Chính trị vùng miền Việt Nam là bắt buộc vì lịch sử Việt Nam như thế

22 Tháng Tư 202110:41 CH(Xem: 411)

                            Chính trị vùng miền Việt Nam là bắt buộc
                                       vì lịch sử Việt Nam như thế


_98271814_gettyimages-507044788
                           "Lãnh đạo phải là người bắc có ní luận và ma mãnh trốn lính"





Jackhammer Nguyễn

    Báo Tiếng Dân




Chính trị vùng miền

Kể từ khi đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ sáu (1986) diễn ra, người Việt hay nói đến sự phân bố quyền lực của đảng cầm quyền nhiều hơn. Lý do là vì, mặc dù nền chính trị ấy vẫn kín như bưng (bây giờ vẫn vậy), các thông tin, tên tuổi nhóm cầm quyền được công bố ngày càng nhiều.

Cứ mỗi lần diễn ra đại hội đảng cầm quyền, người ta lại bàn nhau chuyện bao nhiêu người Nam, Trung, Bắc có mặt trong Tứ trụ, Bộ Chính trị, Chính phủ. Đại hội đảng lần thứ 13 vừa kết thúc đầu tháng 2/2021 cũng không ngoại lệ, thậm chí việc bàn tán vùng miền còn sôi động hơn, kéo dài hơn.

Sau khi danh sách Tứ trụ và Bộ Chính trị bị rò rỉ, người ta phát hiện ra rằng, thiếu người Nam bộ trong danh sách của hai bộ phận quyền lực nhất là Tứ trụ và Bộ Chính trị. Và thế là dấy lên nhiều chỉ trích.

Không rõ có phải do những chỉ trích này hay không mà người ta thấy có những thay đổi nhỏ sau khi đại hội đảng kết thúc, trong đó có việc chọn ông Nguyễn Trọng Nghĩa, một viên tướng người miền Nam giữ chức Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, đồng thời ông Võ Văn Thưởng, một nhân vật miền Nam khác, người tiền nhiệm của ông Nghĩa, được công bố ở vị trí số năm trong danh sách Bộ Chính trị.

Theo ông Lê Hồng Hiệp, nhà nghiên cứu chính trị Việt Nam từ Singapore thì cơ cấu vùng miền đã được điều chỉnh cân bằng hơn sau đại hội 13.

Việc bàn tán về vùng miền này trong chính trị Việt Nam, thoạt đầu chỉ là những tin đồn trong nhà ngoài ngõ, nhưng trong vài năm trở lại đây, đôi khi báo chí chính thống của nhà nước Việt Nam cũng có đề cập đến, theo hai hướng, hoặc là kiểu “dĩ hòa vi quý”, hoặc là phủ định với lý do rằng thì là Đảng lúc nào cũng chọn nhân tài, bất cứ là ở vùng nào.

Trên thông tin không chính thống, cũng có nhiều người Việt cho rằng, Việt Nam là một, không nên làm chính trị theo kiểu vùng miền. Nhưng thật ra chính trị vùng miền không phải là độc quyền của những người cộng sản.

Ở miền Nam Việt Nam trước năm 1975 đã từng có những chỉ trích cho rằng bộ phận cầm quyền của chính quyền tổng thống Ngô Đình Diệm gồm nhiều người gốc Huế (gia đình của tổng thống), hay gốc Bắc di cư. Những chỉ trích này cũng được các tuyên truyền viên của du kích cộng sản người miền Nam sử dụng để chống lại chính quyền.

Trong thời gian cai trị của triều Nguyễn, thực thể chính trị đầu tiên cai trị khá lâu trên toàn bộ lãnh thổ Việt Nam (thực thể thứ hai là Đảng Cộng sản), các viên chức được chọn theo chế độ khoa cử, tuy nhiên các bà hậu phi (Nhà Nguyễn không lập Hoàng hậu, trừ trường hợp vợ vua Gia Long và vợ vua Bảo Đại) là người miền Nam, nơi Vua Gia Long được sự ủng hộ mạnh mẽ trong tiến trình khôi phục lại vương quyền. Ai dám nói rằng các bà hoàng hậu và người thân, đồng hương của họ không có ảnh hưởng gì trong những quyết định chính trị của nhà vua?

