Chuyện người tù Việt cộng trong BV tâm thần VNCH

23 Tháng Tư 202110:36 CH(Xem: 243)
   CHUYỆN NGƯỜI TÙ VIỆT CỘNG TRONG BV TÂM THẦN VNCH

175665864_1232227983904466_9056207779408673129_n                                                                   Hình từ bài chủ



Mạc Văn Trang



Đó là chuyện của nữ biệt động Sài Gòn nổi tiếng THIỀU THỊ TÂN.
Sau khi đọc “THƯ GỬI CÁC THẦY THUỐC CÓ LƯƠNG TRI” của tôi trên FB nói về sự nghiệt ngã của các tù nhân lương tâm vừa qua và hiện nay bị đưa vào bệnh viện tâm thần, chị đã gọi điện cho tôi, muốn gặp để ghi lại giúp câu chuyện của chính bản thân chị đã từng vào “NHÀ THƯƠNG ĐIÊN BIÊN HÒA” (BV Tâm Trí) của Việt Nam Cộng hòa ra sao.
Chuyện chị Thiều Thị Tân và chị gái là Thiều Thi Tạo trở thành biệt động Sài Gòn như thế nào, bị bắt, bị tù ra sao, các “báo chí cách mạng” đã viết nhiều rồi. Tuy nhiên ở đây cũng cần nhắc lại một chút bối cảnh của câu chuyện liên quan đến Thiều Thị Tân..
Thiều Thị Tân sinh ngày 31/01/1953 và chị gái Thiều Thị Tạo lớn hơn 3 tuổi. Cha mất sớm, mẹ mua gánh bán bưng, nhưng một sự khác thường là từ Mẫu giáo và Tiểu học các chị chỉ học tiếng Pháp ở Trường Tây như tiếng Mẹ đẻ và đến Trung học thì vào trường Lycée Marie Curie tại Sài Gòn, nhưng trực thuộc Bộ Quốc gia Giáo dục bên Pháp.
miChịu ảnh hưởng tư tưởng Tự do, Bình đẳng, Bác ái và được dạy dỗ tinh thần thượng tôn dân tộc, 11 tuổi đã được học Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, nên khi 12 - 13 tuổi Tân đã muốn phải làm gì để ngăn chặn người Mỹ đem máy bay ném bom miền Bắc và tàn phá làng mạc miền Nam. Nhiều đêm Tân khóc về thảm trạng đó của đất nước mình. Bạn bè “tây con, đầm con” của Tân quan tâm hỏi han vì sao Tân khóc sưng mắt, Tân đem 2 tấm bản đồ Việt Nam và Pháp ra cho bạn bè bu lại coi và giải bày tâm sự u uất không dám nói cùng ai: “Tao khổ lắm. Nè, tụi bay thấy hông? Nước Pháp của tụi bay bự như cái bánh, còn nước Việt Nam tao mỏng dánh như cái lá lúa, ngang đây là Vĩ tuyến 17 chia cắt hình chữ S nước tao ra làm 2, máy bay Mỹ cứ ném bom từ cái đường ngang này trở lên thì phân nửa nước tao sẽ rơi xuống biển. Mai mốt tao lớn lên, nước tao sẽ chỉ còn lại phân nửa hình chữ S mà thôi“! Và Tân “khóc hụ hụ dưới tàng cây cổ thụ giữa sân trường” … Các bạn nhỏ của Tân mới 11-12 tuổi, ôm Tân an ủi, chia sẻ nỗi đau buồn
Báo chí Sài Gòn ít đưa hình ảnh tốt về người chiến binh “Việt cộng“, nhưng học sinh trường này lại thường xuyên được xem các báo Le Monde, báo Time, báo Life, báo ảnh nước ngoài và bắt gặp những hình ảnh các anh chị du kích miền Nam với mũ “tai bèo" và chiếc khăn rằn duyên dáng; anh lính phòng không miền Bắc với pháo cáo xạ, tên lửa cùng những cành lá ngụy trang rung rinh trên đầu… càng ngắm nhìn càng hấp dẫn, sống động tuyệt vời ...
Thế là hai chị em Tân chủ động đi tìm Việt cộng xin được “bắn máy bay Mỹ”! “Nhưng mấy chú bảo, nhiệm vụ của các con là làm công tác binh vận trong hàng ngũ đối phương. Chiến trường của các con là nội đô Sài Gòn. Sau đó được mấy chú giảng giải về lý luận và phân tích "Tương quan TA và Địch" vô cùng hấp dẫn, thuyết phục....Rồi huấn luyện kỹ năng hoạt động”... “Các chú bảo đưa một người từ nông thôn vào nội thành vô cùng gian nan, còn các con thì ngon lành quá rồi, vốn quý của nội đô đó"!...
