Trọng với cương vị TBT đảng csVN đã...
28 Tháng Sáu 2022
Trong các nền chính trị dân chủ đa Đảng, chính phủ luôn vì lợi ích của đất nước và Nhân dân mà phục vụ. Bởi vậy chính phủ luôn điều chỉnh chính sách thuế hợp lý để nền kinh tế phát triển và nguồn thu thuế cao, ổn định. Nhưng trong chế độ độc tài CSVN thì chóp bu độc tài CSVN chỉ nghĩ tới quyền lực và lợi ích của chúng. Và để có tiền nuôi bộ máy cai trị đất nước và Nhân dân, độc tài CSVN nghĩ kế tận thu thuế trong mọi lĩnh vực. Điều này càng suy yếu nền sản xuất và gây ra lạm phát.
27 Tháng Sáu 2022
Nhà cầm quyền Cộng Sản hiện nay đang đứng giữa những lựa chọ khó khăn. Nếu giữ thuế xăng dầu cao thì doanh nghiệp sản xuất và doanh nghiệp vận tải phải giảm quy mô hoạt động hoặc giải thể, ngành điện có thể phải tăng giá và toàn xã hội đối diện với nguy cơ lạm phát cao. Ngược lại, nếu dỡ bỏ thuế xăng dầu thì nhà nước thất thu và nguồn dự trữ xăng dầu của Việt Nam sẽ vơi đi, đất nước đối diện với nguy cơ mất an ninh năng lượng. Nếu nhà cầm quyền Cộng Sản dỡ bỏ thuế xăng dầu và tăng cường nhập khẩu mặt hàng này để tăng dự trữ nhằm đáp bảo năng lượng thì...
22 Tháng Sáu 2022
Trở lại với bà K.L về nước hát những nhạc phẩm của anh chàng nhạc sỹ phản chiến T.C.S với số lượng fan hâm mộ đông đảo trong nước, đây hoàn toàn không phải là một hiện tượng âm nhạc riêng lẽ mà hòa cùng giòng nhạc này là hiện tượng nhạc Bolero rên rĩ, ảo não thinh hành tại miền nam trước năm 1975 cũng được làm sống lại với đa số người hâm mộ từ miền bắc, vùng đất cái nôi của cs, mà không những thế, tại đó còn có nhưng group, những nhóm nhỏ yêu chuộng quân phục Mỹ và VNCH, họ sưu tầm, trang phục và hẹn giao lưu cùng nhau trông thật buồn cười khi sinh sống...
16 Tháng Sáu 2022
Luật mà đảng giành cho đảng viên của mình là một loại luật phi pháp luật, trong đó họ đặt ra cái được gọi là “xử lý nội bộ” trên tình đồng chí anh em, dù tội nặng đến thế nào nhưng do quen biết, qua lại, chung chi, họ xử cho nhau thật nhẹ với những cụm từ bào chữa như ”có quyết tâm, nhưng trình độ có hạn dẫn đến sai lầm chứ không cố ý…, đảng giao cho làm chứ không xin làm…” … và những lời bào chữa tương tự mà toàn dân nhìn vào đều muốn mữa, cá biệt hơn đảng còn đặt mình trên cả pháp luật mà điển hình là Nguyễn Phú Trọng với cương vị TBT đảng csVN đã...
16 Tháng Sáu 2022
Đã từ lâu, quà biếu cho sếp bằng những chai rượu ngoại đắt tiền trở thành mốt thời thượng. Uống rượu ngoại đòi hỏi đồ ăn cũng cầu kì hơn bia, “sang chảnh” hơn bia nên nó được giới có quyền, có tiền ưa chuộng. Ông Đinh La Thăng, một Ủy viên Bộ Chính trị đang thi hành án tù cũng là người thích rượu ngoại. Ông thích uống những chai đắt tiền như Macallan 30 trị giá mỗi chai vài chục triệu. Từ thường dân đến quan chức các cấp, rượu bia vẫn là thứ mà người ta rất ưa dùng. Nếu chính sách về thức uống có cồn mà khắt khe như Thái Lan, như Singapore thì liệu rượu bia có trở nên...