Lịch sử quốc gia đa dạng

Đa số người nói tiếng Việt trên thế giới quan niệm lịch sử quốc gia của mình như sau: Bắt nguồn từ vùng đồng bằng sông Hồng, Nam tiến rồi đạt đến lãnh thổ “thống nhất” như ngày nay. Các sách giáo khoa lịch sử, kể cả của những người cộng sản đều được biên soạn theo kiểu như vậy.

Trên thực tế, hình hài quốc gia Việt Nam như ngày nay chỉ bắt đầu từ năm 1802, khi Vua Gia Long lên cầm quyền (có người nói chính triều Tây Sơn thống nhất quốc gia, nhưng thật ra trong những năm bình yên nhất của triều đại ngắn ngủi này vùng Qui Nhơn và Gia Định nằm dưới tay hai người anh em của vua Quang Trung, không hoàn toàn phủ phục chính quyền trung ương, thậm chí có lúc đánh nhau).

Vào thế kỷ thứ hai sau Thiên chúa, khi vùng sông Hồng vẫn nằm dưới sự thống trị của Trung Hoa, cả dải đất miền Trung là quốc gia Champa, cả miền Nam là vương quốc Phù Nam, văn hóa chính trị và dân cư của ba vùng rất khác biệt nhau.

Nhà nước Champa suy tàn vào năm 1471, sau cuộc chinh phạt từ miền Bắc của Vua Lê Thánh Tôn, Chiêm Thành tồn tại đến cuối thế kỷ 18. Miền Nam Việt Nam chính thức rơi vào tay các viên quan cai trị nói tiếng Việt, kể từ đó.

Trên các vùng đất miền Trung và miền Nam được người từ miền Bắc tới chinh phục, là những cộng đồng dân cư pha trộn rất phức tạp kéo dài hàng trăm năm. Ông Hồ Trung Tú, một nhà báo ở Đà Nẵng từng công bố một công trình về ngôn ngữ mang tên “Có 500 năm như thế”. Trong sách này, ông đưa ra nhiều minh chứng cho thấy tiếng Việt tại miền Trung Việt Nam bị ảnh hưởng rất lớn bởi ngôn ngữ Chăm. Tương tự như vậy, người ta có thể dễ dàng tìm thấy ảnh hưởng của tiếng Khmer lên tiếng Việt miền Nam.

Việc soạn sách lịch sử theo kiểu Văn minh sông Hồng là chủ đạo, là bất công và không đúng. Khuynh hướng bắt đầu quan tâm đến lịch sử riêng ở miền Trung và miền Nam đã bắt đầu dưới chế độ Việt Nam Cộng hòa (một nhà nghiên cứu theo khuynh hướng đó là ông Bình Nguyên Lộc).

Thời Việt Nam Cộng sản cũng có khuynh hướng đó, khi gần đây họ công bố bộ sử 10 cuốn, trong đó các quyển đầu tiên nói về vương quốc Champa khá kỹ và chi tiết. Bộ sách này do các ông Phan Huy Lê, Lương Ninh, Hà Văn Tấn chủ biên, trong đó ông Lương Ninh là một chuyên gia về tiếng Phạn và văn minh Ấn Độ, viết phần về Champa. Một nhà nghiên cứu sử học xác nhận với tôi rằng, bộ sách này bị dừng lại sau một lần tranh cãi với các nhân vật tuyên giáo ở Việt Nam, không được biên soạn tiếp, và chấm dứt luôn sự tồn tại của nó. Một bộ sách mới 15 quyển được ra đời vào năm 2017, không có gì mới.

Với một lịch sử chiến tranh phân liệt kéo dài, cùng đặc điểm địa lý chia cắt vùng miền rất rõ ràng, cư dân các vùng đất khác nhau, dù nói cùng một thứ tiếng, có thể hiểu nhau dễ dàng, nhưng do có nguồn gốc lịch sử khác nhau, sự khác biệt giữa ba miền Bắc – Trung – Nam khá lớn. Trong huyết quản người miền Trung Việt Nam, có rất nhiều giọt máu Chiêm Thành, còn người Nam Bộ thì mang nhiều gene từ người Khmer.

Như vậy, có thể kết luận rằng tính vùng miền của chính trị Việt Nam không phải nên có, mà là bắt buộc phải có, nhất là trong tình hình độc đảng cai trị như hiện nay, không có bầu cử, một địa phương nắm thế chính trị mạnh dễ dàng chèn ép các địa phương khác.