Thiều Thị Tân nhờ học giỏi, nhà nghèo được học bổng toàn phần, lại năng động nên được nhiều bạn học cùng trường Tây là con các tướng lĩnh, các viên chức cao cấp chơi thân; Tân thường được ông bà, cha mẹ của các bạn nhỏ cho phép về nhà chơi, thậm chí còn được vào cả trong Dinh Độc Lập, Bộ Tổng Tham Mưu một cách dễ dàng khi có yến tiệc.
“Công tác binh vận” thì chưa sao, nhưng đến khi thực hiện nhiệm vụ đem chất nổ đánh vào Nha Cảnh sát Quốc gia thì bị phản vận, bị bắt cả hai chị em vào ngày 05/11/1968, lúc thiều Thị Tân mới 15 tuổi.
Thiều Thị Tân vừa kể chuyện vừa lật từng trang của bộ hồ sơ dày mấy chục trang, rất chi tiết, cụ thể và khá ly kỳ…
Theo báo cáo KHẨN của “Nha cải huấn gửi ông Đổng lý văn phòng Bộ Nội vụ ngày 21/12/1972 về việc bà dân biểu Kiều Mộng Thu yêu cầu cho biết nơi giam giữ, số đính bài và sức khỏe của 5 can phạm đặc biệt”, trong đó có Thiều Thị Tân thì được biết: “Thiều Thị Tân tự là Danielle có đính bài 17083/HC bị bắt 5/11/1968, TAQS … xử ngày 27/6/1969 phạt một năm tù treo về tội “bình vận phân khu 2 cộng sản”, bị an trí và gia hạn an trí tất cả 4 lần cộng 36 tháng, đáo hạn an trí 20/6/ 72. Y can thuộc thành phần ngoan cố hiện bị giam giữ tại Trung tâm cải huấn Côn Sơn, tình trạng sức khỏe kém“...
Còn quá trẻ, bị đầy ra Côn Đảo, chế độ nhà tù khắc nghiệt, với quá nhiều áp lực, khiến Thiều Thị Tân suy kiệt cả thể chất lẫn tinh thần nên được đưa về Trung tâm cải huấn Tân Hiệp, Biên Hòa. (TTCH)
- Ngày 29/2/72 bác sĩ Brown của sứ quán Hoa Kỳ đến thăm tình hình hai phạm nhân mà báo chí nói đến nhiều là Thiều Thị Tân và Thiều Thị Tạo. Hai chị em nói tiếng Pháp, tiếng Anh tốt, nên đã lên án sự khắc nghiệt của nhà tù và kể về bệnh tình cho bác sĩ Brown biết. Sau đó báo chí quốc tế cũng lên tiếng, khiến Bộ Ngoại giao yêu cầu Bộ Nội vụ cho biết cụ thể về về hai trường hợp nữ tù nhân nhỏ tuổi này…
Trước tình hình đó Nha cải huấn đã chỉ thị TTCH đưa Thiều Thị Tân vào BV Tâm Trí Biên Hoà.
- Ngày 05/4/72, TTCH chuyển Thiều Thị Tân đến BV Tâm Trí Biên Hòa.
Số nhập Viện trên Giấy Thâu nhận và trên “Chứng Chỉ 24” giờ là 240972 và được đưa về Trung tâm Dưỡng Trí Biên Hòa (tức Trại 13, thuộc BV Tâm Trí) có biên bản thu nhận bệnh phạm Thiều Thị Tân.
- Ngày 6/4/72 Trại 13 ghi “CHỨNG CHỈ 24 GIỜ" như sau: “Trung tâm cải huấn Tân Hiệp gởi bệnh nhân Thiều Thị Tân vô: La lớn, múa may chân tay, cười vô cớ, kích thích nhiều. Hiện: Nói, cử chỉ bất bình thường, la lớn, cơ thể rất yếu, xanh xao, không đi được, 2 chân yếu (run run)”… Và mỗi ngày đều có ghi “Chứng chỉ 24 giờ”.
- Ngày 02/5/72 (và ngày 19/6/72) Luật sư Nguyễn Long, Tòa Thượng Thẩm gửi văn thư yêu cầu BV cho biết chi tiết tình trạng bệnh của Thiều Thị Tân để có thể đề nghị cho tại ngoại hầu tra.