16 Tháng Sáu 2022
Ngày 3-1-2022, báo chí lề phải thông tin rầm rộ khởi tố cụ Lê Tùng Vân và ba thành viên Hoàng Nguyên, Nhất Nguyên, Trùng Dương vì lừa đảo chiếm đoạt tài sản bị bắt quả tang. Ngày 4 -1 lại đưa tin khởi tố về ba tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản, loạn luân và lợi dụng quyền tự do dân chủ. Báo, đài quốc doanh, YouTube kền kền lại tung ra bản kết luận giám định ADN, vẽ ra phả hệ loạn luân. Ngày hôm sau lại công bố chỉ khởi tố theo Điều 331 và tiếp tục xem xét các tội danh khác.
13 Tháng Sáu 2022
Cách đây 60 năm, có một cuộc chiến tương tự đã xãy ra, một bên muốn giải phóng bên kia mặc dù bên kia không cần bị giải phóng, đó là cuộc chiến Việt Nam 1954-1975. Trong 20 năm đó, người dân Miền Nam có đời sống kinh tế cao hơn người dân Miền Bắc. Đảng cộng sản Bắc Việt lại nói là người dân Miền Nam bị đàn áp, nghèo khổ, cần thanh niên Miền Bắc đem súng đạn vào giải phóng. Người dân Miền Bắc nghe thông tin của đảng và chấp nhận điều đó. Sau 20 năm chiến tranh, hơn 3 triệu người chết, người dân hai Miền gặp nhau, mọi người thấy ra sự thật phủ phàng...
12 Tháng Sáu 2022
Kế sách trồng cây thế nào mà rừng xanh thành đồi trọc làm cho rừng không giữ được nước nên làm cho tiên tai tàn phá dữ dội hơn. Vì lợi ích mười năm trồng cây mà sao để cho nông dân Việt Nam không sống nổi với nghề nông? Lớp thì bỏ nghề nông đi bán vé số, đi làm công nhân, đi bán hàng rong vv... Người bám trụ với nghề nông thì trồng cây gì cũng thất, nuôi con gì cũng thất. Cứ được giá thì mất mùa, kịch bản diễn đi diễn lại từ năm này qua năm khác. Nông dân đổ mồ hôi trồng ra hoa trái, cuối cùng không bán được phải cầu cứu xã hội giải cứu.
11 Tháng Sáu 2022
Tội lợi dụng quyền tự do dân chủ để xâm hại lợi ích cá nhân, nhà nước (qua lời nói), nếu xét theo quan điểm của những quốc gia dân chủ văn minh thì đó chỉ là tội nhẹ, nếu có thì chỉ cần mức án giáo dục, răn đe vài tháng tù hay lao động công ích, thế nhưng tại Việt Nam những người vi phạm lại bị tuyên những mức án nặng nề, để làm gì? Để suy tôn ngôi vị tối cao của đảng cộng sản, một cái đảng đã bốc mùi thối um mà vẫn còn khoác cái mặt nạ đạo mạo khả kính để che đi cái khuôn mặt thật khả ố của mình...
10 Tháng Sáu 2022
Như ta biết, độc quyền thì ắt có quyền áp đặt giá bán. Chính sách của nhà nước CS Việt Nam hiện nay là chỉ có Ngân hàng Nhà nước được được độc quyền nhập khẩu vàng, và chỉ có nhà nước mới được quyền sản xuất vàng miếng. Việc sản xuất vàng miếng được nhà nước giao cho các công ty quốc danh độc quyền sản xuất và bán ra thị trường. Đây là một cơ chế chứa nhiều bất công xã hội, giúp cho nhà nước móc túi người dân một cách trắng trợn và đồng thời cũng tạo mảnh đất màu mỡ cho gian thương ngành vàng lộng hành.