Người ta có thể lấy cơ cấu trung ương đảng, một loại quốc hội De Facto để nói rằng, sự cân bằng địa phương được tôn trọng, nhưng với cơ cấu luân chuyển cán bộ, những người trong Bộ Chính trị vẫn có thể gài người vào các địa phương yếu thế hơn.

Và lịch sử cũng phải được viết lại với sự tôn trọng nguồn gốc bản xứ của cư dân, những nền tảng văn hóa, chính trị mà mỗi vùng, mỗi miền đã trải qua.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Năm 20219:12 CH(Xem: 152)
Những người mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam ưu tiên chích ngừa trước được chính trị hóa danh xưng “Những người trên tuyến đầu chống dịch” trong đó bao gồm cả nhân viên y tế và lực lượng công an – một thành phần không thể thiếu của các quốc gia độc tài – thế nhưng chính những con người này cũng không hề biết rằng chính bản thân mình đã bị xem là con chuột thí nghiệm mà cái chết mới đây nhất của một nữ nhân viên y tế 35 tuổi tại An giang là một minh chứng thiết thực ngoài ra con số người bị tác dụng phụ sau khi chích đã bị ém nhẹm thông tin. Để trấn an dư luận Phạm Minh Chính, thủ tướng chính phủ csVN đã đăng đàn trấn an dư luận rằng vắc xin nào cũng có tác dụng phụ và người dân đừng quá lo lắng về điều đó!
09 Tháng Năm 202111:43 CH(Xem: 71)
Thực tế với việc tỷ trọng xuất khẩu dịch chuyển sang FDI nó cho thấy, lợi nhuận lớn từ xuất khẩu bị FDI ăn gần hết, còn Việt Nam thì chỉ được con số để tính GDP bình quân đầu người cho cao chứ thực chất người dân Việt Nam không được hưởng bao nhiêu. Với thực trạng như vậy nhưng ông Nguyễn Phú Trọng vẫn khẳng định "đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay". Cũng phải thôi, vì ông Trọng là dân tuyên giáo, ông đi lên từ Tạp Chí Cộng Sản rồi sang Ban Lý Luận Trung Ương làm việc chứ ông có biết gì về kinh tế đâu mà để có một lời nhận xét có giá trị?
09 Tháng Năm 202111:38 CH(Xem: 69)
Những phát triển quân sự của quân đội Trung Quốc được truyền thông nước này tung hô nhiều nhất là hai con ngáo ộp hàng không mẫu hạm Liêu Ninh và Sơn Đông. Tuy nhiên cả hai đều bắt chước mô hình hàng không mẫu hạm thập niên 1980 thời Liên Xô, tức là bốn mươi năm trước. Hai con ngáo ộp này chỉ hoạt động được liên tục 6 ngày không tiếp nhiên liệu, trong khi các hàng không mẫu hạm tối tân của Mỹ và phương Tây có thể hoạt động liên tục cả năm trời. Cuộc chạy đua vũ trang của Bắc Kinh gợi nhớ đến sự sụp đổ của Liên Xô, vì một trong những nguyên nhân làm...
08 Tháng Năm 202110:53 CH(Xem: 133)
Rồi đến nhiệm kỳ 3 ông cũng tạo ra suất đặc biệt như thế nữa. Hành động đạp lên đảng luật thì không thể gọi là “đảng phân công” được mà phải gọi chính xác là lộng quyền. Thực tế là vậy nhưng khi tiếp xúc cử tri ông Trọng nói rằng “Đến bây giờ tôi năm nay 77 tuổi rồi. Đại hội (Đảng) vừa rồi tôi đã xin nghỉ, xin thôi rồi. Tại họp báo sau Đại hội tôi nói công khai. Tôi nói năm nay tôi đã cao tuổi rồi, sức khoẻ có hạn, tôi xin không ứng cử nhưng Trung Ương quyết định, Đại hội bầu, là đảng viên nên tôi phải chấp hành”. Đấy! Vẫn là cách quen thuộc, đổ tội cho “đảng ép tôi phải làm”.
08 Tháng Năm 202110:53 CH(Xem: 106)