Bệnh Viện đã phúc đáp LS Nguyễn Long “Không thể cho biết các chi tiết bịnh trạng của BN Thiều Thị Tân nếu không có tờ triêu dụng của Ống Dự Thẩm”...
Chị Tân kể: “Những ngày ở Trại 13 BS điều trị và tất cả các nhân viên y tế đều hết lòng tận tình chăm sóc người bệnh. Họ không cho các nhân viên an ninh đến gần, vì làm bệnh nhân bị kích động, ảnh hưởng đến quá trình điều trị. Trong khi đó người nhà được vào thăm hỏi, chăm sóc. Tân sung sướng nhất là Mẹ được vào Trại chăm nom và có đêm ngủ cùng với Tân. Chưa đầy hai tháng mà sức khoẻ Tân hồi phục; Tân được đọc báo chí, rất thoải mái tinh thần”…
Giờ đây kể lại những câu chuyện về sự quan tâm chăm sóc của Bác sĩ, các nhân viên y tế ở Trại 13, Tân vẫn còn xúc động nghẹn ngào rơi nước mắt…
- Ngày 01/6/72 TTCH gửi Công điện do Quản Đốc Bùi Thanh Tâm ký và nhân viên an ninh Nguyễn Hữu Hoàng cầm tay đến BV Tâm Trí: “Trân trọng yêu cầu quý Viện cho biết tình trạng sức khỏe của Bệnh phạm Thiều Thị Tân … Nếu hết bệnh cho chúng tôi lãnh về”...
Nhưng BS điều trị và BS Bệnh viện trưởng đi vắng, ba nhân viên an ninh của TTCH đã đến Trại 13 nói với nhân viên phụ trách Trại cho lãnh Tân về. Sau nhiều trao đổi căng thẳng, nhân viên phụ trách Trại đã ký biên bản giao Tân cho bên an ninh.
- Được tin này bác sĩ điều trị và bác sĩ Bệnh viện trưởng BV Tâm Trí rất bất bình, yêu cầu Trưởng Trại phải phúc trình rõ sự việc.
- Ngày 1/6/72, Giám Thị Trưởng Trại 13, Bà Nguyễn Thị Xuân làm phúc trình gửi cấp trên về chi tiết 3 nhân viên TTCH đến lãnh bệnh nhân trái phép như thế nào. Nhưng mấy nhân viên an ninh khám xét thấy Tân có giữ 100.000 đồng, và đọc rất nhiều báo chí, họ cho rằng Tân chỉ giả vờ, chứ đã hết bệnh…
- Ngày 1/6/72 BV Tâm Trí Biên Hòa đã gửi ngay công văn cho Quản Đốc TTCH V/v bệnh nhân Thiều Thị Tân, nội dung :
“KÍnh Ông Quản Đốc, Phúc đáp công điện ngày 1.6.72 số 205/ TTCH/TH, chúng tôi xin báo quý Trung Tâm biết BN Thiều Thị Tân chưa khỏi bệnh, nhưng ngày 1.6.72 nhân viên của Trung Tâm đã lãnh BN ra mà không có ý kiến của chúng tôi. Về phương diện y khoa chúng tôi thỉnh cầu quý Trung Tâm cho bệnh nhân được tiếp tục điều trị thêm cho lành bệnh / Trân trọng kính chào Ông Quản Đốc/”.
Để tránh rắc rối, bên an ninh đã quyết định đưa Thiều Thị Tân ra nhà tù Côn Sơn ngay ngày 2/6/72. Chị đâu có biết những chuyện rắc rối giữa bên y tế và an ninh với bao nhiêu “công điện”, “phúc trình” “Tờ trình” “Mật”… qua lại giữa các cơ quan hữu trách.
- Ngày 3/6/72 Trưởng Ban bệnh nhân Nguyễn Văn Dữ, BV Tâm Trí Biên Hòa làm “Tờ Trình” cho cấp trên v/v đã “nhiều lần giải thích” cho nhân viên TTCH v/v lãnh bệnh nhân ra, nhưng họ cố ý làm trái.
Ngày 03/6/72 TTCH gửi báo cáo lên Nha Cải huấn tường trình việc lãnh Thiều Thị Tân về là có được sự đồng ý của nhân viên quản lý Trại 13 đã ký vào biên bản…
- Ngày 9.6.72, Bệnh Viện Tâm Trí Biên Hòa lại có tiếp công văn thứ 2 cùng nội dung nhưng lời lẽ bắt đầu có phần gay gắt hơn: “Kính gởi Ông Quản Đốc Trung Tâm Cải Huấn Tân Hiệp / trích yếu : V/v Bệnh nhân Thiều Thị Tân / Nội dung: “KÍnh Ông Quản Đốc, Phúc đáp công điện ngày 1.6.72 số 205/ TTCH/TH, chúng tôi xin báo Ông Quản Đốc hay: BN Thiều Thị Tân chưa khỏi bệnh.