Làm tay sai cho Việt cộng tại hải ngoại thì có lợi gì? Phải chăng đó chỉ là thành phần "chân trong, chân ngoài" (làm ăn trong nước và hải ngoại) tình trạng bắt cá hai tay chứng tỏ loại người này chẳng có tổ quốc, dân tộc gì cả mà chỉ có tiền. Vậy người Việt có gì hãnh diện với loại "triệu phú" vong bản này? Những ai không thích chế độ cộng sản và muốn có một nước Việt tự do, dân chủ thì thay vì đi moi móc chuyện Do Thái thì hãy nên học hỏi cộng đồng Do Thái đã vận động như thế nào với Mỹ để giúp quốc gia Do Thái tồn tại.
08 Tháng Năm 202110:41 CH(Xem: 82)
Vì vậy sự "Phân Công, Phân Mệnh, Phân Lợi" khởi đi từ trong phạm vi quốc gia nhưng mục tiêu cuối cùng là phải hoà đồng với thế giới. Nếu ngay từ Hiến Pháp của quốc gia đã không nhắm tới sự chung sống hòa bình với thế giới thì đợi đến khi "phát triển" hay "suy tàn" thì mới đưa tay ra với thế giới thì sẽ không còn thích hợp nữa. Đa số các Hiến Pháp chỉ phục vụ quốc gia địa phương mà quên đi giai đoạn chót là tiếp xúc với thế giới. Khi tiếp xúc với thế giới mà cơ chế quốc gia không thể hòa đồng được thì sao?
07 Tháng Năm 202110:47 CH(Xem: 239)
Đôi khi chúng cũng làm ra vẻ thanh liêm trong sạch, phát biểu vài ba câu linh tinh như: "họ ăn không chừa một thứ gì - Nguyễn Thị Doan", "Đất nước nhìn đâu cũng thấy sâu - Trương Tấn Sang", sau đâu lại vào đấy, ai nói thì cứ nói, ai ăn thì cứ ăn. Vì sao? Bởi vì sống - học tập - làm theo tấm gương đạo đức hcm mà bọn chúng ra rả hàng ngày là như thế! Bác chả từng ăn cướp vàng, cướp nhà của bà Cát Hanh Long đó sao? bác chả từng quyên góp Tuần Lễ Vàng để ẳm gọn cùng đồng bọn sao? Lãnh tụ đã lưu manh như vậy thì lũ đàn em không thấm nhuần tố chất ma cô, ma cạo sao được?!
07 Tháng Năm 202110:44 CH(Xem: 193)
Bỏ số tiền gần 6 tỷ rưỡi cho chuyến đi chơi, nghỉ mát, đàn đúm của quan chức trong khi nhân dân lao đao vì dịch bệnh, và cả nước đang khốn khổ điêu tàn vì những não trạng lãnh đạo không biết làm gì chỉ ăn chơi trác táng trên xương máu nhân dân. Quan chức vô cảm. Đó chỉ là mới Hà Nội thôi, các tỉnh thành khác cũng đâu có kém cạnh. Tôi nhớ tới bát cơm chan nước của em học sinh Đăk Nông hay bát cơm trộn ve sầu của cu em Vụ Bổn Đắk Lắk, không biết các em có biết sắp tới các quan ở Hà Nội sẽ tổ chức những buổi tụ tập ăn chơi ngay ở tỉnh các em?
07 Tháng Năm 202110:43 CH(Xem: 156)
“Đừng nghe những gì CS nói, hãy xem những gì CS làm”, không cần biết ông Phạm Minh Chính nói gì, chỉ cần thấy quan chức CS mà không đưa con đi tây du học nữa thì cải cách giáo dục thành công, và quan chức không phải xây biệt phủ tường cao nữa thì xã hội yên bình. Quan chức CS mà làm được những điều đó là điều không tưởng, bởi không ai hiểu giáo dục XHCN cho bằng CS, không ai hiểu xã hội này cho bằng CS, nó không thể thay đổi mà chỉ có thể vứt đi.
07 Tháng Năm 202110:42 CH(Xem: 150)