Cùng ngày nói trên, nhân viên cầm công điện của Trung Tâm đã rước bệnh nhân TÂN ra mà không đợi sự đồng ý của Y sĩ điều trị và sự chấp thuận của Bệnh Viện theo thủ tục xuất viện thường lệ.
Trên phương diện y khoa, chung tôi thỉnh cầu Trung Tâm cho Bệnh nhân TÂN được tiếp tục điều trị cho đến khi lành bệnh .
Trân trọng kính chào Ông Quản Đốc.”
- Do phản ứng của BV, ngày16/6/72, Nhân viên Nguyễn Hữu Hoàng của TTCH đã phải làm “Tờ Trình” gửi cấp trên về sự việc đi lãnh Thiều Thị Tân như thế nào.
- Ngày 13/6/72, Giám Đốc Nha Cải Huấn gửi công văn đến chỉ huy Trưởng CSQG Biên Hòa Trích yếu: “v/v nữ can phạm Thiều Thị Tân điều trị tại BV Tâm Trí Biên Hòa, đồng kính gửi Ô Giám Đốc BV Tâm Trí Biên Hòa để kính tường“...
Ngày 17.6.72, TTCH phải làm công văn 3 trang (đóng dấu MẬT) gửi cấp trên là Nha Cải Huấn và đồng kính gửi BS Giám Đốc BV Tâm Trí Biên Hòa “để kính tường” .
Ngày 18.6.72 , Chỉ Huy Trưởng Cảnh sát Quốc Gia Tỉnh Biên Hòa phải gửi công văn 2 trang (đóng dấu MẬT) đến Trung Tá Giám Đốc Nha Cải Huấn về trường hợp bệnh nhân Thiều Thị Tân, đồng kính gửi Ông Giám Đốc BV Tâm Trí Biên Hòa “để kính tường”...
Mặc cho những công điện, công văn của nhiều cơ quan hữu quan gửi đi cho nhau và gửi cho BV “để kính tường“ nhưng các Y Bác Sĩ đã không chấp nhận vì BN của mình không được đưa trở về để điều trị tiếp theo yêu cầu của Bệnh viện .
Và ngày 27.9.72, Bệnh Viện trưởng BV Tâm Trí đã thảo một “Phúc trình MẬT, chỉ trình riêng cho Ông Tổng Trưởng Y Tế”. Bản Phúc trình viết:
… “Về phương diện tâm trí, Tân nói chuyện vẫn cứng cỏi, thỉnh thoảng lên cơn kích thích khi nhân viên an ninh của Trung tâm xâm nhập trại 13 bất hợp pháp để theo dõi (sự việc này bệnh viện cần phản đối vì như thế trái với tinh thần trị bệnh).
Tân nói rành mạch, tỏ vẻ thông minh, biết gây cảm tình với các nhân viên Trại. Tân thích ở Trại 13 hơn là về Trung tâm cải huấn, mặc dù trại này chật chội và không được ra ngoài (trại an trí).
Các y sĩ điều trị và nhân viên đều có thiện cảm với Tân có lẽ do hiện tượng đồng hóa (identification); ai cũng ngạc nhiên thấy Tân bị nhốt từ 15 đến 19 tuổi mà vẫn bất khuất, cứng cỏi mặc dầu tâm trí bắt đầu bất thường. Các kết luận chung của y sĩ điều trị bệnh viện Tâm Trí khi đem Tân ra trình hội đồng, là Tân cần được săn sóc thêm về thể chất cũng như về tinh thần.
Nhốt Tân thêm quả là phí phạm công của quốc gia lại mang tội là không chiêu hồi nổi cô gái 15 tuổi trong suốt bốn năm liền”...
Chị Tân bảo, viết những điều trên đây, rất có thể nguy hiểm cho BS, nhưng họ không hề ngần ngại, luôn nghĩ đến số phận của bệnh nhân là trên hết.
Thiều Thị Tân còn kể, năm 1968 trong cuộc tấn công vào Sài Gòn có 3 cán bộ Việt cộng bị bắn trọng thương, xe nhà binh chở đến BV Chợ Quán. Các bác sĩ khám nghiệm và thông báo: một phụ nữ và một người đàn ông đã chết, còn một phụ nữ vẫn còn sống. Viên sĩ quan rút súng lục ra định bắn người nữ việt cộng còn sống cho chết luôn, nhưng bác sĩ đã quát lên: Không! Đây là bệnh viện! Quân đội không có quyền gì ở đây, các ông đi ra! Đây là việc của bác sĩ! Vậy mà mấy người lính chấp hành. Người phụ nữ sống sót đó là chị Phùng Ngọc Anh, nay còn sống; người phụ nữ đã chết là Lê Thị Riêng, nay được đặt tên cho một con đường ở TP Hồ Chí Minh...
Thiều Thị Tân bảo, từ 1972 đến nay, 49 năm đã qua rồi, xem hồ sơ bệnh phạm, nhớ đến các y bác sỹ, nhân viên y tế của BV Tâm Trí Biên Hoà và Trại 13, vẫn xúc động nghẹn ngào. Chị bảo, kể những câu chuyện này chỉ cốt nói với các bác sĩ, các nhân viên y tế rằng, dù ở dưới chế độ nào thì các thầy thuốc hãy giữ đúng lời thề Hippocrate để cứu chữa bệnh nhân đúng với lương tri của người thầy thuốc.
Với tôi còn thấy: Từ một câu chuyện nhỏ mà gợi ra biết bao điều lớn lao đáng suy ngẫm.

Sài Gòn, ngày 23/4/2021
   MVT
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Năm 20219:12 CH(Xem: 152)
Những người mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam ưu tiên chích ngừa trước được chính trị hóa danh xưng “Những người trên tuyến đầu chống dịch” trong đó bao gồm cả nhân viên y tế và lực lượng công an – một thành phần không thể thiếu của các quốc gia độc tài – thế nhưng chính những con người này cũng không hề biết rằng chính bản thân mình đã bị xem là con chuột thí nghiệm mà cái chết mới đây nhất của một nữ nhân viên y tế 35 tuổi tại An giang là một minh chứng thiết thực ngoài ra con số người bị tác dụng phụ sau khi chích đã bị ém nhẹm thông tin. Để trấn an dư luận Phạm Minh Chính, thủ tướng chính phủ csVN đã đăng đàn trấn an dư luận rằng vắc xin nào cũng có tác dụng phụ và người dân đừng quá lo lắng về điều đó!
10 Tháng Năm 20219:12 CH(Xem: 32)
Là một quốc gia không có phát minh khoa học, không đóng góp gì cho thế giới cả về nghệ thuật, âm nhạc, hay chỉ tự hào suông vài ba trận bóng đá ao nhà để lên cót cho những kẻ bệnh hoạn cuồng đảng? Là một quốc gia, chiếc ốc vít phải đi nhập khẩu, mà lại tự hào nào là sản xuất xe hơi, điện thoại, và chính sự kiện đó lột trần cho thế giới thấy Việt Nam là một quốc gia ăn cắp, mua máy của Đức, linh kiện của tàu về ráp thành xe VinFast thế là tự hào cái gì? Việt Nam là quốc gia tỉ lệ ung thư cao hàng đầu thế giới, khi bệnh thì chỉ quan chức lãnh đạo sang tư bản để chữa còn dân thì...
10 Tháng Năm 20219:09 CH(Xem: 21)
Dây vàng của ông Sơn – Nguyên Giám Đốc sở GTVT Trà Vinh bị trộm không phải là loại vàng được sản xuất trước năm 1992, tức thời điểm tỉnh Cửu Long còn tồn tại. Như vậy, việc cho rằng đây là tài sản có từ thời tỉnh Cửu Long là xạo? Vì thời điểm Trà Vinh còn trong Cửu Long thì vàng miếng loại bị mất trộm chưa được sản xuất. Có ai thử tưởng tượng vào thời kỳ đất nước bị cấm vận, vận chuyển bao gạo còn bị tịch thu, xét phiếu. Ông Sơn có số tài sản hàng chục thậm chí hàng trăm cây vàng mà không bị phát hiện và truy hỏi nguồn gốc à?
10 Tháng Năm 20219:07 CH(Xem: 30)
“Tôi nghĩ người ta kêu ổng là ông Phúc nổ thì không có sai gì cả. Là bởi vì ổng nói mà ổng không biết ổng nói cái gì? Thật sự nếu ổng là một ông nông dân mà nói bỗ bã như thế thì nó có thể rất là hay. Nhưng một ông Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, một trong bốn nhà chính trị đứng đầu Việt Nam mà ăn nói những câu gọi là hết sức thô lỗ như thế... thì tôi nghĩ không có cái gì để có thể bình luận về một chính trị gia như vậy được.”