Ở những nước cộng sản, họ tuyên truyền về một xã hội chủ nghĩa mà người lao động làm việc theo sức lực nhưng được hưởng theo nhu cầu. Nghe rất là hay, rất là nhân bản nhưng thực tế, giới lãnh đạo ở các nước cộng sản chỉ lợi dụng cái gọi là xã hội chủ nghĩa để làm giàu, bóc lột, cướp giựt tài sản của người dân nhằm mục đích làm giàu cho bản thân, cho đảng cầm quyền. Họ đặt quyền lợi của đảng lên trên quyền lợi của dân tộc. Họ xem sinh mạng của đảng viên quan trọng hơn sinh mạng của quần chúng. Ngay cả chính đảng viên với nhau, họ sẵn sàng thủ tiêu, tiêu diệt nhau....
10 Tháng Năm 2021
Những người mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam ưu tiên chích ngừa trước được chính trị hóa danh xưng “Những người trên tuyến đầu chống dịch” trong đó bao gồm cả nhân viên y tế và lực lượng công an – một thành phần không thể thiếu của các quốc gia độc tài – thế nhưng chính những con người này cũng không hề biết rằng chính bản thân mình đã bị xem là con chuột thí nghiệm mà cái chết mới đây nhất của một nữ nhân viên y tế 35 tuổi tại An giang là một minh chứng thiết thực ngoài ra con số người bị tác dụng phụ sau khi chích đã bị ém nhẹm thông tin. Để trấn an dư luận Phạm Minh Chính, thủ tướng chính phủ csVN đã đăng đàn trấn an dư luận rằng vắc xin nào cũng có tác dụng phụ và người dân đừng quá lo lắng về điều đó!
09 Tháng Năm 2021
Thực tế với việc tỷ trọng xuất khẩu dịch chuyển sang FDI nó cho thấy, lợi nhuận lớn từ xuất khẩu bị FDI ăn gần hết, còn Việt Nam thì chỉ được con số để tính GDP bình quân đầu người cho cao chứ thực chất người dân Việt Nam không được hưởng bao nhiêu. Với thực trạng như vậy nhưng ông Nguyễn Phú Trọng vẫn khẳng định "đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay". Cũng phải thôi, vì ông Trọng là dân tuyên giáo, ông đi lên từ Tạp Chí Cộng Sản rồi sang Ban Lý Luận Trung Ương làm việc chứ ông có biết gì về kinh tế đâu mà để có một lời nhận xét có giá trị?
09 Tháng Năm 2021
Những phát triển quân sự của quân đội Trung Quốc được truyền thông nước này tung hô nhiều nhất là hai con ngáo ộp hàng không mẫu hạm Liêu Ninh và Sơn Đông. Tuy nhiên cả hai đều bắt chước mô hình hàng không mẫu hạm thập niên 1980 thời Liên Xô, tức là bốn mươi năm trước. Hai con ngáo ộp này chỉ hoạt động được liên tục 6 ngày không tiếp nhiên liệu, trong khi các hàng không mẫu hạm tối tân của Mỹ và phương Tây có thể hoạt động liên tục cả năm trời. Cuộc chạy đua vũ trang của Bắc Kinh gợi nhớ đến sự sụp đổ của Liên Xô, vì một trong những nguyên nhân làm...
08 Tháng Năm 2021
Rồi đến nhiệm kỳ 3 ông cũng tạo ra suất đặc biệt như thế nữa. Hành động đạp lên đảng luật thì không thể gọi là “đảng phân công” được mà phải gọi chính xác là lộng quyền. Thực tế là vậy nhưng khi tiếp xúc cử tri ông Trọng nói rằng “Đến bây giờ tôi năm nay 77 tuổi rồi. Đại hội (Đảng) vừa rồi tôi đã xin nghỉ, xin thôi rồi. Tại họp báo sau Đại hội tôi nói công khai. Tôi nói năm nay tôi đã cao tuổi rồi, sức khoẻ có hạn, tôi xin không ứng cử nhưng Trung Ương quyết định, Đại hội bầu, là đảng viên nên tôi phải chấp hành”. Đấy! Vẫn là cách quen thuộc, đổ tội cho “đảng ép tôi phải làm”.
08 Tháng Năm 2021