09 Tháng Năm 202111:43 CH(Xem: 71)
Thực tế với việc tỷ trọng xuất khẩu dịch chuyển sang FDI nó cho thấy, lợi nhuận lớn từ xuất khẩu bị FDI ăn gần hết, còn Việt Nam thì chỉ được con số để tính GDP bình quân đầu người cho cao chứ thực chất người dân Việt Nam không được hưởng bao nhiêu. Với thực trạng như vậy nhưng ông Nguyễn Phú Trọng vẫn khẳng định "đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay". Cũng phải thôi, vì ông Trọng là dân tuyên giáo, ông đi lên từ Tạp Chí Cộng Sản rồi sang Ban Lý Luận Trung Ương làm việc chứ ông có biết gì về kinh tế đâu mà để có một lời nhận xét có giá trị?
08 Tháng Năm 202110:53 CH(Xem: 133)
Rồi đến nhiệm kỳ 3 ông cũng tạo ra suất đặc biệt như thế nữa. Hành động đạp lên đảng luật thì không thể gọi là “đảng phân công” được mà phải gọi chính xác là lộng quyền. Thực tế là vậy nhưng khi tiếp xúc cử tri ông Trọng nói rằng “Đến bây giờ tôi năm nay 77 tuổi rồi. Đại hội (Đảng) vừa rồi tôi đã xin nghỉ, xin thôi rồi. Tại họp báo sau Đại hội tôi nói công khai. Tôi nói năm nay tôi đã cao tuổi rồi, sức khoẻ có hạn, tôi xin không ứng cử nhưng Trung Ương quyết định, Đại hội bầu, là đảng viên nên tôi phải chấp hành”. Đấy! Vẫn là cách quen thuộc, đổ tội cho “đảng ép tôi phải làm”.
07 Tháng Năm 202110:47 CH(Xem: 239)
Đôi khi chúng cũng làm ra vẻ thanh liêm trong sạch, phát biểu vài ba câu linh tinh như: "họ ăn không chừa một thứ gì - Nguyễn Thị Doan", "Đất nước nhìn đâu cũng thấy sâu - Trương Tấn Sang", sau đâu lại vào đấy, ai nói thì cứ nói, ai ăn thì cứ ăn. Vì sao? Bởi vì sống - học tập - làm theo tấm gương đạo đức hcm mà bọn chúng ra rả hàng ngày là như thế! Bác chả từng ăn cướp vàng, cướp nhà của bà Cát Hanh Long đó sao? bác chả từng quyên góp Tuần Lễ Vàng để ẳm gọn cùng đồng bọn sao? Lãnh tụ đã lưu manh như vậy thì lũ đàn em không thấm nhuần tố chất ma cô, ma cạo sao được?!
07 Tháng Năm 202110:42 CH(Xem: 150)
Ở những nước cộng sản, họ tuyên truyền về một xã hội chủ nghĩa mà người lao động làm việc theo sức lực nhưng được hưởng theo nhu cầu. Nghe rất là hay, rất là nhân bản nhưng thực tế, giới lãnh đạo ở các nước cộng sản chỉ lợi dụng cái gọi là xã hội chủ nghĩa để làm giàu, bóc lột, cướp giựt tài sản của người dân nhằm mục đích làm giàu cho bản thân, cho đảng cầm quyền. Họ đặt quyền lợi của đảng lên trên quyền lợi của dân tộc. Họ xem sinh mạng của đảng viên quan trọng hơn sinh mạng của quần chúng. Ngay cả chính đảng viên với nhau, họ sẵn sàng thủ tiêu, tiêu diệt nhau....
06 Tháng Năm 202110:26 CH(Xem: 129)
Nếu những gia đình cách mạng thời xưa từng được báo chí dòng chính tuyên truyền không mệt mỏi nhưng không lôi kéo được người dân thì những gia đình cách mạng thời @ không ngớt lấy đi sự kính trọng, lòng căm phẫn, nỗi tiếc thương của người dân đối với họ. Mạng xã hội là phương tiện truyền đi những việc họ đã làm cho một vùng đất mới trong tương lai, vùng đất được tạo nên từ những năm tù tội, những xương những máu đổ ra và mồ hôi nước mắt cùng với máu ấy sẽ vĩnh viễn làm cho lý tưởng cộng sản sụp đổ, không chóng thì chày.
05 Tháng Năm 202110:12 CH(Xem: 171)
Đứng trước sự bất công của một tòa án ngồi xổm trên pháp luật để cướp đoạt tài sản riêng của bà con, chúng đang đẩy người dân thành một thế lực chống lại Nhà cầm quyền csVN. Một tòa án Nhân dân nhưng chúng đang phục vụ cho ĐcsVN, những kẻ trong hội đồng xét xử đều là đảng viên, chúng trung thành với đảng để hãm hại người dân. Sự chịu đựng của một con người đều có giới hạn, vì vậy Nhà cầm quyền VN càng đàn áp người dân mạnh tay, thì chế độ CS sớm bị đảo thải. Nhân dân VN sẽ đoàn kết để cùng nhau tranh đấu xóa bỏ chế độ độc tài và tham nhũng.
10 Tháng Năm 2021
Những người mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam ưu tiên chích ngừa trước được chính trị hóa danh xưng “Những người trên tuyến đầu chống dịch” trong đó bao gồm cả nhân viên y tế và lực lượng công an – một thành phần không thể thiếu của các quốc gia độc tài – thế nhưng chính những con người này cũng không hề biết rằng chính bản thân mình đã bị xem là con chuột thí nghiệm mà cái chết mới đây nhất của một nữ nhân viên y tế 35 tuổi tại An giang là một minh chứng thiết thực ngoài ra con số người bị tác dụng phụ sau khi chích đã bị ém nhẹm thông tin. Để trấn an dư luận Phạm Minh Chính, thủ tướng chính phủ csVN đã đăng đàn trấn an dư luận rằng vắc xin nào cũng có tác dụng phụ và người dân đừng quá lo lắng về điều đó!
09 Tháng Năm 2021
Thực tế với việc tỷ trọng xuất khẩu dịch chuyển sang FDI nó cho thấy, lợi nhuận lớn từ xuất khẩu bị FDI ăn gần hết, còn Việt Nam thì chỉ được con số để tính GDP bình quân đầu người cho cao chứ thực chất người dân Việt Nam không được hưởng bao nhiêu. Với thực trạng như vậy nhưng ông Nguyễn Phú Trọng vẫn khẳng định "đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay". Cũng phải thôi, vì ông Trọng là dân tuyên giáo, ông đi lên từ Tạp Chí Cộng Sản rồi sang Ban Lý Luận Trung Ương làm việc chứ ông có biết gì về kinh tế đâu mà để có một lời nhận xét có giá trị?
09 Tháng Năm 2021
Những phát triển quân sự của quân đội Trung Quốc được truyền thông nước này tung hô nhiều nhất là hai con ngáo ộp hàng không mẫu hạm Liêu Ninh và Sơn Đông. Tuy nhiên cả hai đều bắt chước mô hình hàng không mẫu hạm thập niên 1980 thời Liên Xô, tức là bốn mươi năm trước. Hai con ngáo ộp này chỉ hoạt động được liên tục 6 ngày không tiếp nhiên liệu, trong khi các hàng không mẫu hạm tối tân của Mỹ và phương Tây có thể hoạt động liên tục cả năm trời. Cuộc chạy đua vũ trang của Bắc Kinh gợi nhớ đến sự sụp đổ của Liên Xô, vì một trong những nguyên nhân làm...
08 Tháng Năm 2021
Rồi đến nhiệm kỳ 3 ông cũng tạo ra suất đặc biệt như thế nữa. Hành động đạp lên đảng luật thì không thể gọi là “đảng phân công” được mà phải gọi chính xác là lộng quyền. Thực tế là vậy nhưng khi tiếp xúc cử tri ông Trọng nói rằng “Đến bây giờ tôi năm nay 77 tuổi rồi. Đại hội (Đảng) vừa rồi tôi đã xin nghỉ, xin thôi rồi. Tại họp báo sau Đại hội tôi nói công khai. Tôi nói năm nay tôi đã cao tuổi rồi, sức khoẻ có hạn, tôi xin không ứng cử nhưng Trung Ương quyết định, Đại hội bầu, là đảng viên nên tôi phải chấp hành”. Đấy! Vẫn là cách quen thuộc, đổ tội cho “đảng ép tôi phải làm”.