Làm tay sai cho Việt cộng tại hải ngoại thì có lợi gì? Phải chăng đó chỉ là thành phần "chân trong, chân ngoài" (làm ăn trong nước và hải ngoại) tình trạng bắt cá hai tay chứng tỏ loại người này chẳng có tổ quốc, dân tộc gì cả mà chỉ có tiền. Vậy người Việt có gì hãnh diện với loại "triệu phú" vong bản này? Những ai không thích chế độ cộng sản và muốn có một nước Việt tự do, dân chủ thì thay vì đi moi móc chuyện Do Thái thì hãy nên học hỏi cộng đồng Do Thái đã vận động như thế nào với Mỹ để giúp quốc gia Do Thái tồn tại.
08 Tháng Năm 2021
Vì vậy sự "Phân Công, Phân Mệnh, Phân Lợi" khởi đi từ trong phạm vi quốc gia nhưng mục tiêu cuối cùng là phải hoà đồng với thế giới. Nếu ngay từ Hiến Pháp của quốc gia đã không nhắm tới sự chung sống hòa bình với thế giới thì đợi đến khi "phát triển" hay "suy tàn" thì mới đưa tay ra với thế giới thì sẽ không còn thích hợp nữa. Đa số các Hiến Pháp chỉ phục vụ quốc gia địa phương mà quên đi giai đoạn chót là tiếp xúc với thế giới. Khi tiếp xúc với thế giới mà cơ chế quốc gia không thể hòa đồng được thì sao?
07 Tháng Năm 2021
Đôi khi chúng cũng làm ra vẻ thanh liêm trong sạch, phát biểu vài ba câu linh tinh như: "họ ăn không chừa một thứ gì - Nguyễn Thị Doan", "Đất nước nhìn đâu cũng thấy sâu - Trương Tấn Sang", sau đâu lại vào đấy, ai nói thì cứ nói, ai ăn thì cứ ăn. Vì sao? Bởi vì sống - học tập - làm theo tấm gương đạo đức hcm mà bọn chúng ra rả hàng ngày là như thế! Bác chả từng ăn cướp vàng, cướp nhà của bà Cát Hanh Long đó sao? bác chả từng quyên góp Tuần Lễ Vàng để ẳm gọn cùng đồng bọn sao? Lãnh tụ đã lưu manh như vậy thì lũ đàn em không thấm nhuần tố chất ma cô, ma cạo sao được?!
07 Tháng Năm 2021
Bỏ số tiền gần 6 tỷ rưỡi cho chuyến đi chơi, nghỉ mát, đàn đúm của quan chức trong khi nhân dân lao đao vì dịch bệnh, và cả nước đang khốn khổ điêu tàn vì những não trạng lãnh đạo không biết làm gì chỉ ăn chơi trác táng trên xương máu nhân dân. Quan chức vô cảm. Đó chỉ là mới Hà Nội thôi, các tỉnh thành khác cũng đâu có kém cạnh. Tôi nhớ tới bát cơm chan nước của em học sinh Đăk Nông hay bát cơm trộn ve sầu của cu em Vụ Bổn Đắk Lắk, không biết các em có biết sắp tới các quan ở Hà Nội sẽ tổ chức những buổi tụ tập ăn chơi ngay ở tỉnh các em?
07 Tháng Năm 2021
“Đừng nghe những gì CS nói, hãy xem những gì CS làm”, không cần biết ông Phạm Minh Chính nói gì, chỉ cần thấy quan chức CS mà không đưa con đi tây du học nữa thì cải cách giáo dục thành công, và quan chức không phải xây biệt phủ tường cao nữa thì xã hội yên bình. Quan chức CS mà làm được những điều đó là điều không tưởng, bởi không ai hiểu giáo dục XHCN cho bằng CS, không ai hiểu xã hội này cho bằng CS, nó không thể thay đổi mà chỉ có thể vứt đi.
07 Tháng Năm 2021
Ở những nước cộng sản, họ tuyên truyền về một xã hội chủ nghĩa mà người lao động làm việc theo sức lực nhưng được hưởng theo nhu cầu. Nghe rất là hay, rất là nhân bản nhưng thực tế, giới lãnh đạo ở các nước cộng sản chỉ lợi dụng cái gọi là xã hội chủ nghĩa để làm giàu, bóc lột, cướp giựt tài sản của người dân nhằm mục đích làm giàu cho bản thân, cho đảng cầm quyền. Họ đặt quyền lợi của đảng lên trên quyền lợi của dân tộc. Họ xem sinh mạng của đảng viên quan trọng hơn sinh mạng của quần chúng. Ngay cả chính đảng viên với nhau, họ sẵn sàng thủ tiêu, tiêu diệt nhau....