08 Tháng Năm 2021
Làm tay sai cho Việt cộng tại hải ngoại thì có lợi gì? Phải chăng đó chỉ là thành phần "chân trong, chân ngoài" (làm ăn trong nước và hải ngoại) tình trạng bắt cá hai tay chứng tỏ loại người này chẳng có tổ quốc, dân tộc gì cả mà chỉ có tiền. Vậy người Việt có gì hãnh diện với loại "triệu phú" vong bản này? Những ai không thích chế độ cộng sản và muốn có một nước Việt tự do, dân chủ thì thay vì đi moi móc chuyện Do Thái thì hãy nên học hỏi cộng đồng Do Thái đã vận động như thế nào với Mỹ để giúp quốc gia Do Thái tồn tại.
08 Tháng Năm 2021
Vì vậy sự "Phân Công, Phân Mệnh, Phân Lợi" khởi đi từ trong phạm vi quốc gia nhưng mục tiêu cuối cùng là phải hoà đồng với thế giới. Nếu ngay từ Hiến Pháp của quốc gia đã không nhắm tới sự chung sống hòa bình với thế giới thì đợi đến khi "phát triển" hay "suy tàn" thì mới đưa tay ra với thế giới thì sẽ không còn thích hợp nữa. Đa số các Hiến Pháp chỉ phục vụ quốc gia địa phương mà quên đi giai đoạn chót là tiếp xúc với thế giới. Khi tiếp xúc với thế giới mà cơ chế quốc gia không thể hòa đồng được thì sao?
07 Tháng Năm 2021
Đôi khi chúng cũng làm ra vẻ thanh liêm trong sạch, phát biểu vài ba câu linh tinh như: "họ ăn không chừa một thứ gì - Nguyễn Thị Doan", "Đất nước nhìn đâu cũng thấy sâu - Trương Tấn Sang", sau đâu lại vào đấy, ai nói thì cứ nói, ai ăn thì cứ ăn. Vì sao? Bởi vì sống - học tập - làm theo tấm gương đạo đức hcm mà bọn chúng ra rả hàng ngày là như thế! Bác chả từng ăn cướp vàng, cướp nhà của bà Cát Hanh Long đó sao? bác chả từng quyên góp Tuần Lễ Vàng để ẳm gọn cùng đồng bọn sao? Lãnh tụ đã lưu manh như vậy thì lũ đàn em không thấm nhuần tố chất ma cô, ma cạo sao được?!
07 Tháng Năm 2021
Bỏ số tiền gần 6 tỷ rưỡi cho chuyến đi chơi, nghỉ mát, đàn đúm của quan chức trong khi nhân dân lao đao vì dịch bệnh, và cả nước đang khốn khổ điêu tàn vì những não trạng lãnh đạo không biết làm gì chỉ ăn chơi trác táng trên xương máu nhân dân. Quan chức vô cảm. Đó chỉ là mới Hà Nội thôi, các tỉnh thành khác cũng đâu có kém cạnh. Tôi nhớ tới bát cơm chan nước của em học sinh Đăk Nông hay bát cơm trộn ve sầu của cu em Vụ Bổn Đắk Lắk, không biết các em có biết sắp tới các quan ở Hà Nội sẽ tổ chức những buổi tụ tập ăn chơi ngay ở tỉnh các em?
07 Tháng Năm 2021
“Đừng nghe những gì CS nói, hãy xem những gì CS làm”, không cần biết ông Phạm Minh Chính nói gì, chỉ cần thấy quan chức CS mà không đưa con đi tây du học nữa thì cải cách giáo dục thành công, và quan chức không phải xây biệt phủ tường cao nữa thì xã hội yên bình. Quan chức CS mà làm được những điều đó là điều không tưởng, bởi không ai hiểu giáo dục XHCN cho bằng CS, không ai hiểu xã hội này cho bằng CS, nó không thể thay đổi mà chỉ có thể vứt đi.
07 Tháng Năm 2021
Ở những nước cộng sản, họ tuyên truyền về một xã hội chủ nghĩa mà người lao động làm việc theo sức lực nhưng được hưởng theo nhu cầu. Nghe rất là hay, rất là nhân bản nhưng thực tế, giới lãnh đạo ở các nước cộng sản chỉ lợi dụng cái gọi là xã hội chủ nghĩa để làm giàu, bóc lột, cướp giựt tài sản của người dân nhằm mục đích làm giàu cho bản thân, cho đảng cầm quyền. Họ đặt quyền lợi của đảng lên trên quyền lợi của dân tộc. Họ xem sinh mạng của đảng viên quan trọng hơn sinh mạng của quần chúng. Ngay cả chính đảng viên với nhau, họ sẵn sàng thủ tiêu, tiêu diệt nhau....